Vương Trường Sinh - Quyển 8

Phần 227
Phần 227: Lão phụ thác đệ

Liễu Hồng Tuyết đi tới nhìn, hai ngón tay kẹp lên một viên đan dược, đặt vào trong miệng. Nàng tán dương: “Không tồi, so với trong tưởng tượng của ta còn tốt hơn.”

“Đều là Hồng Tuyết lão tổ dạy bảo có phương pháp, cháu còn có rất nhiều chỗ cần hướng ngài học tập.”

Vương Mưu Sâm khiêm tốn nói.

Hắn sau khi tiến vào Trúc Cơ kỳ, liền được đưa tới Thanh Liên cốc, từ Liễu Hồng Tuyết tự mình chỉ đạo hắn luyện đan.

Liễu Hồng Tuyết rất hài lòng thái độ của Vương Mưu Sâm, tán dương: “Ngươi còn trẻ tuổi, tương lai vượt qua ta chỉ là vấn đề thời gian, nhưng tu vi quan trọng nhất, đừng giảm bớt tu luyện, ta phải bế quan một đoạn thời gian, ngươi đi làm việc đi!”

Vương Anh Kiệt đang bế quan tu luyện, Liễu Hồng Tuyết cũng tính bế quan tu luyện một đoạn thời gian, phường thị giao cho Đổng Tuyết Ly cùng Vương Thanh Phong quản lý, hạ mệnh lệnh là được, công việc cụ thể có tộc nhân đi làm, dưới tình huống bình thường, không cần tu sĩ Luyện Hư ra mặt.

“Vâng, Hồng Tuyết lão tổ.”

Vương Mưu Sâm đáp ứng, xoay người rời khỏi.

Liễu Hồng Tuyết đi vào một mật thất lớn mấy trăm trượng, trên vách đá có khắc lượng lớn trận văn hỏa thuộc tính, góc dưới bên trái còn có một cái giường ngọc màu đỏ.

Giường ngọc do Diễm Ngọc vạn năm tạo ra, có thể phụ trợ Liễu Hồng Tuyết tu luyện.

Liễu Hồng Tuyết là luyện đan sư bậc sáu, đãi ngộ là rất không tồi.

Nàng ngồi xếp bằng ở trên giường ngọc màu đỏ, bắt đầu vận công tu luyện.

Vô số ánh lửa màu đỏ bỗng dưng hiện lên, hội tụ ở đỉnh đầu của nàng, chậm rãi ngưng tụ thành một hư ảnh nữ tử màu đỏ rực.

Tu sĩ Luyện Hư chẳng những có thể lợi dụng pháp tướng đối địch, còn có thể dùng pháp tướng tu luyện, hiệu suất cao hơn.

Hư ảnh nữ tử vừa xuất hiện, lượng lớn hỏa linh khí hội tụ đến, ùa vào trong hư ảnh nữ tử.

Liễu Hồng Tuyết nhắm mắt, từng luồng ánh sáng màu đỏ theo hư ảnh nữ tử, ùa vào trong cơ thể của nàng.

Một tòa trang viên diện tích cực lớn, đình đài lầu các, vườn hoa hồ sen, kỳ thạch hành lang, liễu khê trúc kính, đài ngắm trăng cầu nối, mọi thứ đều đầy đủ.

Một tòa đình đá sáu cạnh màu xanh, một ông lão áo bào xanh đầu đầy tóc bạc cùng một thiếu phụ váy vàng dáng người thướt tha ngồi ở trong đình đá, một thiếu niên áo đỏ ngũ quan thanh tú đứng ở một bên.

Vương Mưu Sâm đi đến, hắn nhìn thấy ông lão áo bào xanh cùng thiếu phụ váy vàng, nhíu mày hỏi: “Cha, mọi người sao lại tới đây?”

Ông lão áo bào xanh tên Vương Di Quang, tu sĩ Nguyên Anh, đã hơn hai ngàn tuổi, dùng vài loại linh đan diệu dược kéo dài tuổi thọ, điều này là nhờ có Vương Mưu Sâm.

Vương Di Quang là tam linh căn, ngày xưa một lòng hướng đạo, liên tiếp hai lần trùng kích Hóa Thần kỳ thất bại. Hắn đỡ được ngũ cửu lôi kiếp, thân thể không thể đàn hóa thành công, không thể tiến vào Hóa Thần kỳ.

Con đường tu đạo vô vọng, hắn cũng liền nhìn thoáng ra, nạp nhiều thê thiếp, rất nhiều tu sĩ cấp cao đều làm như vậy.

Mẫu thân của Vương Mưu Sâm chỉ là thiếp thất, nhưng sau khi hắn kiểm tra ra thiên linh căn, mẫu thân trở thành bình thê (vợ ngang vợ cả), cả nhà đều được lợi.

Có Vương Mưu Sâm ví dụ này, Vương Di Quang càng thêm cố gắng, sinh rất nhiều đệ đệ muội muội cho Vương Mưu Sâm.

Thiếu phụ váy vàng là thiếp thất Vương Di Quang mới nạp, thiếu niên áo đỏ là Vương Mưu Tân con Vương Di Quang, tư chất tứ linh căn.

Vương Mưu Tân và Vương Di Quang có thể nói là cùng một khuôn mẫu đúc ra, Vương Di Quang rất thích Vương Mưu Tân.

“Tới thăm con một chút. Mưu Tân, mau tới đây ra mắt Thập bát ca của con.”

Vương Di Quang phân phó. Hắn có hơn ba trăm hậu nhân có linh căn, con nhỏ nhất còn chưa đầy tháng.

Thanh niên áo đỏ nhếch miệng cười, nói: “Tiểu đệ ra mắt Thập bát ca.”

Vương Mưu Sâm gật gật đầu, đệ đệ muội muội hắn chưa từng gặp nhiều lắm, nói thật, hắn đối với những đệ đệ muội muội này không có cảm tình gì.

“Ngọc Nhi, nàng cùng Mưu Tân đi xuống trước, ta có lời tán gẫu với nó.”

Vương Di Quang phất phất tay, bảo thiếu phụ váy vàng cùng Vương Mưu Tân lui xuống.

“Mưu Sâm, thời gian của cha không nhiều nữa, cha không vướng bận quá nhiều, chỉ hy vọng con có thể giúp đỡ Mưu Tân một phen. Nó tư chất không tốt, con kẻ làm anh này, giúp đỡ nó thêm một chút, con có thể mặc kệ đệ đệ muội muội khác, nhất định phải chiếu cố tốt nó, được không?”

Vương Di Quang vẻ mặt thành khẩn.

“Chỉ cần nó không làm xằng làm bậy, trái với tộc quy, con sẽ chiếu cố tốt nó. Lấy tư chất tứ linh căn của nó, con sẽ giúp đỡ nó, nhưng nó có thể ở con đường tu đạo đi được xa bao nhiêu, vẫn phải dựa vào chính nó.”

Vương Mưu Sâm trầm ngâm một lát, nói như vậy.

Hơn ba trăm huynh đệ tỷ muội, trọng điểm chiếu cố Vương Mưu Tân, không có vấn đề lớn.

“Tốt, tốt, tốt, có lời này của con, vi phụ an tâm rồi.”

Vương Di Quang nước mắt tràn mi. Hắn nhớ tới cái gì, mặt lộ vẻ hồi ức, nói: “Con có tiền đồ hơn cha, hy vọng con có thể ở con đường tu đạo đi xa hơn.”

Vẻ mặt Vương Mưu Sâm hơi ám đạm, khẽ thở dài một hơi.

Nói chuyện phiếm thời gian một chén trà nhỏ, Vương Di Quang cáo từ rời khỏi, để Vương Mưu Tân ở lại Thanh Liên cốc, giao cho Vương Mưu Sâm chiếu cố.

Đảo Thanh Liên, một thung lũng nhỏ ba mặt là núi.

Trong thung lũng có một tòa trang viên lớn khoảng một mẫu.

Ở một mật thất.

Vương Viễn Giang ngồi xếp bằng trên một tấm bồ đoàn màu lam, trước người bày hai cái bình sứ, ánh mắt ngưng trọng.

Danh sách chương (315 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315