Thằng trẻ trâu

Phần 3
Phần 3

Tôi tranh thủ chào hết mọi người. Hai ngày trôi qua nhanh chóng. Ngày tôi đi chỉ bé Linh và sư phụ không biết vì sư phụ và bé đã đi vào Nam có công việc. Cũng hơn chục người ra tiễn. Bà nội tôi thì ôm tôi xoa đầu như con nít rồi đưa tôi một phong bì, tôi dịnh chối thì bà nói chỉ một mình tôi là châu đích tôn, giờ xa bà bà không chăm được, chỉ có ít tiền mà không lấy là bà không nhận cháu luôn đấy. Tôi đành nhận lấy rồi quay qua chào mọi người.

Lên xe đi mà cứ quay lại nhìn thì thấy bà già với bà nội cứ khóc nhìn theo xe. Ông già thì chỉ lặng thinh nhìn nhưng sâu trong ánh mắt là biết bao sư yêu thương lo lắng. Mọi người thì chỉ vẫy tay chào thôi. Tôi cũng chả sao, dù gì cũng chỉ là nơi mới, mọi người mới thôi. Cái chủ yếu tôi tìm là hình bóng bé Linh mà mãi cũng chả thấy, xe đi xa khuất không thấy bóng dáng mọi người nữa tôi cũng quay lên ngủ một giác ngắn để đón cuộc sống mới.

Xe vào tới thủ đô thì tôi cũng tỉnh giấc. Bắt một chiếc taxi rồi tôi đến nhà bác S. Tôi cũng đã vài lần đến nhà bác, bác cũng rất quý tôi, ngày bé bác về thăm lần nào cũng có quà, lớn hơn thì không có quà nữa nhưng thay vào đó là những lời tâm sự và dạy bảo từ bác. Dù rất thân nhưng tôi cũng chỉ biết bác là nhà giáo ở trên đất HN này. Trong kí ức tôi nhà bác đơn giản là một căn nhà hai tầng trong một hẻm nhỏ. Nhà còn có một khoảng sân ở phía trước và sau nhà. Ngày nhỏ tôi lên chơi cùng anh N con trai bác ngày nào cũng hai anh em chơi đùa quanh khoảng sân đó. Xe dừng lại, trước mắt tôi ngôi nhà ấy hiện ra, vẫn y nguyên như trong kí ức tôi. Trả tiền taxi vào gặp bác chào hỏi, hỏi thăm xong bác nói chuyện chính:

– P à, bác đã nghe bố con nói rồi, giờ cháu lên vẫn sớm. Cháu cứ làm quen môi trường đi, việc học hành thì đã có bác lo. Nhưng sao chê nhà bác à mà lại đòi ở riêng.

Ở riêng là do tôi muốn thực sự tự lập muốn tự lo cho bản thân, nên tôi đã mặc cả với ông bà già sẽ cho tôi ở riêng, giờ bị bác hiểu nhầm như vậy thì thấy ngại quá. Tôi liền nói lí do và mong bác thông cảm. Bác thấy tôi rối lên thì cười hà hà. Rồi phán một câu:

– Bác đùa thôi không phải cuống. Với lại cháu bác lớn thật rồi đó.

Ngồi chuyện thêm một lúc nữa tôi hỏi bác địa chỉ trường tôi sẽ học và xin phép đi tìm chỗ ở.

Tới địa chỉ bác cho hiện ra trước mắt tôi là một ngôi trường THPT khá lớn. Tôi thăm dò thêm một lúc rồi ra quán nước ven đường vừa giải khát vừa hỏi thăm tìm nhà luôn. Cũng may bà bán nước nhiệt tình, bà chỉ cho một khu nhà trọ sinh viên khá gần trường tôi. Theo chỉ dẫn tôi tới một căn nhà tập thể 4 tầng, mỗi tầng ngang có 5 phòng khá rộng rãi thoáng mát lại khá sạch sẽ. Tôi tìm chủ nhà rồi thống nhất giá cả. Xong xuôi tôi nhận một phòng ở tầng 3 ngay đầu nối cầu thang đi nên. Căn phòng khá rộng có bếp với nhà tắm khép kín. Giá cả thì chỉ có 2,5m một tháng bao gồm cả điện nước.

Bắt tay vào dọn dẹp xong xuôi đi sắm các đồ cần thiết. Các đồ cần thiết thôi vì ông già tôi sẽ sắm và mang đồ lên cho sau, giờ tôi ổn định đã.

À mà các công việc hồi lớp 9 tôi làm để ra cũng được hơn 50m(cf hơn 15m, quán ăn 10m, bar nhiều nhất 25m) với 10m tiền mặt ông bà già cho với một cái thẻ ngân hàng cũng của ông bà già cho nhưng chưa xem thử. Mà còn tiền bà nội cho thì cứ niêm phong đã vì chưa cần đến, nhưng chắc không dưới 10m vì nhìn phong bì cũng kha khá. Mà sắm đồ dùng vài thứ lặt vặt, một cái máy cây 5m cũng chỉ hết có hơn 10m. Nghĩ chưa học với lại ở riêng nên tôi quyết định kiếm việc làm thêm cho dù tiền thì giờ chưa thiếu.

Tôi sắp xếp xong thì cũng chiều tối lười nấu ăn lên ra ngoài đầu hẻm ăn phở luôn. Hết ngày nhắn tin cho ông già địa chỉ, ổng kêu ngày mai lên mang luôn cho con EX135 của em để lấy phương tiện đi lại, mừng húm. Mà quên mất chưa chào hàng xóm. Đứng dậy ngó xung quang chỉ có một phòng sáng đèn phòng này ở cuối dãy cùng tầng tôi. Sang chào hỏi thì phòng có hai chị em, chị thì đang sinh viên năm nhất, cô em thì bằng tuổi em. Vì ở quê ba mẹ bận làm ăn lên cô em lên đây ở luôn.

Chào hỏi xong hỏi thêm về khu này thì tạm thời đang nghỉ hè nên họ về quê hết rồi, hai chị em kia thì bà chị còn bận làm thêm hè nên đành ở lại. Chào hỏi xong hẹn mai sang nhà em ăn cơm rồi ù về ngủ đã. Ngày hôm nay mệt quá…

Sáng hôm sau thức dậy chào ngày mới cuộc sống mới. Dậy sớm vệ sinh cá nhân tự chuẩn bị bữa sáng. Chuẩn bị tinh thần cho một việc mà mình đã chuẩn bị từ lâu.

Gọi sư phụ xin địa chỉ, sư phụ chỉ cho rồi cười khó hiểu. Rồi bắt xe tới thẳng chỗ ấy. Một căn nhà, không mà phải gọi là biệt thự trước mắt tôi. Bấm chuông một lúc thì một chị bước ra. Chị nhìn khá xinh, hơi choáng nhưng nhớ ra mục đích tới đây.

– Chào chị ở đây có ai tên Huy không, Vũ Long Huy đó.

– Có, mà em là ai gặp có chuyện gì?

– Chị chỉ cần nói có P cần gặp.

– P em kết nghĩa với anh Huy hả?

– Đã từng.

Chị tỏ vẻ mặt không hiểu:

– Sao lại từng. Mà thôi cậu vào nhà đi để chị kêu anh ý.

– Em không cần vào. Chị kêu ra hặp em đi.

Vẫn vẻ mặt không hiểu nhưng cũng vào nhà luôn.

Một lúc sau một thanh niên khá lịch sự đi ra. Trông quá thay đổi nhưng vẫn còn nét của người tôi đã coi là anh đấy.

Tôi không nói không rằng lao vào đấm tên đó. Hắn né được cú đấm nhưng ngay khi gần lướt qua hắn thì tôi lên gối, không kịp né hắn nhận chọn cú lên hối của tôi rồi khuỵ xuống. Tôi quay lại tiếp tục đạp vào lưng hắn. Đang định đánh tiếp thì có tiếng sư phụ. Sao lại có tiếng sư phụ ở đây. Tôi quay ngươi lại thì không chỉ sư phụ mà còn cả bé Linh. Vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra thì sư phụ lại lên tiếng.

– P sao lại đánh sư huynh con?

– Hắn bỏ sư phụ theo người khác không đáng làm sư huynh con.

– Là sao. Đệ nói gì huynh không hiểu?

Cái quái gì thế này. Hơn chục năm qua tôi ghét bỏ vì bỏ sư phụ tôi và Linh giờ lại được so và Linh bảo vệ và như không hiểu tại sao.

Sư phụ thấy thế thì kêu cả 3 vào nhà. Vào thì tôi được nghe và thức sự rõ mọi việc. Lại thêm một bất ngờ nữa.

Huy rời đi là vì để về học cách chiến đấu đầu óc “chỉ huy” và để về với bố mẹ ở trên này. Và thực sự bất ngờ là Huy và Linh là hai anh em ruột.

Tôi dần hiểu câu nói “chỉ được đứng thứ hai” là vì sư phụ thấy được tính cách bốc đồng bất cần của tôi nên như vậy để tôi luôn có người giám sát và đó là Huy. Còn việc gây sock thực sự là hai người kia là anh em ruột. Thực sự trong hơn chục năm qua cái điều ấy tôi chưa từng được biết đến hay đề cập đến. Tôi cảm giác như đang là con rối bị lừa rối như một đứa trẻ suốt ngàn ấy năm.

Tôi đang định bỏ chạy để được thoát khỏi nơi ấy suy nghĩ ấy. Nhưng sư phụ đã nhận ra kéo tôi lại và giảng giải. Cuối cung tôi nhận ra người có lỗi chính là mình. Tự nhận là anh em mà những việc nhỏ nhoi ấy cũng không thể bỏ qua được. Quá vô tâm đến những người xung quanh. Cũng may mọi người có thể tha thứ cho tôi. Hai anh em lại ôn lại chuyện xưa. Chỉ có câu kết nói đùa mà mình thấy có lỗi nhất là.

– Chú lên cơ đấy. Đánh mà giờ anh vẫn còn đau đấy…

Sau khi rõ mọi chuyện với anh Huy thì tôi ở lại ăn cùng gia đình anh và bé Linh. Bữa tối có cả bố mẹ Linh. Ăn mà toàn bị tra hỏi như tra khảo ấy. (Sau này mới biết là vì bé Linh) Còn sư phụ chỉ là bố nuôi của Linh và anh Huy thôi.

Xong bữa tối định chào tạm biệt thì bé Linh kéo áo tôi nũng nịu.

– Anh P mai bé lại về quê rồi, anh phải ở lại với bé thêm đã.

Tôi thì chịu rồi, cô em gái mà, lại thêm cả cái mặt xụ xuống trông ghét thật ý (toàn thua bé khi bé dùng chiêu ấy).

Đành ở lại nói chuyên thêm với bé. Tới 21h thì về, bé Linh cứ lài suốt rồi phụng phịu khi tôi về nhưng chịu thôi có ở thêm cũng chỉ để hành xác bởi bé thôi.

Danh sách chương (167 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167