Vương Trường Sinh - Quyển 8

Phần 240
Phần 240: Đại thiên kiếp lần đầu tiên của Thanh Sơn (2)

Chỉ cần cao tầng Trấn Hải cung hạ lệnh, liền có thể điều động hơn ba mươi vạn tu sĩ này.

Trên thân tòa tháp khổng lồ màu vàng có khắc ba chữ to “Thiên Trận tháp”, nơi này có nhiều tòa truyền tống trận, có thể truyền tống đến hòn đảo quan trọng Vương gia khống chế. Những hòn đảo này bố trí nhiều tòa truyền tống trận, truyền tống đến hòn đảo nhỏ khác, gặp phải phiền toái từng tầng báo cáo lên.

Vương Trường Sinh tới tầng một trăm lẻ tám, xuất hiện ở một tòa đại điện diện tích cực lớn, trong điện có một tòa pháp trận lớn hơn trăm trượng, Vương Kiêu ngồi xếp bằng ở bên cạnh pháp trận.

Hắn đã tiến vào Luyện Hư kỳ, nhưng rất ít lộ diện, bình thường lấy dung mạo giả xuất hiện.

Vương Trường Sinh không hy vọng bên ngoài biết Vương Kiêu cùng Vương Thanh Bạch tồn tại, cái này cũng không phải kiêng kỵ cái gì. Huyền Dương giới rất lớn, tu sĩ cấp cao có linh thú hóa hình cũng không kỳ quái. Theo Vương Trường Sinh biết, Vạn Linh môn còn có nhiều vị linh thú hóa hình, Lôi Giao Chân Quân còn là bán yêu đó!

Vương Kiêu cùng Vương Thanh Bạch ở một số thời điểm nào đó có thể phát huy tác dụng đặc thù, ví dụ như lúc tấn công đảo Thanh Vũ, Vương Kiêu mượn thân phận lẻn vào đảo Thanh Vũ, nội ứng ngoại hợp với Vương Trường Sinh.

“Thuộc hạ bái kiến chủ nhân.”

Vương Kiêu nhìn thấy Vương Trường Sinh, vội vàng đứng dậy, cúi người hành lễ.

Vương Trường Sinh đối đãi hắn không tệ, cho hắn công pháp, còn cung cấp cho hắn tài nguyên tu tiên cùng linh địa, không có Vương Trường Sinh, hắn đã sớm tọa hóa.

Con người phải hiểu rõ thân phận của mình, Vương Kiêu tiến vào Luyện Hư kỳ, cũng chưa tự đại đến mức xưng hô cùng thế hệ với Vương Trường Sinh, cũng không cần Vương Trường Sinh ra tay, Lân Quy đã có thể thu thập hắn.

“Ngươi đã tiến vào Luyện Hư kỳ, thì không cần xưng ta chủ nhân nữa, xưng hô ngang hàng đi!”

Vương Trường Sinh cười nói.

“Thuộc hạ không dám, không có chủ nhân, thuộc hạ đã sớm chết già hạ giới.”

Vương Kiêu cung kính nói.

“Gọi chủ nhân quá xa lạ, gọi tộc trưởng đi! Hai món hạ phẩm thông thiên linh bảo này cho ngươi, tu luyện cho tốt, ta sẽ không bạc đãi người một nhà.”

Vương Trường Sinh lấy ra một cái hộp ngọc màu vàng tinh xảo, đưa cho Vương Kiêu.

“Đa tạ chủ nhân ban thưởng bảo vật.”

Vương Kiêu vẻ mặt cung kính, hai tay tiếp nhận hộp ngọc màu vàng.

Vương Trường Sinh đi đến trên truyền tống trận, đánh vào một pháp quyết, một mảng linh quang chói mắt sáng lên, bao phủ bóng người Vương Trường Sinh.

Không qua bao lâu, linh quang tan đi, Vương Trường Sinh xuất hiện ở trong một tòa đại điện rộng rãi sáng ngời, từng đợt tiếng sấm sét đinh tai nhức óc truyền vào bên tai Vương Trường Sinh.

Vương Trường Sinh sắc mặt căng thẳng, vội vàng tung người bay ra ngoài.

Vương Thanh Bạch, Vương Thanh Thành, Tôn Nguyệt Kiều đứng ở đỉnh một ngọn núi cao hiểm trở, bọn họ nhìn một đám mây sét trên trời, sắc mặt ngưng trọng.

Vương Thanh Sơn đang độ đại thiên kiếp, bọn họ hộ pháp cho Vương Thanh Sơn.

“Thế nào? Bao lâu rồi?”

Tiếng Vương Trường Sinh vang lên, bay tới đáp ở trước mặt bọn họ.

“Gần nửa canh giờ, sắp xong rồi. Cha ngài tiến vào hậu kỳ rồi?”

Vương Thanh Thành kinh hỉ đan xen, nhưng hắn rất rõ, Vương Trường Sinh tiến vào Luyện Hư kỳ chỉ hơn bốn nghìn năm, đã từ Luyện Hư sơ kỳ tiến vào Luyện Hư hậu kỳ, tốc độ tu luyện này, so với đệ tử hạch tâm của Trấn Hải cung còn nhanh hơn, cũng chỉ linh thể giả tốc độ tu luyện nhanh hơn Vương Trường Sinh một chút.

Sau khi Vương Thanh Thành và Tôn Nguyệt Kiều tiến vào Luyện Hư kỳ, từng trở về tổng đàn Trấn Hải cung, làm quen nhiều vị tu sĩ Luyện Hư thiên linh căn, bọn họ bốn ngàn năm cũng chỉ là Luyện Hư trung kỳ.

“Thanh Sơn chuẩn bị bảo vật độ kiếp nào? Bố trí bao nhiêu bộ trận pháp bậc sáu?”

Vương Trường Sinh truy hỏi, hắn rất quan tâm Vương Thanh Sơn độ kiếp.

“Ngọc Kỳ bố trí ba bộ trận pháp bậc sáu, dùng tới ngàn cây Thanh Vân Trúc ngàn năm bố trí Vạn Trúc đại trận, còn có Càn Thổ đại trận cùng Bích Ba đại trận, còn có ba món hạ phẩm thông thiên linh bảo loại phòng ngự, một tấm phù triện phòng ngự bậc sáu cùng một viên Trấn Hải Châu.”

Tôn Nguyệt Kiều thuộc như lòng bàn tay, Vương Thanh Sơn không dùng tới nhiều đồ vật như vậy, chẳng qua là chuẩn bị thêm một chút, để tránh tình huống xấu xảy ra.

Vương Trường Sinh nghe xong lời này, cảm thấy rất vui mừng, như vậy là tốt rồi.

Đừng nhìn tu sĩ Luyện Hư của gia tộc có nhiều tới mười sáu vị, luận thực lực, Vương Thanh Sơn tuyệt đối có thể xếp trong ba hạng đầu.

“Cha, ngài cứ yên tâm đi! Đại thiên kiếp lần thứ nhất mà thôi, Thất ca có thể an toàn vượt qua cửa ải này.”

Vương Thanh Thành mở miệng nói.

Tiếng sấm sét ầm ầm đã cắt ngang ba người bọn Vương Trường Sinh nói chuyện với nhau, bọn họ nhao nhao nhìn về phía mây sét trên không trung.

Mây sét kịch liệt cuồn cuộn, vô số con rắn sét màu bạc di chuyển liên tục, hóa thành một con mãng xà sét màu bạc dài hơn trăm trượng, lôi quang quanh quẩn, tản mát ra khí tức hủy diệt hết thảy.

Mãng xà sét màu bạc từ trên cao lao xuống, lao thẳng đến một mảnh rừng trúc màu xanh.

Trong rừng trúc màu xanh, Vương Thanh Sơn đứng ở một cái hố to bốc lên khói đen, trên người hắn bảo bọc nhiều màn hào quang màu sắc khác nhau, dưới chân rơi lả tả mấy mảnh gỗ vụn linh quang lòe lòe, còn có thể thấy một cây cờ trận gãy cùng một ít mảnh vỡ trận bàn.

Danh sách chương (315 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315