Thằng trẻ trâu

Phần 76
Phần 76

Ngồi được tầm tiếng thì….. Vcl hai nàng éo hiểu sao thoát được mà lại còn tìm được mình ở đây. Hậu quả là cả hai bên tai mình đều đang được “chăm sóc”.

Không những thế, nay ở khu “sân trên” quen thuộc này lại xuất hiện thêm kha khá khách, vậy nên tôi thành tâm điểm chú ý của mọi người.

– Dám giam hai chị em tui lại để ra đây ngồi hưởng thụ à? D

– Ck đểu, giờ muốn sao? Nhi

– Khoan khoan…. Sao ra được đã?

– Vk khóc. Nhi

– Vk hét. D

– Bác chủ nhà lên. Nhi

– Vk bảo mở cửa giúp. D

– Vk bảo ra đây tìm. Nhi

– Vk đi cùng bắt ck. D

Hai nàng cứ vậy, người tung người hứng làm mình éo đỡ được.

– Hai người hợp nhau nhỉ? Tôi

– Chuyện. D

– Chị em tui mà. Nhi

– Vậy hai người cứ yêu nhau đi. Tôi đi kiếm cô khác. @@

– Giết. D

– Không tha. Nhi

Không thể để cho hai tên phản động này làm càn được. Túm tay lôi xuay cả hai nàng cho mỗi nàng ngồi một bên đùi.

– Mọi người nhìn kìa. Nhi thẹn

– Bớ người ta…… Chưa hiếp. D

– Bảo vệ đâu. Lôi ra ngoài. Nhi

– Bắt hắn đi. D

Chị quản lý với nhân viên thì lắc đầu cười thua, còn giờ thì khách kia càng chú ý hơn.

– Im. Trói lại bịt mồm giờ. Tôi doạ

– Dạ hông mà. Nhi

– Đừng nha ck. D

– Nhi à, vk ra kia lát đi.

– Làm gì ạ?

– Ờ thì…..

– Dạ. Nàng hiểu ra ngoang ngoãn làm theo.

Giờ yên ổn lại chỉ còn tôi và D.

– Có gì muốn nói chứ?

– Dạ….

– Chẳng nhẽ chỉ có như vậy?

– Em bỏ lỡ cơ hội rồi phải không?

– Là do lỗi ở anh.

– Không, là do em không quyết tâm ở lại với anh.

– Chắc là do cả hai ta không cố gắng thôi.

– Nên giờ em không có thể nào còn cơ hội.

– Có thể là bạn bè tri kỉ mà.

– Anh biết không? Ngày em đi em đã quyết tâm để quên hết mọi thứ. Và cả anh…. Khi em biết tin anh và Nhi, em đã nghĩ vậy là xong, sẽ càng nhanh để quên. Em biết Nhi rất tốt và anh cũng đã trao trọn trái tim cho Nhi. Em không đòi hỏi gì đâu, chỉ cần anh không ghẻ lạnh hay xa lánh em thôi.

– Khoan để anh nói đã.

– Dạ.

– Anh nợ em rất nhiều.

– Đâu có gì đâu…..

– Không. Thật sự. Nếu không có em không biết giờ anh ra sao. Khi anh thực sự hiểu ra mình có thể mở lòng thì em đã đi mất và….

– Nhi đến. Và em không còn cơ hội.

– Chắc vì chúng ta chỉ có duyên mà không có nợ.

– Vậy giờ em vẫn có thể là một chút gì đó trong đời anh chứ?

– Tri kỉ, hay một điều gì đó rất quan trọng.

– Vậy thì coi em là một cô em gái đi. Ít ra thì anh vẫn sẽ phải quan tâm bảo vệ em. @@

– Vậy chào chị dâu đi. Nhi chen vào

– Cô hấp kia, bảo ra kia mà.

– Tui ra nhỡ hai người bàn kế bỏ tui lại trốn đi cùng nhau thì sao?

– Tụi tui bàn xong rồi, tới lúc đừng hòng tìm. D

Rồi hai nàng lại chí choé loạn lên. Đến chịu

– Thế cãi nhau tiếp hay gọi mọi người liên hoan đây? Tôi cũng chán xem cãi nhau

– Được đó ck. D

– Không cho gọi ck tui vậy nữa. Nhi

– Kệ tui. Tui thích vậy đó. D

– Thôi thôi xin hai nàng. Để lát gọi hết đến cho các cô cãi nhau một thể.

– Ai ạ? Nhi

– Thì vk 3 vk 4 vk…….

Sau khi hai nàng bỏ cãi nhau chuyển mục tiêu sang tôi thì cũng về chuẩn bị. Nhưng kể ra thì cái đất nước Việt Nam mình rộng vậy mà sao tôi cảm thấy nó quá nhỏ bé ? Vì hình ảnh tôi nhìn thấy lại là bố mẹ Nhi đang ngồi với nhỏ tuýp và bố mẹ nhỏ.

Nhi thấy vậy cũng ngạc nhiên không kém gì mình.

– Con chào…..

– Con rể ngoan. Cả nhạc phụ và bố nhỏ tuýp.

Cũng hài, nghe nhạc mẫu nói giới thiệu thì hai sếp là bạn học ngày trước, giờ thì lại có màn tranh “tôi” mà mình là người chứ có phải đồ đạc đâu mà toàn bị lôi ra làm vật tranh chấp vậy.

Cũng hài, giờ đến hai ông sếp ngồi tranh nhau, chả muốn mất lòng ai nên xin phép về luôn còn chuẩn bị liên hoan.

Và cô vk hâm của tôi lại còn rủ thêm nhỏ tuýp nữa chứ. Và bữa tất niên sớm diễn ra với số tàn quân còn lại cắm rễ ở đây chưa về quê ăn tết và “dân bản địa” của mảnh đất thủ đô. Xong xuôi dọn dẹp tăng hai karaoke thêm tăng kem và coffee mãi muộn cũng nghỉ ngơi. Về nhà chuẩn bị mai về quê thăm “sếp”.

Cũng có chút “biến” là khi đi hát lúc vào phòng thằng C có va phải một tml nào đó. Thằng ấy định táng chai ken vào thằng C thì tôi túm lại rồi táng cho nó một cái. Nó cũng không dám làm gì thêm, chỉ thấy lúc nó quay đi có lảm nhảm gì đó nhưng cũng éo quan tâm.

Chỉ có điều là khi đưa Nhi về có thấy mấy thằng bám theo nhưng giữ khoảng cách, cũng lo cho Nhi nên phải đưa nàng vào nhà hàng xóm cách khá xa rồi dặn nàng đợi lát hãng về, mà còn phải dặn nàng gọi nhạc phụ. Mà hàng xóm đấy hình như là nhà nhỏ Hường, vì khi đã về có nghe chất giọng nó ở đó.

Danh sách chương (167 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167