Thằng trẻ trâu

Phần 39
Phần 39

– P ơiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii !

– Clgt?

– Cổng trại lớp đâu. Ngày kia dùng rồi đó.

– Ờ. Lúc ấy sẽ có.

– Chắc không đấy?

– Tôi nói tôi sẽ làm được.

Là cuộc hội thoại của tôi và nhỏ bí thư. Không phải lo, anh đã nói thì anh sẽ làm.

Còn đấy là sau khi mất ngủ buổi sáng bởi cái còi báo thức mang tên “nhân viên dở” xong lại làm xe ôm, mà đã thấy trả công đâu. Sau khi đến trường và nhìn nàng nguẩy đít đi về lớp.

– Thằng ml kia. Qua bỏ anh em tao ở nhà. Đi đâu cả đêm?

– Thế hai nàng có bị làm sao không?

P – Dizz thằng choá. Chơi nó Q ơi.

Vậy là hai thằng nó lao vào chơi em, nhưng đâu có dễ, em nhanh tay…… Đóng cửa chạy luôn. Chạy mãi đến góc sân trường hôm 20 – 10 nọ, hôm đã từ chối Nhi. Chắc nơi đây đủ yên tĩnh và an toàn. Cắm tai nghe và nghe lại bài hát tập với Linh.

Yesterday once more

When I was young

I’d listened to the radio

Waiting for my favorite songs

When they played I’d sing along

It made me smile

Those were such happy times

And not so long ago

How I wondered where they’d gone

But they’re back again

Just like anh long lost friend

All the songs I loved so well

Every Sha – la – la – la

Every Wo – wo – wo

Still shines

Every shing – anh – ling – anh – ling

That they’re starting to sing

So fine

When they get to the part

Where he’s breakin’ her heart

It can really make me cry

Just like before

It’s yesterday once more

Looking back on how it was In years gone by

And the good times that I had

Makes today seem rather sad

So much has changed

It was songs of love that

I would sing back then

And I’d memorize each word

Those old melodies

Still sound so good to me

As they melt the years away

Every Sha – la – la – la

Every Wo – wo – wo

Still shines

Every shing – anh – ling – anh – ling

That they’re starting to sing

So fine

All my best memories

Come back clearly to me

Some can even make me cry

Just like before

It’s yesterday once more

Chắc vì giai diệu êm ái nhẹ nhàng hay vì chính cái ý nghĩa của nó. Ngày hôm qua ư? Có lẽ, nếu có thể quay ngược một lần về gặp “cô bé của tôi” sẽ bằng bất cứ giá nào.

Khi tôi còn nhỏ,

Tôi thường lắng nghe radio

Và chờ đợi những bài hát yêu thích của mình

Khi họ đang hát thì tôi cũng lặng lẽ hát theo

Và mỉm cười…

Đó là những giây phút thật vui vẻ

Và nó ko quá xa vời

Tôi tự hỏi nó đã ra đi đến phương trời nào

Nhưng sau đó nó trở lại

Như một người bạn đã thất lạc từ lâu

Những bài hát tôi yêu thật nhiều…

Những câu hát “shalala”

Hay “wo – wo – wo”

Vẫn luôn toả sáng

Và những câu như “Shing anh ling anh ling”

Mà họ vẫn thường hay hát

Nó thật hay…

Khi bài hát đến kết

Chàng trai làm tan nát con tim của cô gái

Điều đó thực sự làm tôi khóc

Như ngày xưa

Cứ như có thêm một ngày hôm qua vậy

Hãy nhìn lại năm tháng đã qua

Và những giây phút vui vẻ tôi đã từng có

Mới thấy hiện tại buồn đến mức nào

Quá nhiều thứ đã thay đổi

Đó là những bài tình ca tôi vẫn thường hát

Và nhớ từng từ từng chữ

Những giai điệu xa xưa

Đối với tôi vẫn thật hay

Như chúng đang đưa tôi trở về năm xưa…

Những câu hát “shalala”

Hay “wo – wo – wo”

Vẫn luôn toả sáng

Và những câu như “Shing anh ling anh ling”

Mà họ vẫn thường hay hát

Thật hay…

Tất cả những kỷ niệm ngọt ngào

Trở lại thật rõ ràng trong tôi

Một vài cái lại làm tôi khóc

Như ngày nào

Cứ như có thêm một ngày hôm qua vậy….

Hết tiết về lớp bọn nó rủ đá bóng.

– Tao không có hứng.

– Hai thằng tao lên đây vì mày đấy.

– Rồi, tao đá, nhưng tới lúc chán thì đừng kêu.

– Sao chán?

– Đá ở đây như mày đá hồi lớp 5 ý.

– Mày trêu. Hôm qua đá vui mà.

– Tuỳ thôi. Nếu ba thằng đá thì như chơi thôi.

– Đá mới biết.

– Chiều biết ngay thôi.

– Chiều thì chiều.

3H chiều trận đấu bắt đầu. Cả ba thằng lại như ngày xưa.

Hiệp một thì cả ba thằng mặc sức phô diễn trên sân 10a2 thực sự không đáng cho chung kết nhưng biết làm sao đây. @@. Hết hiệp thì mỗi thằng chỉ ghi lấy một bàn 3 – 0. Bên 10a1 biết sự chênh lệch hoàn toàn nên hết hẳn sĩ khí chiến đấu.

Sang hiệp hai thì cả ba thằng chỉ chơi chuyền bóng như đá tập trên sân bạn. Chỉ thỉnh thoảng nháy cho đồng đội vào làm bàn cái. Hơi phũ với bên kia thật. Nhưng thực sự hai bên hoàn toàn quá chênh lệch.

Kết trận 9 – 0. Quá nhàm cho trận chung kết.

Chẳng có gì lạ với tôi cả. Vì ba thằng tôi đã đá với nhau quá nhiều để phối hợp ăn ý đến mức đó mà.

Vậy là đã xong khoản đá bóng. Bắt đầu chuỗi ngày thi đây.

Hết trận thì thằng Hậu đề xuất về quê nó ở Bắc Giang chơi. Cả bên mình và bên vừa thua 10a1 đều tham gia hết 105 đứa. Chắc nhà thằng này cũng không vừa đâu. Sẽ bắt đầu vào ngày 21 – 11 sau khi kết thúc lễ và được nghỉ 5 ngày.

Danh sách chương (167 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167