Vương Trường Sinh - Quyển 8

Phần 146
Phần 146: Chân linh chi phách. Hợp tác lấy bảo vật (2)

“Chân linh chi phách!”

Trên mặt Vương Trường Sinh lộ ra vẻ mặt như có chút suy nghĩ. Nếu là thứ khác, hắn còn có thể từ chối, bổn nguyên chân linh có thể đề cao xác suất hắn tiến vào Hợp Thể kỳ, hắn thật sự không thể từ chối.

Hắn chỉ từng ở trên điển tịch thấy ghi chép về chân linh, chưa từng thấy vật thực.

“Hồn lực của chân linh chi phách trôi đi nghiêm trọng, không phát huy ra uy lực quá lớn. Chỉ cần chúng ta vây khốn Bích U Mãng một đoạn thời gian, tiêu diệt chân linh chi phách, thì có thể đạt được bổn nguyên chân linh, xác suất tiến vào Hợp Thể kỳ sẽ càng cao. Ta vừa rồi nếu không nhìn lầm, Vương đạo hữu tu luyện là công pháp thủy thuộc tính nhỉ? Bổn nguyên chân linh Mặc Kỳ Lân lưu lại, có thể khiến ngươi thay da đổi thịt, đẩy nhanh tốc độ tu luyện của ngươi, cho ngươi được lợi cả đời.”

Nguyên Hiểu hòa thượng nhiệt tình nói. Không có vợ chồng Vương Trường Sinh hỗ trợ, hắn không thể đạt được bổn nguyên chân linh.

“Đẩy nhanh tốc độ tu luyện? Nếu đụng tới bình cảnh, muốn nhanh hơn cũng không nhanh hơn được.”

Uông Như Yên không tán đồng nói. Nếu là đụng tới bình cảnh, tư chất tốt nữa, tu vi cũng khó tiến thêm một bước.

“Lời là nói như thế, nhưng bổn nguyên chân linh không phải thứ bình thường, tuy không đến mức khiến Vương đạo hữu trở thành hậu thiên linh thể, Vương đạo hữu ngày sau trùng kích Hợp Thể kỳ tỷ lệ vẫn là rất cao. Bỏ qua cơ hội một lần này, chờ Bích U Mãng khỏi hẳn, có lẽ có thể tiêu diệt chân linh chi phách, cắn nuốt bổn nguyên chân linh, qua thôn này là không còn tiệm này nữa.”

Nguyên Hiểu hòa thượng vẻ mặt thành khẩn nói.

“Chúng ta dùng cái gì vây khốn Bích U Mãng bậc bảy? Nguyên Hiểu đại sư có trận pháp bậc bảy?”

Vương Trường Sinh truy hỏi.

“Cái đó thì không có, nhưng ta có một tấm phù triện bậc bảy, vây khốn yêu thú này một đoạn thời gian không thành vấn đề. Nếu không phải đụng tới các ngươi, ta vừa rồi đã dùng phù này rồi, phù này là gia sư tự mình luyện chế, gia sư đã sớm muốn đến Huyền Linh đại lục du lịch, phái bần tăng đi tiền trạm.”

Nguyên Hiểu hòa thượng lấy ra một lá bùa ánh sáng màu vàng kim lập lòe, ý vị sâu xa nói.

Vương Trường Sinh thực lực hơn người, Nguyên Hiểu hòa thượng lo lắng Vương Trường Sinh giết người diệt khẩu, chủ động nói cho Vương Trường Sinh, hắn có sư phụ Hợp Thể kỳ, còn có phù triện bậc bảy.

Một luồng sát ý kia trong lòng Vương Trường Sinh nháy mắt tiêu tán, tò mò hỏi: “Không biết lệnh sư xưng hô như thế nào? Có lẽ chúng ta từng nghe nói?”

Hắn lúc trước cứu Nguyên Hiểu hòa thượng là tốt bụng, liên quan đến bổn nguyên chân linh tiến cấp Hợp Thể, Vương Trường Sinh vẫn đã động sát tâm, bớt một người, hắn có thể chia thêm một phần.

“Gia sư Diệu Đức, sư phụ là người tiến vào Hợp Thể kỳ nhanh nhất từ khi Thiên Phật môn chúng ta sáng tạo tới nay, có hi vọng tiến vào Đại Thừa kỳ.”

Nguyên Hiểu hòa thượng vẻ mặt đầy tự hào, lấy ra hai lá bùa ánh sáng màu xanh lập lòe, tản mát ra một luồng linh khí dao động làm người ta sợ hãi, rõ ràng là phù triện bậc bảy.

“Nguyên Hiểu đại sư, việc này liên quan trọng đại, ta hy vọng ngươi có thể lưu lại lời thề ở trên Huyền Linh Cấm Thư, chúng ta không công kích lẫn nhau, việc này không tiết lộ ra ngoài. Đại sư nếu không đáp ứng, vậy bỏ đi, chúng ta đường ai nấy đi, coi như ngươi chưa từng nói việc này, chúng ta cũng chưa từng nghe.”

Vương Trường Sinh lấy ra Huyền Linh Cấm Thư, vẻ mặt thành khẩn.

Nguyên Hiểu hòa thượng là đệ tử của Phật tu Hợp Thể, còn có nhiều lá bùa bậc bảy, Vương Trường Sinh đã đánh mất sát tâm.

Nguyên Hiểu hòa thượng cẩn thận quan sát, xác nhận Huyền Linh Cấm Thư không có vấn đề, lưu lại lời thề ở trên Huyền Linh Cấm Thư.

Vương Trường Sinh thở phào nhẹ nhõm một hơi, hắn nhớ tới cái gì, tò mò hỏi: “Nguyên Hiểu đại sư, luân hồi thật sự tồn tại sao?”

“Đương nhiên tồn tại, bên ngoài có thể không tin, Phật môn chúng ta là tin tưởng có luân hồi, nhưng luân hồi nói tới quá phức tạp, chờ bổn nguyên chân linh tới tay, chúng ta tìm chỗ an toàn chậm rãi tán gẫu.”

Nguyên Hiểu hòa thượng thúc giục.

Vương Trường Sinh gật gật đầu, ba người rời khỏi hang động.

Hơn một tháng sau, Vương Trường Sinh, Uông Như Yên và Nguyên Hiểu hòa thượng xuất hiện ở bên trong một lòng chảo thật lớn, nơi đây thảm thực vật rậm rạp, xa xa có ba ngọn núi cao hiểm trở, xa xa nhìn lên, giống như ba ngón tay thật lớn.

“Chân linh chi huyệt ở ngay nơi đó.”

Nguyên Hiểu hòa thượng chỉ về phía ba ngọn núi cao, ánh mắt nóng rực nói.

Song Đồng Thử ghé vào trên vai Vương Trường Sinh, đôi mắt sáng lên ánh sáng màu vàng chói mắt.

Vương Trường Sinh có thể nhìn thấy rõ ràng tình hình ở ngoài mấy trăm dặm, chân ngọn núi cao ở giữa có một hang núi thật lớn, cuối hang núi là một hang động lớn hơn mười mẫu, có thể nhìn thấy một con mãng xà màu xanh biếc cuộn thành một cục, tựa như lâm vào ngủ say.

Cẩn thận quan sát, Bích U Mãng nhiều chỗ vảy bong ra, chỗ vảy rụng ra, máu thịt be bét, xem ra, nó bị thương không nhẹ.

Hắn muốn nhìn xa hơn, nhưng bị một loại lực lượng thần bí chặn lại, đôi mắt Song Đồng Thử chỉ có thể nhìn thấy Bích U Mãng.

Vương Trường Sinh nhíu mày, thần niệm mở rộng, tra xét tình huống phạm vi mấy ngàn dặm, nhìn quét vài lần, trừ chân linh chi huyệt không rõ tình huống cụ thể, nơi khác chưa phát hiện bất cứ điều gì khác thường, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Danh sách chương (315 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315