Vương Trường Sinh - Quyển 8

Phần 234
Phần 234: Song song bế quan (1)

Những quỷ vật này căn bản không phải đối thủ của Phệ Hồn Kim Thiền, Phệ Hồn Kim Thiền phun ra ngọn lửa màu vàng, quỷ vật dính vào ngọn lửa màu vàng liền phát ra tiếng kêu thảm, nhanh chóng hóa thành một viên âm châu, căn bản không thể dập tắt.

Một lệ quỷ màu đen giống con vượn phát ra một đợt tiếng rống phẫn nộ, phun ra một ngọn quỷ hỏa xám xịt, lao thẳng đến Phệ Hồn Kim Thiền.

Phệ Hồn Kim Thiền há mồm phun ra một mảng ánh sáng màu vàng kim nhỏ bé, lệ quỷ màu đen tránh được đại bộ phận ánh sáng màu vàng kim, vẫn bị mấy đạo ánh sáng màu vàng kim đánh trúng, ánh sáng màu vàng kim nhỏ bé xuyên thủng cánh tay trái nó, khí tức của nó uể oải đi, trở nên ủ rũ.

Sau khi tiến vào bậc sáu, Phệ Hồn Kim Thiền nắm giữ một môn thần thông mới – Câu Hồn Cấm Quang. Quỷ hồn dính Câu Hồn Cấm Quang, sẽ trở nên uể oải, không thể điều động quỷ lực, ngoan ngoãn bị Phệ Hồn Kim Thiền cắn nuốt.

Một thần thông này đối phó yêu thú tinh hồn cũng có tác dụng, có một thần thông này, thực lực Phệ Hồn Kim Thiền đề cao không ít, Định Hồn Cấm Quang có hạn chế khoảng cách, Câu Hồn Cấm Quang không có hạn chế khoảng cách.

Định Hồn Cấm Quang định thân quỷ vật, quỷ vật thần thông mạnh mẽ có thể giãy thoát, về phần Câu Hồn Cấm Quang, quỷ vật bậc sáu cũng không giãy được, bậc bảy trở lên thì khó mà nói.

Phệ Hồn Kim Thiền chưa thấy đủ, ngoài thân nở rộ ánh sáng màu vàng kim, vô số đạo ánh sáng màu vàng kim mảnh khảnh bay ra, xuyên thủng toàn bộ quỷ vật, những quỷ vật này lập tức trở nên ủ rũ, bị ánh sáng màu vàng kim cuốn vào trong miệng Phệ Hồn Kim Thiền không thấy nữa.

Vương Trường Sinh cảm giác thần thức tăng cường một chút, tích tiểu thành đại.

Một trận tiếng sấm sét ầm ầm ầm vang lên, cắt ngang suy nghĩ của Vương Trường Sinh.

“Rốt cuộc đến rồi sao?”

Vương Trường Sinh sắc mặt ngưng trọng, đứng dậy đi ra ngoài.

Một thung lũng ba mặt là núi, một đám mây sét thật lớn xuất hiện ở trên không thung lũng, có thể nhìn thấy vô số hồ quang màu bạc, từng con rắn sét màu bạc bò ở mây sét.

Một mật thất, Uông Như Yên ngồi xếp bằng ở trên bồ đoàn, vẻ mặt khẩn trương.

Trên tay nàng cầm một tấm trận bàn màu vàng, đánh vào mấy pháp quyết.

Nàng không phải Vương Trường Sinh, dám cứng rắn đối kháng lôi kiếp, một đạo cũng không làm được.

Trong thung lũng trào ra vô số sương mù màu vàng, lấy thung lũng làm trung tâm, mặt đất phạm vi trăm dặm hóa thành một cái hố cát thật lớn, cuồng phong từng cơn, vô số hạt cát màu vàng đón gió bay lên, ngưng tụ thành một sa mạc màu vàng thật lớn, che kín toàn bộ trang viên.

Một tiếng sét vang lên, một tia sét màu bạc đánh xuống, sa mạc màu vàng lập tức bị xé rách một lỗ thủng, nhưng rất nhanh, lỗ thủng liền khép lại.

Theo từng đợt tiếng sấm sét vang lên, từng tia sét màu bạc đánh xuống.

Có trận pháp bậc sáu, còn có Thiên Lôi Hóa Linh Phù, Uông Như Yên vượt qua đại thiên kiếp không có vấn đề gì lớn.

Sau non nửa canh giờ, mây sét còn lớn mấy chục trượng, vô số hồ quang màu bạc lóe lên, giống như một biển sét cỡ nhỏ.

Tiếng sấm sét ầm ầm ầm vang lên, mây sét giống như nước sôi quay cuồng dâng trào, một con sói sét màu bạc thật lớn từ trong đó bay ra, ngoài thân lôi quang quanh quẩn, lao về phía Uông Như Yên.

Uông Như Yên đứng ở trên một tảng đá lớn, ngoài thân bảo bọc một màn nước màu lam cùng một màn hào quang màu bạc.

Màn hào quang màu bạc là Thiên Lôi Hóa Linh phù biến thành, mà màn nước màu lam là phòng ngự Thủy Tịch Tỏa phóng ra, thứ trước có thể suy yếu lôi điện chi lực, thứ kia là trung phẩm thông thiên linh bảo.

Sói sét màu bạc lao xuống, hai móng vuốt đánh lên màn nước màu lam, màn nước màu lam vặn vẹo biến hình, lõm xuống, nhanh chóng khôi phục bình thường.

Uông Như Yên lấy ra Thiên Âm Địch, nhẹ nhàng thổi lên, theo từng đợt tiếng sáo vui vẻ vang lên, một làn sóng âm màu lam càn quét ra, đánh về phía sói sét màu bạc.

Ngoài thân sói sét màu bạc nở rộ lôi quang, đánh tan những làn sóng âm màu lam kia, chẳng qua có thêm sóng âm cuốn tới, bao phủ sói sét màu bạc.

Sói sét màu bạc phát ra một tiếng kêu thê thảm, vô số hồ quang màu bạc tuôn trào ra, bao phủ phạm vi vài dặm.

Cả đảo Tử Tinh chấn động một lần, đá vụn bắn tung tóe, bụi mù tràn ngập.

Một lát sau, lôi quang tan đi, Uông Như Yên từ trong lôi quang bay ra, hạ xuống trước mặt Vương Trường Sinh.

Trung phẩm thông thiên linh bảo phòng ngự đúng là không tệ, lại thêm Thiên Lôi Hóa Linh Phù, nàng thuận lợi vượt qua đại thiên kiếp, chỉ là pháp lực tiêu hao nghiêm trọng.

“Một lần này có thể an tâm bế quan tiềm tu một đoạn thời gian rồi. Đã có năm bình Thiên Âm Đan, có thể tiết kiệm hơn một ngàn năm khổ tu.”

Uông Như Yên vừa cười vừa nói.

Vương Trường Sinh gật gật đầu, cùng Uông Như Yên đi ra khỏi đảo Tử Tinh, trở về đảo Thanh Liên.

Cao thủ của gia tộc càng ngày càng nhiều, việc vặt có Vương Mô Sơn xử lý, cần tu sĩ Luyện Hư ra mặt, bọn người Vương Mạnh Bân, Bạch Ngọc Kỳ có thể ra tay, bọn họ có thể an tâm tiềm tu một thời gian.

Tu sĩ Luyện Hư tiến giai rất chậm, ba ngàn năm tăng lên một tiểu cảnh giới cũng tính là nhanh, nếu vận khí không tốt, kẹt ở một tiểu cảnh giới vạn năm cũng không kỳ quái. Rất nhiều tu sĩ Luyện Hư không phải chết ở trên tay kẻ địch, mà là chết ở dưới đại thiên kiếp, sóng lớn đào cát.

Danh sách chương (315 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315