Vương Trường Sinh - Quyển 8

Phần 252
Phần 252: Diệu Đức đại sư (2)

Không ngoài dự liệu, tu sĩ Hợp Thể của Diệp gia đã lộ diện.

Một thanh niên áo trắng dáng người khôi ngô cùng một thiếu nữ trẻ tuổi ngũ quan như vẽ tới trên boong tàu, khí tức của bọn họ sâu không lường được.

Thiếu nữ mặc váy mềm che ngang ngực màu hồng, đôi mắt linh động, tay phải đeo một cái vòng tay màu tím.

Vương Trường Sinh cảm nhận được khí tức mạnh mẽ thanh niên áo trắng tản mát ra, thầm giật mình, khí tức thanh niên áo trắng so với Trần Nguyệt Dĩnh còn mạnh hơn vài phần.

“Kim Đồng Lôi Quy bậc bảy? Khéo như vậy?”

Vẻ mặt thanh niên áo trắng đầy hoài nghi, đôi mắt biến thành màu trắng như tuyết, lóe ra một mảng ánh sáng màu trắng nhu hòa.

“Đồng thuật!”

Vương Trường Sinh gật gật đầu, chân linh thế gia nếu ngay cả một môn đồng thuật cũng không nắm giữ, vậy mới kỳ quái.

Thiếu nữ váy hồng lấy ra một viên bảo châu lóe ra ánh sáng màu đỏ, đánh vào một pháp quyết, bảo châu màu đỏ nở rộ linh quang, lơ lửng ở giữa không trung.

Bọn họ cũng không tin vận khí tốt như vậy, đụng tới một con Kim Đồng Lôi Quy bậc bảy còn chưa tính, Kim Đồng Lôi Quy vừa lúc đang độ đại thiên kiếp.

Trên trời có bánh rơi xuống thì thôi, vừa vặn nện ở trên đầu bọn họ.

“Có hai con yêu thú bậc bảy thủ hộ, khó trách nó dám ở nơi này độ kiếp.”

Trên mặt thanh niên áo trắng lộ ra vẻ mặt bừng tỉnh đại ngộ, vẻ mặt kích động.

Nếu là trong cơ thể Kim Đồng Lôi Quy có Hấp Lôi Châu, đây là cơ duyên lớn, luyện chế Hấp Lôi Châu thành trọng bảo, tu sĩ Hợp Thể năm lần đại thiên kiếp đầu tiên đều sẽ thoải mái hơn một chút.

“Ly Hỏa Châu cũng chưa phát hiện khác thường, nhưng nơi này có yêu thú bậc bảy, Trắc Yêu Bàn thế mà chưa phát hiện, cái này trái lại kỳ quái.”

Thiếu nữ váy hồng nghi hoặc nói.

“Có thể là nơi này có mạch khoáng đặc thù, hoặc cấm chế đặc thù đi! Trước kia cũng không phải chưa từng xảy ra. Nhược Hâm, Nhược Vân, các ngươi đi bày trận, không thể để chúng nó chạy.”

Thanh niên áo trắng phân phó, giọng điệu nghiêm khắc.

Diệp Nhược Hâm lên tiếng đáp ứng, muốn đưa tộc nhân đi bày trận, một đợt phạm âm từ chân trời nơi xa truyền đến.

Mọi người nghe được tiếng phạm âm, cảm giác tâm thần chấn động, bình tĩnh lại.

“Các vị thí chủ, thứ trước mắt các ngươi nhìn thấy đều là ảo giác, đây là một con thận yêu* bậc bảy hóa hình ra, nó có được huyết mạch Thận Long, tinh thông ảo thuật, các ngươi đừng bị nó lừa.”

Một giọng nam tử vang dội từ chân trời truyền đến.

Vừa dứt lời, mặt biển kịch liệt quay cuồng, một con rùa khổng lồ toàn thân màu lam nổi lên mặt biển, một tăng nhân áo bào vàng thân hình cao lớn đứng ở trên lưng con rùa khổng lồ màu lam.

Con rùa khổng lồ màu lam có kích thước mười vạn trượng, mọc ba cái đầu màu sắc khác nhau.

Tăng nhân nhìn qua ngoài hai mươi, mày kiếm mắt sáng, làn da trắng nõn, ngực đeo một chuỗi Phật châu màu vàng, khí tức sâu không lường được.

“Ảo thuật! Thận Long huyết mạch?”

Các tu sĩ hơi sửng sốt, nhìn nhau.

Thanh niên áo trắng cùng thiếu nữ váy hồng nhíu mày, vội vàng thúc giục bí thuật tra xét.

“Yêu nghiệt, còn không hiện hình!”

Tăng nhân áo bào vàng quát to một tiếng, phất tay lấy ra một cái mõ màu vàng to bằng bàn tay, đánh vào một pháp quyết, bắt đầu niệm kinh Phật.

Theo từng đợt phạm âm vang lên, từng làn sóng âm màu vàng thổi quét ra, lao thẳng đến Kim Đồng Lôi Quy, tốc độ rất nhanh.

Đám người Vương Trường Sinh nghe được phạm âm, cảm giác tâm thần yên tĩnh.

Một tiếng thú rống phẫn nộ đến cực điểm vang lên, mây sét biến mất, Kim Đồng Lôi Quy cũng biến mất, thay thế vào đó là một con trai biển màu lam lớn vạn trượng, mơ hồ có thể nhìn thấy một tròng mắt màu vàng lớn mấy trăm trượng, lóe ra ánh sáng lạnh như băng.

Thuyền khách đám người Vương Trường Sinh chấn động không thôi, thanh niên áo trắng cùng thiếu nữ váy hồng cũng vẻ mặt chấn động.

“Thận yêu bậc bảy có được huyết mạch Thận Long!”

Trong lòng Vương Trường Sinh khẽ động. Tu sĩ Hợp Thể của Diệp gia cũng không phát hiện được khác thường, nếu Thận Long bậc bảy thi triển ảo thuật, khẳng định càng lợi hại hơn.

Tu sĩ Hợp Thể Diệp gia cũng nhìn không ra vấn đề, vị Phật tu Hợp Thể kỳ kia lại có thể phát hiện điều khác thường, nhắm chừng nắm giữ thần thông đặc thù.

Càng làm Vương Trường Sinh cảm thấy chấn động là, bọn họ cũng phải ngồi Khóa Linh bảo thuyền, vị Phật tu này là muốn vượt biển đến khu vực khác? Hay là nói ngồi Khóa Linh bảo thuyền của Hàn gia, trên đường gặp tập kích?

“Bần tăng Diệu Đức, ra mắt các vị thí chủ.”

Tăng nhân áo bào vàng chắp hai tay, báo ra tên họ.

“Diệu Đức? Sư phụ của Nguyên Hiểu hòa thượng?”

Vương Trường Sinh cùng Uông Như Yên nhìn nhau, bọn họ ngày trước ở Huyền Linh đại lục Man Hoang Chi Địa lúc tìm kiếm Huyết Lân Chi, từng đụng phải một vị Phật tu tên Nguyên Hiểu.

Nguyên Hiểu hòa thượng liên thủ với bọn họ mưu tính bổn nguyên chân linh, còn đổi cho bọn họ hai bộ trận phù bậc sáu. Nếu không có trận phù, Vương Trường Sinh cùng Uông Như Yên chỉ sợ không có cách nào sống sót rời khỏi Man Hoang Chi Địa.

Nguyên Hiểu hòa thượng từng nhắc tới Diệu Đức, nói Diệu Đức là linh thể giả, còn là tăng nhân tiến vào Hợp Thể kỳ nhanh nhất của Thiên Phật môn.

Danh sách chương (315 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315