Thằng trẻ trâu

Phần 115
Phần 115

Có vui không? Hai giải nhất mỗi giải cộng 2 điểm vào điểm trung bình năm, với hai cái gấy khen, một túi quà. Cũng chả quan trọng lắm đâu, chủ yếu là giờ thi chỉ cần qua điểm liệt là ok rồi. Hờ hờ.

Vâng giờ mới hạ màn, tay phải ôm vết đau tay trái, chân thì 1 chấm một phẩy đến nhọ.

Cũng chỉ vậy thôi, nhanh chóng nhận xong rút xuống. Ơ có khi hay, đâu phải mỗi mình đau đâu, nhưng chắc bị thiệt hại nặng nhất là team nhỏ Liên. Ai bảo chơi như vậy. Hờ hờ.

Vui nhất chắc éo phải tôi, Ly nhìn phưởn éo tả được, hò reo như trẻ con. Chạy lại ngay.

Tôi quăng luôn đống đồ cho Ly.

– Em gái nhưng vẫn là oxin đó. Ha ha.

– Hứ, hôm nay tâm trạng bổn cô nương tốt, nên vậy chứ lần sau thì…

– Thì sao?

– Hứ, sao hai bắt nạt em vậy?

– Tui thích. Hờ

– Hứ, méc ba.

– Méc đi, tui đợi nè. Ha ha

– Hai đứa có chuyện gì mà chưa cho chúng tôi ăn mừng vậy? Chú Q

– Hai lại bắt nạt con. Ly

– Ừ, phải vậy thì mới trị được nó con ạ. Chú quay sang tôi.

– Hứ hai người bắt nạt con. Meeeeeeeee ơi.

– Cho cô chừa đi là vừa. Cô H

– P ơi. Bên team Lan

– Hở?

– Chúc mừng bạn.

– Đã nói rồi mà, đâu phải nhờ mỗi mình.

– Nhưng vẫn là cố gắng của bạn.

– Và cả các bạn nữa, chiến thắng này là của chung.

– Bọn mình…..

– Các bạn chiến đấu cùng mình mà, cùng thắng.

– Bạn bỏ qua chuyện hôm trước chứ?

– Chuyện nào ý nhỉ? Ax, làm gì đấy? Ly véo ngay vào chỗ tay đau của tôi.

– Chuyện này này, hứ

– Đó véo thâm cả thịt này, em gái vậy à?

– Ơ, hai lại bắt nạt con kìa ba.

– Hay bạn có rảnh đi ăn mừng cùng bọn mình.

– Hai tui, tui không cho mượn.

– Con khỉ này, véo mũi chết giờ. Lan

– Haiiiiiii.

– Tui không liên quan, hờ hờ.

– Xin lỗi các con, chú giữ P rồi, vơi lại các con còn phải qua nhà chú ăn mừng cùng chứ, các con cũng là đội Ly mà.

– Nào, chúng ta về ăn mừng nào. Cô H

– Thôi lại mất buổi đầu đi làm của con rồi. Tôi sực nhớ.

– Thì tối con làm, gọi xin phép đi. Cô H

– Việc làm phải khác chứ, xem nào, giờ là 8h47 con 13h mới làm phải không? Chú Q

– Vâng.

– Vậy ta đặt làm, ăn sớm rồi con đi.

– Vâng.

Chú Q gọi đặt đồ xong bắt đầu hành quân về. Tôi còn quay vào lớp lấy áo nên ra sau.

Vào lớp thì. Thề là có khi nó còn loạn hơn cả trên sân lúc nãy.

Hỏi chán về trận đấu xong mấy thằng quây lại.

– Sao mày quen Ly và Lan hot girl?

– Chưa thấy hai ẻm ý thân với ai ngoài bạn cùng đám học võ.

– Giới thiệu tao đi.

– Ôi em Ly”băng” của tao.. , .

– Ly á? Em gái tao, Lan thì là bạn nó nên vậy.

– Anh vợ, cho em đăng kí.

– Em mới là em vợ anh mà.

– Gọn ra bọn mày, anh vợ tao thở.

-…..

– Thôi tao về đây, vẫn có người đang chờ.

Chuồn luôn khỏi đám mọi này, nhưng vừa ra sân có người gọi giật lại.

– Cậu em cũng ghê đấy. Ơ dm, là ông Chiến

– A sếp, không ở nhà coi quán ra đây làm gì?

– Em gái anh cũng thi mà, phải đến xem chứ.

– Ệt, thế em có lỡ tay động phải thiên kim nhà anh không?

– Cậu mà động vào như mấy đòn đó thì anh đã đang trên đường đưa nó đi viện rồi, nó chạy ra luôn kìa.

– He he, em đâu đánh con gái.

– Thế sao thắng?

– Gái thì chấp, toàn doạ là chính.

– Mà cậu định về à?

– Ừ, mà…..

– Nhanh lên về thôi P. Chú Q

– Ơ chú. Ông Chiến đã thấy chú Q.

– Chiến à? Đi đâu vậy con?

– Nhưng chú quen P ạ?

– Ừ, con trai nuôi của chú.

– Vậy nà con không biết.

– Chú nhận vơ đó, P thuê ở nhà chú.

– Dạ, chú đi xem Ly đấu ạ?

– Ly nó có tham gia được đâu, chú đi cổ vũ P đó.

– Là sao ạ?

– Phong…. Con trai chú.

– Cháu….

– Không sao PHONG thắng rồi mà. Chú cười, nụ cười hạnh phúc

– Giờ chú đi đâu ạ?

– Về ăn mừng chiến thắng. Mà con đi cùng luôn đi.

– Còn Linh nữa chú.

– Gọi con bé luôn.

Chạy ra xe vứt nốt đống đồ cho Ly.

– Hai còn đi đâu nữa?

– Bảo chú cứ về trước đi, anh còn có chút việc.

– Cho em theo với.

– Nhanh thôi, lát về ngay mà.

– Nhanh thì cho em theo.

– Có chạy theo được không?

– Chân hai đau thì chạy gì?

– Bị vậy chưa chết được, thôi anh đi đây.

Rồi tôi ra bờ biển, làm việc mà có lẽ nhiều người nghĩ là vô nghĩa mà có khi là bị làm sao. Tôi viết lên cát.

“Anh sẽ sống tốt thôi, em phải hạnh phúc vào nhé”

Ngồi nhìn dòng chữ, đợi cho nó bị những con sóng xoá nhoà. Ngày trước, có lần tôi đưa em ra biển.

Em viết lên cát một dòng chữ.

“Em yêu anh”

Lên cát và để nó bị sóng đánh mờ đi. Tôi hơi tò mò.

– Nhưng nó chưa chắc là vĩnh cửu.

Rồi em dùng dũa khắc lên đá.

“Phong và Nhi sẽ bên nhau, yêu thương và hạnh phúc suốt đời”

– Thế này thì sẽ là mãi mãi.

Việc tôi làm bây giờ, nói là sẽ ổn khi không em, tôi không nghĩ tôi sẽ làm được nên tôi viết lên cát.

Còn sau đó tôi khắc lên đá.

“Chỉ cần em hạnh phúc”

Tôi rời đi sau khi dòng chữ trên cát đã nhoà, còn dòng chữ trên đá, nó cũng in sâu như vết thương trong tôi, hằn sâu.

Danh sách chương (167 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167