Thằng trẻ trâu

Phần 104
Phần 104

Sáng ra lại lịch cũ, vừa chạy lên sân thượng thì nhỏ Lan đang phơi quần áo bên kia.

– Sáng ra đã giặt rồi, chăm vậy.

– Hì, tại tối qua lười đó.

– Vậy khen sai à?

– Thì mình chăm việc khác á.

– Việc gì ạ?

– Nấu cơm, rửa bát, quét nhà.

– Mấy cái đấy mình cũng làm được.

– Dậy sớm.

– Thế gì đây.

– Thức khuya học bài.

– Chịu.

– Hi hi, lười học là cái chắc rồi.

– Không phải lười học, đó là giữ gìn sức khoẻ. @@

– Thôi đi ông ạ.

– Vậy bạn chăm chỉ cho mình ăn ké một bữa sáng.

– Đâu dễ thế được.

– Sao nữa?

– Tại….. Tại…. Nay mình mua bánh mì.

– Ha ha, hay cô nương lại không biết nấu hả?

– Hứ, nấu cơm là cắm nồi điện chứ bộ. @@

– Ax. Vậy cũng tính hả?

– Chứ sao nữa.

– Vậy hàng ngày chị ăn kiểu gì mà sống?

– Hông phải chị. Mọi ngày mẹ tui nấu hết.

– Vâng, cô nương chăm quá. @@

– Chứ sao nữa?

– Vậy nếu mẹ không có nhà?

– Trước tôi sang bên đấy với cô chú, nhưng giờ….

– Tại tôi hả?@@

– Chứ sao nữa?

– Vâng em chịu chị rồi, 17 tuổi đầu chỉ biết cắm cơm. @@

– Tại… Tại tôi còn đi học võ chứ bộ.

– Tôi cũng học võ này, vẫn biết nấu ăn đó thôi.

– P khác, tui khác.

– Vâng em chịu. Ha ha ha.

Xong tập chung về chuyên môn. Lại phải treo lại cái của mình. Haizz

– Nếu P gặp tui ở trên sân đấu thì sao?

– Đánh cho phù mỏ chứ sao, hỏi ngu. @@

– Sao P bảo chấp mà.

– Cô nương dồn thời gian học võ bỏ cả nấu ăn tôi sao chấp được. @@

– Thế P đánh tui thiệt hả?

– Ừ, đánh cho có quả môi hai cái bánh rán. Quả mắt gấu trúc. Thêm mấy cái răng luôn.

– Á hông, vậy… Vậy…. Xấu lắm. @@

– Vậy giờ sao nhỉ?@@

– Sao giờ ta?

– Hay Lan thôi không tham gia nữa đi?@@

– Ừm…… Ơ hông được.

– Sao?

– Cả lớp tui đó.

– Vậy định chịu chung cùng tập thể à?

– Dù sao cũng là cùng nhau mà.

– Vậy tôi có lỡ tay đánh mạnh quá thì không chịu trách nhiệm với bố mẹ chị đâu nhá?

– Hông được.

– Vậy giờ chị muốn sao?

– P đánh nhẹ thui.

– Sao nhẹ được?@@

– Hứ, vậy tui sẽ hạ P trong 6 chiêu đầu.

– Ừ, ok.

– Hứ.

Xong nhỏ đi xuống, cũng hài, đùa vậy mà tin sái cổ.

Quay lại “vuốt má nâng cằm” cho cái bao một lúc mới xuống.

Ơ, nhỏ Lan sang gì sớm vậy.

– P hả con? Nay có thêm Lan sang ăn cùng nhé, Lan nhà ngay bên này.

– Dạ. Cô nấu gì vậy? Để con phụ cô.

– Vậy con vào giúp cô.

Vậy là tôi lại “lăn” vào bếp.

Bữa sáng kết thúc khá nhanh chóng, xong xuôi lên chuẩn bị rồi chạy đi học.

– P, chờ bọn tôi đi với.

– Có đi bộ được không vậy hai tiểu thư?

– Chúng tôi cũng tập võ đấy, ông đừng khinh thường bọn tôi.

– Ok, ráng theo kịp nhá.

– Cái balo này…. Ly nhận ra.

– Bye. Xong tôi chạy luôn, vừa tiện đi học vừa tập luôn. Balo có mỗi quyển sách với cái áo sơ mi…. Thêm chỗ sắt thôi mà. @@

Chạy đến trường thì hai nhỏ cũng vừa kịp đuổi tới bằng….. Xe đạp điện.

– Ông tập vậy thật hả? Nhỏ Ly

– Chắc đùa. @@

– Ông đúng là quái vật.

– Chưa nói rõ chuyện gì cho mình mà. Lan

– Cái balo hơn chục ký đó má, hắn khoác mà chạy như đi chơi kìa, chả có tí mồ hôi nài hết.

– Thậ… Thật vậy á?

– Thôi bye. Tôi lại thong dong vào… WC để thay áo.

Xong thì đi về lớp, ngang qua chỗ có một đám tụ tập nói chuyện, chợt.

– Ê cu.

– Gọi mày đấy.

– Thằng khoác balo đấy.

– Bố gọi mày đấy, thích bỏ ngoài tai không?

– Gọi tao à? Tôi

– Mày chán sống à?

– Có lẽ…

– Mày giỏi, động đến tao ở trường này mày khỏi học đi.

– Nhưng tao đéo thích.

– Dizz. Và nó cùng đám đệ nhào vào, ném cho mấy thằng cái balo rồi phóng lên lên gối cho nó một cái, nó khuỵu xuống, tôi túm gáy nó xuay lại.

– Một là đừng động đến tao. Hai là sẽ như này. Xong tôi lùi sang hạ gót cho nó một phát, (chắc cũng không đau đâu, “nhanh lắm”)@@

Đi về phía mấy thằng kia. Bọn nó hoảng lùi hết cmn lại.

– Trả tao cái balo.

– D… Dạ.

Xong lại bước về lớp.

Một lúc thì có cu chạy về.

– Báo đê, báo mới đê. Báo đê… Cmcm. Vcc

– Dm mày toàn tin vịt, lướt cho anh em tao yên. Một cu khác.

– Tin này 100% luôn. Vừa nghe bên 12a này.

– Cứ sủa như ở nhà.

– Tên Hạo đại ca bên đó…. Hắn…. Hắn…..

– Nhanh cmm lên. Ăn dép bây giờ.

– Ờ, hắn….

– Đập chết cmnd.

– Hắn bị đánh, không tham gia giải được.

– Có cl bố tin.

– Tao thề, nghe kể là bị học sinh trong trường đánh, một thằng lạ huắc, mà chỉ một phát là hạ luôn.

– Có cc, nó á quân phường đấy.

– Mày sang nó đang lằm trong lớp kìa.

– Trong trường có đép thằng nào như thế đâu.

-….

Ơ dizz, vậy là hết thật rồi. Tưởng…. Mà lại ăn trước, mất hết cả vui.

Hết buổi lại chạy đi mua tạm quả asama để lấy xe đi học. Ệt, dạo này toàn tiêu thôi. Lại còn là tiền ông Huy nữa chứ, chắc phải kiếm việc làm sớm thôi.

Vừa về đến nhà đụng mặt ngay hai nhỏ đang trấn ở cửa.

– P, ông giữ lời phải không? Ly

– Tuỳ vào điều kiện hoàn cảnh.

– Tên Hạo không tham gia được nữa rồi, ông rút chứ?

– Chắc vậy.

– Hura, đội mình vô địch chắc rồi Lan ơi.

– Mừng gì? Mang cặp đi cất mau.

– Hứ, sao tôi phải làm vậy? Nhỏ lật mặt

– Vậy hẹn gặp trên sân đấu….

Tôi ghét, rất ghét kiểu lật lọng như vậy. Có lẽ nghe quá nhiều lời hứa rồi bị lật mặt nên giờ tôi cực kì ác cảm với việc này.

– Ơ….. P. Lan

– Chúc may mắn…

Danh sách chương (167 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167