Thằng trẻ trâu

Phần 131
Phần 131

Đến lúc vào bữa ăn thì cả ông già tôi ngồi trề môi lắc đầu đông thanh.

– Bất công.

– Chuyện gì? Bà già nên tiếng.

– Bỏ nhà đi đến lúc về lại được ăn ngon.

– Giỏi ông thử bỏ đi. @@

Bữa ăn gia đình. Nhưng toàn bị tra khảo. @@

– Thế bao giờ con trai lại bỏ hai thằng tao ở nhà? Ông già tôi

– Ơ anh P về luôn chứ bố. Linh

– Tao còn lạ nó, nó chắc sắp sinh nhật bà kia nên mò về thôi.

– Con về một tuần.

– Tao biết ngay mà. Ở đấy bớt gây chuyện đi, chú ý học hành vào.

– Ơ bố biết….

– Con gái hôm nay ngố quá. Con nghĩ sao mà bố mẹ mặc nó một mình thế được.

– Thế sao..

– Bố mẹ quản thôi chứ đâu muốn mất dấu nó nữa. Nói cho mọi người để nó lại biến à?

– Chỉ bố mẹ hiểu con.

– Có tao thôi, mẹ mày định phi ngay vào hôm biết tin đó.

– He he, vậy là mẹ không được rồi. Cái gì cũng phải từ từ. Phải không bố?

– Thế mày đã từ từ chưa hay….

– Không nhắc bố ạ.

– Vậy cái nhà mà chứa cậu như thế nào?

– Cô chú ấy cũng tốt lắm, dễ tính như bố mẹ ý.

– Thế mới có thêm một cô em gái hả? Bà già tôi

– Con còn nhiều em gái lắm. @@

– Vậy bé?

– Bé là bé thôi.

– Hứ, không phải em gái ạ?

– Không.

– Anh P kìa bố mẹ.

– Bé là em ruột rồi.

– Thật không ạ?

– Ơ hay, thế thì sao nữa.

– Dạ.

– Mà cu cậu kia còn….

– Bé đá rồi.

– Anh tưởng?

– Ơ hai cái đứa này, đang ngồi với người lớn đấy nhớ. Bà già tôi.

Mọi chuyện lại trở về chuyện cuộc sống học hành sinh hoạt.

Mãi tối muộn thì mới giải tán được. @@

Tôi lại lấy coffee ra ban công. Hai ông bà già vẫn để im cho tôi cái ghế đá ở đây. Và có vẻ ghế vẫn khá sạch.

– Mày vẫn như vậy.

– Nhưng con thấy hình như giờ thói quen lên đây không còn là của riêng con.

– Thì tao nhớ mày cũng phải lên đây ngồi.

– Vậy cơ ạ?

– Mày lại nói kiểu gì đấy?

– Không….. Nhưng con cũng nhớ nhà nhớ mẹ mà.

– Còn con Nhi.

– Mày tránh được mãi à? Bà nói chăn luôn.

– Mẹ không phải lo đâu, con về đây là con đã chuẩn bị tinh thần rồi.

– Thế mày thử nghe nó nói hẳn hoi lần nào chưa?

– Con cũng đang đợi đây, con còn một số thắc mắc nữa.

– Bình tĩnh. Nhớ đấy.

– Con biết mà…. Mà cu kia có phải người yêu bé Linh không mẹ?

– Đúng nó đấy. Mà giờ này nó làm gì ở đây vậy?

– Lâu lâu vẫn chưa có trò gì ngịch.

– Mày lại định làm gì hả?

– Con đùa chút thôi.

– Liệu đấy.

– Mẹ xem nhớ.

Tôi đi vòng xuống bật tường ra túm gáy cu cậu. Một tay bịt mồm.

– LINH ƠI ANH BẮT ĐƯỢC TRỘM. ANH CHO MỘT TRẬN NHỚ.

Linh nghe thấy thò đầu ra cửa sổ rồi chạy ngay xuống.

Tôi nhẹ nhàng cho cu cậu một lên gối.

– Anh làm gì vậy anh P?

– Anh bắt trộm.

– Bạn của bé mà.

– Bạn thôi hả? Bạn thì đánh tiếp.

– Á, bạn trai bé.

– Thế, nói sớm có phải đỡ không?

Thả cu kia ra Linh chạy ngay lại đỡ.

– Thế hai đứa có chuyện gì?

-….

– Nói nhanh.

– Dạ, chuyện là hôm qua bạn Hà gần nhà em không có xe đi học, vậy là em chở bạn ấy đi. Nhưng Linh nhìn thấy nên….

– Ha ha, bé ghen nữa à?

– Hứ cho lần sau chừa mà anh.

– Vậy cậu em ở đây từ lúc nào vậy?

– Ăn cơm ở nhà xong em chạy sang luôn ạ.

– Thế định đứng đến bao giờ?

– Thì…. Đến lúc Linh tha lỗi cho em.

– Thế gặp anh là mày may đấy, chứ cái Linh chắc ngủ từ nãy rồi. @@

– Hứ, em vẫn ngồi nhìn ở cửa sổ kìa. @@

– Lộ rồi nhớ. Thôi hai đứa làm lành được thì nhanh đi.

– Anh P lừa em nữa. Linh chu mỏ

– Cô chả vui quá còn gì? Không có tôi chắc hai đứa thi gan với nhau hết đêm.

– Anh chả đang thi gan với chị Nhi còn gì?

– Là sao?

– Anh bỏ đi chị chờ anh từ đó đến giờ.

– Vậy à? Đáng để tin.

– Anh nói vậy là sao?

– Nhiều cái cô chưa biết đâu?

– Anh nói khó hiểu quá.

– Chờ đi, câu trả lời. Anh cũng đang chờ đây.

– Mấy hôm nữa sinh nhật tao có mời cả nhà con Nhi đấy.

Bà già nói ngay bữa sáng.

– Vậy cũng được.

– Mày nói vậy ý gì?

– Con thì thế nào cũng được.

– Mày làm gì cũng phải nghĩ vào con ạ.

– Hai tháng đủ để con nghĩ rồi.

– Tao sẽ xem mày nghĩ được những gì.

– Ba ngày nữa thôi mà ạ.

– Thế mày có lên HN không?

– Không, tiền nhà trọ thì chắc mẹ không quên chứ?

– Mày cũng giỏi đấy. Tao trả trước thêm một năm rồi.

– Vậy thì con lên đó làm gì?

– Tuỳ mày.

– Mà con về sinh nhật mẹ mà mẹ cứ nói chuyện đâu đâu.

– Ừ thì sinh nhật tao. Vậy quà mày chuẩn bị đâu?

– Đây này, lù lù một đống đây này.

– Tao chê đấy, quá khác xem nào.

– Vâng ạ. Mẹ chờ thêm không được ạ.

– Thì tao chờ. Quà của con trai mà.

– Thế mà chê quà này. @@

– Tao chê đấy, mà giờ mày định làm gì?

– Dạo loanh quanh thôi ạ.

– Rồi, kệ mày, ăn đi đã.

Danh sách chương (167 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167