Thằng trẻ trâu

Phần 62
Phần 62

Trưa mấy ông đã làm vài mâm ăn tạm, cũng đông vui đấu chứ. Nhưng kệ, kiếm chỗ chuồn đã. Nhân lúc mọi người chuẩn bị té luôn. Chạy về quán coffe lánh tạm. Chỗ quen thuộc. Tắt nguồn và nhâm nhi.

Mình điên cmn rồi. Ghét cô độc nhưng thích ngồi một mình. @@

Ngồi 10′ thì có thằng túm gáy, nhưng tay yếu thế nhờ. Định túm tay vặn rồi nhưng nghĩ sao lại thôi. Gỡ nhẹ phát ra quay lại thì là nhỏ tuýp sắt.

– Gì đây?

– Sao không ở nhà với mọi người?

– Sao biết tôi ở đây?

– Tôi hỏi trước mà.

– Không thích, được không? Giờ đến câu của tôi.

– Anh L bảo. Ở nhà vui mà.

– Tôi không thích.

– Ông nhiều lúc lạ thật đấy.

– Thế lúc nào quen?

– Vậy có về với mọi người không?

– Bảo anh L không thấy tôi, ok.

– Ông không về thì tôi cũng không về. Xong nhỏ ngồi luôn xuống đối diện. Gọi coffe sữa. Chơi rồi.

Em vẫy nhỏ phục vụ lại.

– Kêu tất cả mọi người. Ai phục vụ đồ dở này mai khỏi làm.

– Anh nghĩ họ sợ à? Nhỏ tuýp sắt

– Đợi xem.

– Chị lấy cho em đi. Em là khách mà.

– Thôi xin lỗi cô. Việc làm của chúng tôi.

– Ơ.

– Cô về đi. Tôi ở đây đang yên ổn.

– Tôi không thua đâu. Xong nhỏ lôi điện thoại.

– Quán giờ này không có khách đúng không? Em hỏi nhỏ phục vụ

– Dạ không.

– Gọi bảo vệ đưa nhỏ này ra rồi đóng cửa quán. Nay cho mọi người nghỉ sớm.

– Ơ anh vô lý đấy. Quán coffe của nhà người ta. Tuýp sắt

– Xin lỗi mời chị đi ạ. Phục vụ

– Sao lại vậy? Chủ quán đâu ạ?

– Đây này. Tôi nói

– Tôi không phục. Giờ tôi về nhưng đợi đấy.

– Đóng cửa quán rồi bảo mọi người nghỉ sớm đi. Lát tôi tự về. Em nói nhỏ phục vụ.

Và không khí yên tĩnh đã lại về bên tôi.

Chưa được 15′ thì có tiếng người lên.

– Đã bảo cho nghỉ sớm mà.

– Dạ em làm tăng ca đó anh. Ông L

– Ệt vler ông anh. Sao vào đây được?

– Chú nghĩ mỗi chú có chìa khoá à?

– Có hai bộ……. Dm quản lý.

– Quân của mẹ nhờ anh tuyển cho chú mà.

– Thôi nay cho em yên đi.

– Nó chỉ vào đấy thôi chứ mất đi đâu mà sợ.

– Buồn chứ.

– Buồn làm được gì không? Về với anh em đi.

-…..

– Nó tận xa tắp, còn bây giờ anh em bên mày đây cơ mà.

– Rồi rồi đi. Được chưa?

Thế là lại phải đi với ông ý về nhà.

– Cũng chịu thua hả? Nhỏ tuýp trở lại như trước

– Yên và đi. Ông L

– Ơ đệch chưa bắt đầu à? Tôi giật mình

– Đợi ai hả? Tuýp

– Hôm nay em không uống đâu. Mọi người bắt đầu đi.

– P không biết uống hả anh L. Tuýp

– Ừ, nó không uống. Ông L

Hết trò ngồi nghịch đũa. Nhưng nhỏ tuýp kia lại sang chỗ tôi ngồi và gắp cho. Kệ éo muốn ăn.

– Biết người khác gắp cho mà không ăn là mất lịch sự không? Vler

– Biết gắp chung đũa ăn mất lịch sự hơn không?

– Tôi mời ông được chưa? Nhỏ gắp miếng kia về bát rồi lấy đũa em gắp miếng khác

– Tôi không muốn ăn.

– Ông khinh tôi vậy ư? Rồi nhỏ khóc

Vãi, khinh cái gì nữa ở đây?

– Đây được chưa? Em gắp miếng kia lên ăn.

– Hứ.

Bực rồi đấy.

– Anh L em chai.

– Tưởng chú không uống?

– Đang bực.

– Uống nhớ phần anh.

– Có biết uống không mà ham hố. Tuýp

Mở luôn chai ken, 1 hơi.

– Cái gì vậy? Tuýp

– Một số lần cô cũng không uống ăn thua đâu. Anh còn không bằng mà.

Và từ lúc ấy nhỏ im re, mình cũng thôi ngồi im tiếp tục…. Nghịch đũa.

Cơm xong giải tán nhỏ cũng chạy đâu mất. Kệ, càng yên.

Chán lại trở về quán ngồi coffe tiếp. Giờ nghĩ thấy nhỏ này lạ thật, cành nghĩ càng éo hiểu. Lại gọi vk iu.

– Ck hả. Giọng ngái ngủ. Tôi lại tưởng tượng hình ảnh đang lơ mơ ngái ngủ của Nhi.

– Vk đang ngủ à? Dạ, nhưng tại ck ý, giờ hết buồn ngủ rồi. Ck phải ngồi nói chuyện với vk.

– Chả gọi để nói chuyện đây còn gì.

– Hì. Thế ck có chuyện gì à?

– Nhớ vk quá mà.

– Xí ck hấp.

– Thế nhớ ck không?

– Hông.

– Quên đâu mà nhớ.

– Thế ý vk bảo là ck quên vk hả?

– Hông…. Hứ chả chịu nhường vk

– Vk này.

– Dạ.

– Có chuyện này.

– Chuyện gì ạ?

Và em lại kể hết chuyện hôm nay ra.

– Khó hiểu.

– Vk cũng thấy vậy à?

– Nhưng nếu xét theo hướng cùng là con gái thì bạn ý có ý với ck.

– Hấp. Nhỏ ghét ck không hết.

– Thật mà, vk cảm thấy vậy đó.

– Ừ.

– Cấm nhé. Vk cấm đấy.

– Hấp, không bao giờ đâu.

– Ck hứa nhớ.

– Cần gì hứa, chắc mà.

– Hì. Vk biết ck chỉ yêu vk thôi mà.

– Biết thế là tốt.

Và sau đó lại là chuyện đủ thứ chuyện và cũng làm em quên luôn về nhỏ tuýp, về mọi chuyện vừa qua và về cả khoảng cách của hai đứa.

Tối đến lại phải về nhà ông L, đám cưới ở đất HN, tôi không thích không khí đám cưới ở đây. Ở đây mọi người đi dự đám cưới chỉ trong chốc lát, không có tụ họp cỗ bàn, không rôm giả giúp cỗ, thực sự không thể bằng ở nhà được. Chỉ tập chung khi làm lễ, thuê khách sạn làm một bữa rồi giải tán. Đâu được như ở nhà. Đám cưới là phải tụ họp vài ngày, đông vui rôm giả.

Tối ở đây cũng vậy, không người, không nhạc. Ở nhà nếu là mai rước râu thì giờ này đây phải đang mở nhạc Linh đình, trai gái tụ họp hát hò nhảy múa.

Chán cái không khí này, ngủ là thượng sách. “Vào lấy xe rồi chuồn thẳng” ý định ban đầu là thế. Nhưng chọt khựng lại khi thấy nhỏ tuýp đang ngồi bó gối gục mặt và khóc. Ngồi xuống cạnh nhỏ, nhỏ ngước lên nhìn rồi lau vội hàng nước mắt.

– Tôi…. Tôi buồn ngủ thôi.

– Thì vào nhà ngủ.

– Ông thấy rồi à?

– Cô cũng là con gái thật à? Cũng có lúc yếu đuối thật à?

– Không phải.

– Cứ khóc to lên rồi nói hết xem nào, giữ một mình chỉ thêm bức bối thôi.

Và nhỏ khóc, khóc mãi rồi cũng thôi. Rồi tâm sự, vừa nấc vừa kể.

Cơ bản là về cuộc sống và gia đình. Về sự tủi thân của sự cô dơn từ nhỏ, sự thiếu tình cảm gia đình quan tâm của bố mẹ. Về sự tụt dốc không phanh trong chuyện học hành hay những lần tụ tập chơi bời hay là chuyện bạn bè dần mất hết. Nhỏ kể rất nhiều và tôi chỉ ngồi như vậy, im lặng lắng nghe câu chuyện. Nhỏ thực sự hơn mình tưởng rất nhiều.

– Chuyện là vậy đó. Nhỏ kết thúc câu chuyện. Nghe giọng đã dễ chịu hơn

– Do mình thôi. Tự tìm đúng hướng mà đi. Tôi nói bâng quơ rồi ra về.

– Cảm ơn đã lắng nghe tôi.

– Chỉ nghe thôi mà. Ngủ đi

– Ừm. Ngủ ngon. Bye

Kết thúc một ngày. Về nhà và lăn vào ngủ.

Danh sách chương (167 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167