Thằng trẻ trâu

Phần 122
Phần 122

Sáng dậy có lẽ tôi thấy thoải mái khoan khoái hơn bình thường.

Sao nhỉ? Có lẽ quên em sẽ không xa vời với tôi nữa, vì thực sự tôi đã không còn hy vọng gì ở cuộc chơi tôi chưa bao giờ thắng này.

Và có lẽ cái thứ gọi là tình cảm trai gái của tôi không thể chống lại được việc thua trong trò chơi ấy. Từ giờ sống bình thường như thể thục sự bắt đầu lại từ đầu và có lẽ sẽ quên đi chuyện yêu đương trai gái.

Lên sân thượng ngồi tập qua loa. Chợt có điện thoại đến.

Không lưu ở máy này nhưng số điện thoại này tôi không quên được.

– Con nghe mẹ.

– Vẫn nhớ tôi là mẹ à?

– Con xin lỗi.

– Chỉ nói được vậy thôi à?

-…..

– Sống sao rồi? Khoẻ không?

– Con ổn định rồi.

– Vậy bao giờ cậu về đây với hai thằng già này?

– Chưa phải lúc ạ.

– Vậy đến khi nào?

– Con không chắc, nhưng có lẽ sẽ sớm thôi.

– Ừ, chuyện mẹ con cô Vân. Nhờ làm việc đó mà mày…..

– Được mẹ khoan hồng ạ?

– Mày liệu đấy.

– Mọi người ở nhà khoẻ không ạ?

– Không có mày khoẻ re, còn con Nhi….

– KHÔNG…… Mẹ hiểu con chứ?

– Vậy cũng được. Chuyện riêng của mày tự đi mà lo.

– Vâng. Vậy mẹ cũng giữ bí mật về con với mọi người nhé, con hiện tại chưa muốn mọi người dây vào.

– Thế hai cái thân già này?

– Hì thì song thân yêu dấu của con thôi.

– Dẻo mồm. Tự lo cho bản thân đấy, cần gì phải gọi tôi ngay đó.

– Con tự biết lo mà.

– Vậy tôi gọi sau. À mà nay không thắc mắc sao tôi có số à?

– Mẹ đâu chỉ chỉ có số, mẹ có cả địa chỉ mà.

-…..

– Hai cái tên mỗi tuần đến một lần kiểm tra báo tình hình cho mẹ cũng chăm đó.

-…..

– Mẹ mua nội gián nhầm người thôi. Cô bé đó như em gái con rồi. ​

– Coi như mày giỏi đi.

– Con sao dám bì với mẫu hậu, con mới chuyển đến đây đã dò ra rồi.

– Nhờ cái hồ sơ nhập học của mày thôi.

– Mẹ cao tay mà.

– Mà tao chưa nói chuyện đánh nhau suốt vậy đâu.

– Mẹ thấy con có lỗi lần nào không?

– Lẻo mép.

– Thôi con chào mẹ…… Hai bố mẹ mạnh khoẻ nhé…. Con yêu hai người mà. Nói nhanh rồi tắt máy.

Chắc cái thắc mắc mấy tên mà tôi gặp hôm chúng nói chuyện với Ly đã được giải đáp rồi chứ? Tôi chỉ chưa dám chắc là ai cho đến khi nhận được cuộc điện thoại này thôi. Nói thế nào thì bố mẹ mình vẫn luôn là người quan tâm yêu thương hay hy sinh vô điều kiện vì mình. Và còn thấu hiểu mình nhất nữa.

Định tập tiếp mà lại có điện thoại đến. Là cu Lâm

– Tao định tỏ tình mày ạ.

– Ừ, mày định quen gần một tháng chỉ để làm bạn tốt à? Bỏ qua quá khứ đi, cô bé ấy ở dõi theo chắc cũng sẽ mừng khi thấy mày có thể hạnh phúc thôi.

– Ừ, nhưng tao sợ Liên từ chối.

– Có mày thì có, Liên nó thích mày ra mặt mà mày chỉ biết trốn tránh.

– Ừ. Nhưng tao muốn nhờ mày.

– Nhờ gì?

Có điều gì lạ không khi thằng luôn thất bại trong tình yêu đi giúp người ta tỏ tình?

Vậy là tôi cùng nó và hai thằng bạn nữa mất nguyên một ngày để chuẩn bị, chả sao cả vừa giúp được thằng bạn vừa xoá đi được khoảng thời gian rảnh.

Mẹ ngồi trên cái thuyền bé tí trên biển cùng với trời tối nữa chứ, vừa lạnh vừa chán.

Mãi rồi cũng thấy nến bắt đầu cháy sáng trong phía bờ, khi thuyền dẫn được kéo lại thì tôi bắt đàu đàn, cứ vậy đàn dần rồi tới tận bên “đôi bạn trẻ” trên phiến đá, cộng thêm lôi bó hoa hồng đua cho nam chính.

Có gì không khi tôi làm hơi sai kịch bản khi đàn thêm một bài nữa để ngồi hóng nghe lỏm câu tỏ tình của thằng ất kia.

Nó lại còn cứ ấp anh ấp úng làm tôi phải lảng ra đẩy nhẹ đfn vào lưng dục nó.

Đã lọc qua thì câu tỏ tình của nó là.

“An…. Anh….. Anh… Liên à……. Anh….. Anh……. (Lúc ấy tôi đã chửi thầm “anh anh cái thằng cha mày”)…. Anh…. ”

Nhưng lời thoại của nó đã bị cướp. Nữ chính nhón lên hôn nó.

– Em yêu anh.

Tôi nản vơi thằng bạn này, gẩy mạnh đàn một cái, theo ám hiệu dàn pháo hoa đua nhau vút lên.

Nhìn đôi chúng nó hạnh phúc tôi rất vui cho thằng bạn nhưng lại cảm thấy xấu hổ cho bản thân. Nó đã đứng lên từ vấp ngã, vậy mà mình còn chưa dám đối diện.

Tôi rời đi để lại không gian yên tĩnh cho hai đứa. Rồi lặng lẽ bước về, im lặng…… Thì chỉ mãi là im lặng thôi.

Về nhà gặp chú Q.

– Đi đâu cả ngày vậy con?

– Con đi giúp một người bạn thôi.

– Rồi, giờ giải thích chuyện con bỏ chuyến đi mà về sớm đi.

– Chắc chú cũng đoán sơ rồi.

– Ừ, tao cũng thắc mắc sao con đồng ý đi đến đó.

– Đôi khi tình cảm nó thắng lý trí mà ạ, để rồi lại làm đau cả hai.

– Vậy chuyện gì đã xảy ra vậy?

– Con có câu trả lời cho cái câu hỏi từ bấy lâu.

– Không phải buồn, hai ta uống cho thoải mái tinh thần ra.

Vào nhà thì chú đã chuẩn bị từ lúc nào, vậy nên hai chú cháu chỉ vừa ngồi lai rai vừa tâm sự thôi.

Cũng nhiều điều nhưng từ hôm đó có lẽ tôi đã thay đổi được một chút từ bản thân, sống mà ít khi nghĩ về quá khứ hơn.

Còn hiện tại thì tôi và chú Q vẫn đang ngồi lai rai.

– P.

– Dạ.

– Theo nhận xét từ một người con trai, con trai nhé. Con nhận xét sao về con Ly?

– Ly xinh gái, khá ngoan hiền học giỏi….

– Không, nếu là xét theo hướng tình cảm trai gái.

– Vậy thì sẽ không nhiều người con trai nào từ chối đâu ạ.

– Nếu là con.

– Thì con lằm trong số ít.

– Ta biết con Ly ngoài miệng vẫn gọi con là hai nhưng trong lòng nó đã có tình cảm khác với con.

– Con…..

– Nếu con nói là con sẽ chỉ làm Ly đau khổ, dù cho là từ chối hay đồng ý.

– Con cũng hiểu mà, Ly sẽ mãi là em gái với con mà.

– Ta hiểu, vậy con có thể giải thích cho nó từ sớm không?

– Con sẽ cố.

– Thôi, ta đang uống vui mà, nói chuyện vui xem nào?

Cuộc nói chuyện dần dần chuyển thành giọng rượu, nhưng vậy lại hay. Uống xong dọn dẹp chú về phòng còn tôi lại long dong lượn lờ khắp phố. Cuối cùng dừng chân tại một quán coffee có lẽ với tôi thì hai nơi dừng chân bình yên nhất là nhà và những quán coffee.

Mà có thể nơi đây thực sự bình yên. Đoạn đường nhỏ phía trước không tiếng xe và có lẽ những người khách khác trong quán cũng tìm đến đây như một trốn bình yên.

Trong quán không gian yên tĩnh. Tôi tìm yên tĩnh mà nhưng sao lại có cảm giác hơi ngột ngạt. Chắc tại mình không bình thường.

Ngồi hồi lâu sau thì có một người lên xin biểu diễn trước mọi người. Tôi cũng không nhìn nghệ sĩ vừa lên, chỉ đợi ngồi thưởng thức.

Danh sách chương (167 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167