Vương Trường Sinh - Quyển 8

Phần 285
Phần 285: Sợi tơ thần hồn lập uy

Một trận cuồng phong thổi qua, một con cú hai đầu hình thể thật lớn bỗng dưng hiện lên, chính là Vương Kiêu.

Ngoài thân Vương Kiêu nở rộ ánh sáng màu vàng kim, xoay ở tại chỗ, hóa thành một cơn lốc màu vàng, cuốn Uông Như Yên và Liệt Không Thú vào trong đó. Cùng lúc đó, một cái hư ảnh cú vàng thật lớn xuất hiện ở trên trời.

Hư ảnh cú vàng sải đôi cánh, nở rộ ra vạn tia sáng màu vàng, bao phủ không gian phạm vi vạn trượng.

Không gian nổi lên dao động, đao khí màu đen dày đặc bỗng dưng hiện lên, không gian chấn động vặn vẹo, xé rách ra, xuất hiện một lỗ thủng lớn trăm trượng, cương phong nổi lên bốn phía, cuồng phong từng cơn.

Hư ảnh cú vàng bị lực hút mạnh kéo vào trong lỗ thủng, cương phong dày đặc xay hư ảnh cú vàng vỡ nát. Cơn lốc màu vàng ở dưới tác dụng của lực lượng không gian mạnh mẽ, nháy mắt nổ tung, nhưng Uông Như Yên, Vương Kiêu và Liệt Không Thú biến mất không thấy nữa.

Mảng không gian nào đó chợt hiện ra vô số hơi nước màu lam, hơi nước màu lam ngưng tụ, hóa thành bộ dáng Vương Trường Sinh, sắc mặt hơi tái nhợt.

Nếu không phải có Thế Kiếp Châu trong tay, hắn đã mất mạng.

Tiêu Niệm Chi cũng hiện thân, sắc mặt hắn càng kém hơn, nếu không phải lấy cánh tay thế kiếp, hắn đã thân tử đạo tiêu.

Ngoài thân Vương Trường Sinh nở rộ ánh sáng màu lam, không gian chợt hiện ra vô số nước biển màu lam, hắn tiến lên một bước, đánh một quyền lên không gian.

Theo một tiếng xé gió chói tai vang lên, vô số nước biển màu lam ngưng tụ thành một con sông màu lam xanh thẳm, lao thẳng đến ông lão áo đen.

Tiêu Niệm Chi lấy ra chuông lớn màu vàng, phát ra một tiếng quát to, không gian xé rách ra, một làn sóng âm màu vàng thổi quét ra.

Ông lão áo đen vẻ mặt khinh thường, có Hắc Phượng Nhận trong tay, công kích bình thường căn bản không chạm được vào lão.

Lão vung Hắc Phượng Nhận chém về phía không gian trước người, không gian xé rách ra, xuất hiện một lỗ thủng lớn mấy trăm trượng, con sông màu lam cùng sóng âm màu vàng bị lực hút mạnh hút vào trong lỗ thủng, biến mất không còn dấu vết.

Không gian nổi lên dao động, ánh sáng màu lam lóe lên, một ấn tỳ nhỏ màu lam bỗng hiện lên, ấn tỳ nhỏ màu lam trong suốt lấp lánh, tản mát ra một cơn lạnh thấu xương.

Ấn tỳ nhỏ màu lam sau khi tỏa ra ánh sáng màu lam chói mắt, hình thể tăng vọt, đập về phía ông lão áo đen. Cùng lúc đó, lòng đất chui ra vô số bụi gai màu máu, quấn về phía ông lão áo đen.

Ông lão áo đen phất tay áo, một con bọ cạp khổng lồ toàn thân màu đen từ vòng tay linh thú bay ra, con bọ cạp khổng lồ màu đen phun ra một ngọn lửa độc màu đen, đón đỡ phía bụi gai màu máu.

Bụi gai màu máu chạm vào lửa độc màu đen, bốc lên từng làn khói, hóa thành tro bụi.

Ông lão áo đen vung Hắc Phượng Nhận, không gian nổi lên một trận gợn sóng, xé rách ra, một cái lỗ thủng lớn hơn ngàn trượng bỗng hiện lên, ấn tỳ khổng lồ màu lam không chịu khống chế hướng về lỗ đen bay đi.

Đúng lúc này, một đạo hắc quang từ trong ấn tỳ khổng lồ màu lam bay ra, chính là sợi tơ thần hồn.

Trấn Thần Hống không ảnh hưởng được ông lão áo đen, Vương Trường Sinh chỉ có thể mong chờ vào sợi tơ thần hồn.

Ông lão áo đen phát hiện không ổn, đang muốn tránh đi, một tiếng kèn vang vọng trời đất cất lên, chính là Trấn Linh Giác.

Nghe được thanh âm này, ông lão áo đen nhíu mày, hơi cảm thấy không khoẻ, ngực sáng lên một mảng ô quang lóa mắt, một luồng hắc quang dày đặc bỗng hiện lên, bảo vệ toàn thân.

Sợi tơ thần hồn trực tiếp xuyên qua hắc quang, nhập vào trong cơ thể ông lão áo đen.

Ông lão áo đen phát ra một tiếng kêu thảm thiết khổ sở đến cực điểm, lão cảm giác thần hồn sắp xé rách ra.

Ánh sáng màu vàng kim lóe lên, một cái đỉnh lô lóe ra ánh sáng màu vàng kim bỗng hiện lên đỉnh đầu của lão, các loại thanh âm vang lên, tiếng biển gầm, thanh gió tuyết, tiếng lửa nóng, tiếng sấm sét vân vân.

Thiên Âm Đỉnh, trung phẩm thông thiên linh bảo, đây là bảo vật mạnh nhất trên tay Tiêu Niệm Chi.

Thiên Âm Đỉnh phun ra một vầng sáng màu vàng, bao phủ ông lão áo đen, thu lão vào Thiên Âm Đỉnh.

Trên thân đỉnh có khắc lượng lớn hình nam nữ trẻ tuổi, bọn họ cầm trong tay các loại nhạc cụ.

Tiếng tiêu, tiếng sáo, tiếng tỳ bà… các loại tiếng nhạc vang lên, sóng âm dày đặc thổi quét đến, ông lão áo đen giận tím mặt, vội vàng làm phép ngăn cản.

Hơn vạn con Tử Điện Phù Du phóng ra tia sét dày đặc, đánh về phía ba người Vương Trường Sinh.

Một làn sóng âm màu vàng thổi quét ra, đánh tan tia chớp hạ xuống, một cơn lốc màu vàng phóng lên cao, lao thẳng đến Tử Điện Phù Du, nhưng cơn lốc màu vàng còn chưa tới gần Tử Điện Phù Du vạn trượng, đã bị tia sét dày đặc đánh tan.

Ba người Vương Trường Sinh biến mất không thấy nữa, đã thi triển độn thuật đào tẩu.

Thiên Âm Đỉnh kịch liệt chớp lên, xuất hiện từng vết nứt nhỏ.

Tử Điện Phù Du ra tay công kích Thiên Âm Đỉnh, không đến non nửa khắc đồng hồ, theo một tiếng nổ vang, Thiên Âm Đỉnh chia năm xẻ bảy, nổ tung ra, ông lão áo đen hiện ra, ánh mắt âm trầm.

“Thần hồn công kích!”

Ông lão áo đen thấp giọng nói, vẻ mặt đầy sát khí.

Lão hoàn toàn không ngờ, một tu sĩ Luyện Hư lại có thể nắm giữ thuật công kích thần hồn quỷ dị như thế, thần hồn bị thương, lão ngày sau tiến cấp sẽ càng khó hơn.

Lão nhất định phải giết ba người Vương Trường Sinh, nhưng nơi đây ảnh hưởng rất lớn đối với thần thức. Thần thức lão mở rộng, chưa tìm được khí tức ba người Vương Trường Sinh.

Danh sách chương (315 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315