Thằng trẻ trâu

Phần 111
Phần 111

Ngủ nửa chiều đã bị làm ồn mà dậy rồi. Đi ra cửa gặp ngay chú Q mặt nhăn y như mình đang đi lên.

– Cũng bị đánh thức hả con?

– Chú đi tìm trốn “bình yên” đó ạ?

– Ừ, lên trên kia uống coffee thôi.

– Vậy đợi con theo với.

– Con cũng uống coffee à?

– Đâu có chú, con nghiện thôi. @@

– Nhưng không được rồi, bọn nó đến tìm con đó.

– Dạ. Ai vậy chú?

– Đám bạn con Ly.

– Vậy thôi, con lên với chú.

– Con có nhiều tâm sự. Bề ngoài không che dấu hết được đâu.

– Nhưng cũng đâu giải quyết được gì chú.

– Vậy lên đây, ta sẽ nói chuyện với tư cách là hai người đàn ông và nếu có thể hãy coi chú như một người bạn.

Rồi tôi cùng chú lên sân thượng, kể mọi thứ, mọi việc xảy ra với tôi từ Ngọc cho đến chuyện Nhi.

– Chú không ngờ đấy, con cũng trải qua nhiều chuyện quá nhỉ?

– Cuộc sống không giống như cuộc đời mà chú, đôi khi sống thật lòng nhưng đâu nhận lại được như vậy từ cuộc đời.

– Cháu còn trẻ còn gặp nhiều thứ, cuộc đời không phải toàn màu hồng nhưng cũng không hoàn toàn là màu xám, nó không phải là đường thẳng nhưng cũng không phải là gập gềnh hoàn toàn.

– Vâng, có lẽ cháu chỉ chưa đi qua đoạn đường gập gềnh thôi.

– Năm chú tốt nghiệp đại học, ngoài tấm bằng ra thì hoàn toàn tay trắng sau khi đến đây, vất vả làm thêm đủ thứ, chạy đi xin việc khắp nơi. Nhưng đâu có dễ, vấp ngã không kể. Rồi khi chú hoàn toàn hết hy vọng, nhưng có lẽ do ông trời sắp đặt cho chú gặp cô bây giờ, nhà cô cũng chỉ bán hàng như bây giờ, cũng vất vả mưu sinh. Nhưng cô không những không chê bai mà lại giúp đỡ chú hết mình, động viên rồi nhờ mẹ vợ chú cho một khoản tiền, khi đó chú đâu biết là tiền bà bán nhà, căn nhà kỉ niệm của hai ông bà, của vợ chú, để cho chú có vốn. Nhờ khoản tiền ấy chú bắt đầu gây dựng, thêm sự hỗ trợ từ cả bên nhà cô mà giờ chú có một công ty xây dựng, lại là công chức nhà nước nữa, có vợ đảm hai đứa con ngoan. Nhưng chú đâu dám quên quá khứ. Nhà chú cũng chỉ xây như vậy, cô đi bán hàng chú đâu giám cản. Căn nhà khi xưa của ông bà cô chú vẫn giữ. Chỉ tiếc là bà đã đi xa, không đợi cho cô chú trả ơn…..

-….

– Giờ xong rồi nhá, chuyện hai thằng đàn ông rồi, giờ con cố mà bước tiếp.

-….

– Bước đi đâu phải một mình, bên con còn rất nhiều người mà.

– Con sẽ cố thay đổi, nhưng vẫn cần thời gian chú ạ.

Cuộc nói chuyện kết thúc bằng sự im lặng, tôi và chú ngồi đó nhìn trời nhìn đất và nhâm nhi coffee.

– Mấy vết đau của cháu sao rồi?

– Con bị nhẹ hơn chú mà.

– Ừ, thân mình chưa lo được mà… Ha ha

– Chắc cũng chỉ ê ẩm vài ngày thôi chú.

– Chú thì chắc xin cô cho nghỉ vài tháng tới mất. @@

– Thế cháu may hơn chú rồi, không phải đợi phép. Ha ha

– Mà giờ gọi rõ xem nào, lúc con lúc cháu vậy?

– Tại cháu chưa quen xưng kiểu con thôi ạ.

– Vậy là con hay cháu?

– Thì cháu ạ. Con nghĩ vậy. Ha ha

4H chiều thì hai chú cháu đi xuống.

Bọn kia vẫn tụ ở đấy. Chào chú xong quay qua mình. Hỏi thăm nữa, dizz thề là lúc ấy máu nóng nó dồn lên não rồi nhưng vẫn kiềm chế. Chào qua loa xong đi luôn ra ngoài chạy bộ, chạy xuông thôi để thoải mái chút.

Chạy cũng oải, mấy vết đau nó hành cho nên thôi, cố vòng đến quán coffee ngồi coi như là khách lần cuối.

Ông Chiến vẫn đang đứng quầy kiểm tra sổ sách, đến đó luôn.

– A nhân viên mới.

– Chưa đâu anh, mai nhé. @@

Cu pha chế đang đứng nhìn ngơ ra.

– Ừ thì chuẩn bị mới. Vậy quý khách dùng gì?

– Cho em một đen, một ba số.

– Đen.

Gật.

– Đường?

Lắc.

– Đá.

Lắc.

– Thuốc lá?

Gật.

– 3 Số?

– Anh hỏi xong chưa vậy, phục vụ khách thế à? Nhanh lên không gọi quản lý giờ. @@

– Dạ uý khách nóng tính quá, em phục vụ đây, đừng gọi quản lý mất việc em đấy. Ha ha

Cu kia đang trố mắt.

– Vậy để em gọi chủ quán mang ra cho anh.

– Phục vụ tốt thì mang ra.

– Dạ có bo không anh?

– Xem đã, hờ hờ.

Ra ngồi bàn trước.

– Giờ mới có thời gian nói chuyện kĩ với ông em đây. Ông Chiến ngồi xuống.

– Lấy lý lịch trích ngang hả anh?@@

– Không, anh em nói chuyện vui thôi.

– Như đã nói, em tên P, học lớp 11, muốn làm thêm kiếm sống thôi.

– Vậy cũng như đã nói, anh tên P, sinh năm 90, bị bắt trông chỗ này mới được sống thôi. Ha ha

– Quán mình có vẻ hơi vắng anh nhỉ?

– Ừm, anh cũng đang nghĩ cách.

– Mà anh giữ nguyên trạng quán khi tiếp quản hả?

– Ừ, sao em?

– Cách bày trí có vẻ hơi cũ, khách sẽ không thích lắm.

– Vậy cậu có ý kiến?

– Anh thay đổi cách sắp đặt, trang trí cũng thay đổi theo dịp huặc mùa.

– Vậy được không?

– Anh đúng là không hợp với nghề lắm.

– Anh….. Chợt có người ngồi xuống. Là ông Vũ

– Thằng em, có duyên đó.

– Tao với mày…. Ông Chiến

– Tao nói với mày à? Ông V

– Thế mày quen P?

– Em nuôi tao đó.

– Sao giờ tao mới biết?

– Mới nhận nhau hồi sáng. Ha ha

Xong cả ba ngồi nói chuyện, tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa mà, giấu chuyện quen chú Q giờ lòi ra ông Vũ. Nản vãi

Danh sách chương (167 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167