Vương Trường Sinh - Quyển 8

Phần 77
Phần 77: Bảo vật Thiên Thú Chân Nhân lưu lại (1)

“Tinh huyết của Hóa Huyết Điệp?”

Vương Lập Hách cạy nắp bình, một mùi máu tươi gay mũi tuôn trào ra. Hắn khẽ hít vài lần, nhất thời cảm giác đầu óc choáng váng, khí huyết trong cơ thể cuồn cuộn, vội vàng đậy kỹ nắp bình.

“Thanh Sơn lão tổ và Cuồng Xuy Chân Quân quan hệ không tệ, ta có thể ra mặt điều đình, nhưng muốn êm xuôi, Bách Điệp cốc các ngươi phải đổ nhiều máu, thậm chí phải chết mấy vị tu sĩ Nguyên Anh.”

Vương Lập Hách nhắc nhở.

“Vương đạo hữu ra mặt, Lam gia hẳn là sẽ không truy cứu nữa nhỉ! Cũng không phải chúng ta ra tay trước.”

Hoa Ngọc Yến nhíu mày nói.

Vương Lập Hách trừng mắt nhìn nàng một cái, không chút khách khí nói: “Bách Điệp cốc là đầu phục Vương gia chúng ta, nhưng cái này không ý nghĩa chúng ta mỗi lần đều chùi đít thay các ngươi, ngươi lấy danh nghĩa Vương gia chúng ta, đã thâu tóm địa bàn của bao nhiêu thế lực nhỏ? Thực sự cho rằng ta không biết?”

Hắn cũng không có mười phần nắm chắc, dù sao Bách Điệp cốc giết con trai út gia chủ Ninh gia, phiền toái không nhỏ, muốn điều đình việc này cũng không dễ dàng.

Bách Điệp cốc cùng Ninh gia là oan gia nhiều năm, căn bản không nói rõ được ai đúng ai sai.

“Được rồi! Tất cả liền kính nhờ Vương đạo hữu.”

Hoa Ngọc Yến đáp ứng.

Đúng lúc này, Vương Lương Hạo đi vào, cung kính nói: “Lão tổ tông, Cuồng Xuy Chân Quân đến đây, còn có gia chủ Ninh gia.”

Vương Lập Hách đầu tiên là sửng sốt, vội vàng nói: “Mau mời bọn họ đến sảnh đón khách, không, ta tự mình đi ra ngoài nghênh đón đi!”

Cuồng Xuy Chân Quân dù sao cũng là tu sĩ Luyện Hư, lại quen biết đám người Vương Trường Sinh cùng Vương Thanh Sơn, Vương Lập Hách không dám chậm trễ.

Bên ngoài Thanh Ngọc sơn mạch, một con thuyền bay toàn thân màu lam bay ở trên trời, mấy chục vị tu sĩ bọn Lam Phúc Không đứng ở trên con thuyền bay màu lam, Lam Phúc Không sắc mặt ngưng trọng.

Biết được Ninh gia muốn tử chiến với Bách Điệp cốc, Lam Phúc Không ngay lập tức ra mặt điều đình, hắn cũng không muốn bởi vì Ninh gia trở mặt Vương gia. Lam gia phát triển nhiều năm, thật không dễ gì xuất hiện một vị tu sĩ Luyện Hư, sao có khả năng bởi vì thông gia mà đi trở mặt với Vương gia.

Gia chủ Ninh gia Ninh Chí Hằng vẻ mặt cung kính, trong lòng nghẹn đầy một bụng tức. Lam Phúc Không quỳ xuống cầu xin kẻ địch, tin tức truyền ra, Ninh gia cũng cảm thấy mất mặt, xa cách quan hệ với Lam gia, không ngờ Lam Phúc Không tiến vào Luyện Hư kỳ, chỉ có thể một lần nữa tăng mạnh quan hệ. Một lần này con trai út của hắn bị giết, Lam Phúc Không ra mặt điều đình, Ninh Chí Hằng chỉ có thể tiếp nhận.

Hai đạo độn quang bay tới, chính là Vương Lập Hách cùng Hoa Ngọc Yến, hai người vẻ mặt khẩn trương.

Bọn họ không biết ý Lam Phúc Không như thế nào, là muốn tới cửa khởi binh vấn tội?

“Vãn bối Vương Lập Hách (Hoa Ngọc Yến) bái kiến Lam tiền bối.”

Vương Lập Hách và Hoa Ngọc Yến khom mình hành lễ, vẻ mặt đầy thấp thỏm.

“Vương tiểu hữu, Hoa tiểu hữu không cần đa lễ, tình huống sự việc, lão phu đã nghe nói, oan gia nên giải không nên kết, việc này coi như xong đi! Mọi người đều nhường một bước, Hoa tiểu hữu ngày sau ước thúc tốt môn hạ đệ tử là được.”

Lam Phúc Không vẻ mặt ôn hoà nói.

Lời này vừa nói ra, Vương Lập Hách và Hoa Ngọc Yến vẻ mặt đầy chấn động.

“Lam tiền bối, việc này Bách Điệp cốc quả thực có chỗ không ổn thỏa, Hoa đạo hữu đã nói với ta, bằng lòng giao ra hung thủ, hơn nữa bồi thường một khoản tài nguyên tu tiên, về sau ước thúc tốt môn nhân.”

Vương Lập Hách khách khí nói.

“Việc này Ninh gia cũng có chỗ không đúng, mọi người đều nhường một bước, không cần giao ra hung thủ, không cần bồi thường.”

Lam Phúc Không thành khẩn nói. Hắn vì bảo toàn gia tộc, thậm chí nguyện ý trước mặt mọi người quỳ trước kẻ địch, chính hắn cũng không cần thể diện, chút việc ấy của Ninh gia đã tính là gì.

Vương Lập Hách cũng không dám làm như thế, kiên trì mãi, Lam Phúc Không chỉ đòi một khoản bồi thường, giao cho Ninh Chí Hằng.

Một trận đại chiến cứ thế may mắn thoát khỏi, sau khi việc này truyền bá ra, Cuồng Xuy Chân Quân lại thêm một cái ngoại hiệu – Đại Túng Chân Quân (túng: Sợ sệt, nhát gan).

Thanh Nguyên sơn mạch, một sườn núi nhỏ.

Vương Thanh Sơn cùng Lục Thập Tam đang nói chuyện phiếm, đám người Tào Nhất Hồng đứng ở một bên.

“Vương đạo hữu, nghe nói Thiên Thú Chân Nhân tổ sư lập phái Thiên Thú sơn từng tiến vào đàn tràng của Huyền Linh Thiên Tôn, bắt được một con Thiểm Điện Chuẩn bậc sáu, nghe nói có được một tia huyết mạch Lôi Bằng. Thiên Thú Chân Nhân chết ở dưới đại thiên kiếp, con Lôi Bằng này cũng mất tích, không biết có lưu lại con cháu hay không.”

Lục Thập Tam cảm thán nói, có sự ám chỉ.

“Điều đó ai biết được, cũng trôi qua nhiều năm như vậy rồi.”

Vương Thanh Sơn lắc đầu nói, tai nghe là giả, mắt thấy là thật.

Một vùng dãy núi xanh biếc liên miên chập chùng, một hang động bí ẩn trong lòng đất.

Một thanh niên áo vàng dáng người khôi ngô đứng ở một bên, một con rối nhện màu vàng cùng một con rối vượn khổng lồ màu đỏ đang công kích một con gấu lớn màu đen toàn thân ngăm đen.

Góc dưới bên trái có một cái cây cao hơn mười trượng màu đen, trên cây treo mấy chục trái cây đen sì.

Vương Lương Hồng, hắn là hậu nhân của Vương Thanh Phong, một con chuột nhỏ toàn thân màu vàng ghé vào trên vai của hắn, rõ ràng là một con Song Đồng Thử.

Danh sách chương (315 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315