Thằng trẻ trâu

Phần 27
Phần 27

Có lẽ sẽ có người bảo nó quá yếu đuối hay trẻ trâu, mà tôi đúng là thằng trẻ trâu thật. Sau lần thứ hai vì một người con gái mà đau khổ thì suốt một tuần sau nó chỉ ở bar và quán xăm, không liên lạc hay nói chuyện với ai. Xăm không phải là đú đởm đâu mà là muốn có một cảm giác đau đớn trên cơ thể để quên đi cái đau đớn trong lòng thôi. Mang trong tim lỗi đau không tả và mang trên người thêm những nỗi đau thể xác. Tay trái giờ xăm kín xuống tận bàn tay, hoa hồng đỏ trên bắp đã là một chữ B lồng trong một đôi cánh rồng và bị xiên từ trên xuống bởi một con dao, lại vân theo lên trên cả cổ hình một số hoa văn. Phía trong phía dưới cánh tay là dòng chữ “sống để chết”. Chữ B là vì nó là chữ thứ hai trong bảng chữ cái với lại là chữ đầu của black, đen màu đen như cuộc đời nó. Còn dòng chữ kia thì chả sâu xa gì đâu vì lúc đó nó thực sự chán đời.

Chắc sẽ mãi mù quáng như thế cho đến một đêm nọ, hình bóng một cô gái nhỏ bé lách qua mọi người và cố tránh những trêu đùa từ đám trai lạ. Cô đứng lại khi đã nhìn thấy người cần tìm, đau lòng nhìn hắn trong bộ dạnh thê thảm, đang ngồi nốc hết trai ken.

Đang định chạy lại chỗ tên kia thì cô bị một đám chặn lại. Toàn một đám con trai đầu xanh đầu đỏ. Đi đầu và đang đứng chắn cô bé là một tên nhuộm tóc bạch kim nhưng để dài vốt keo nhìn như cái ổ rơm.

– Các anh cho em đi nhờ.

– Đi đâu ở lại đây với bọn anh.

– Em xin lỗi, cho em qua.

Thằng nhuộm tóc bạch kim đưa tay vuốt má cô bé.

– Cô em chiều bọn anh đi rồi muốn gì anh cũng cho.

– Bốp. Thằng ấy ăn nguyên một cái tát từ cô bé.

– Con điếm. Mày dám

Nó đang định dang tay tát cô bé ấy thì.

– Viu bốp. Nguyên một cái vỏ trai bay thẳng vào đầu thằng đang trêu cô bé ấy. Tiếng nhạc dứt hẳn, mọi người đều hiếu kì xen lại.

– Thằng loz nào làm? Ngon đứng ra nhận đừng để bọn tao phải tìm. Thằng đấy giờ tóc trắng đỏ thêm mắt đỏ luôn

– Tao này. Một giọng nói lạnh băng làm mọi người chú ý. Khuôn mặt lạnh như tiền không chút biểu cảm dần quay lại. Lững thững đi lại chỗ mấy thằng kia.

Mọi người chú ý ngay đến thằng đó, gương mặt đó đâu có lạ gì với đám ở đất này. Vì ở đất này rất ít người dám động đến nó, nhưng nó đã đi đâu rồi mà? Sao lại ở đây? Mà kia lại là một con nhỏ lạ huắc. Cả đám đông lại thêm hiếu kì đứng xem.

Bọn nó đứng hình khi nhìn thằng kia quay lại. “Lạnh gáy” hai từ đầu tiên bọn nó nghĩ tới khi đã nhìn rõ thằng đó.

– Nhìn kĩ rồi chứ?

Mấy thằng kia giờ nhận ra là đã đụng ai. Run run nhìn thằng kia sợ hãi. Còn thằng kia vẫn nhìn xa xăm, đá ống đồng một thằng gần nhất làm nó khuỵu gồi, đang lầy cái vỏ chai trên bàn đập thẳng đầu thằng đó. Xong nó đang định đưa chân ra sút tiếp thì.

– Anh đừng đánh nhau nữa. Cô bé ấy khóc nghẹn nhìn nó vai nài

– Biến.

– Dạ. Xong mấy thằng chạy như chưa từng được chạy thằng va thằng vấp rồi rìu thêm thương binh mà chạy, , mất dạng luôn ngay sau đó.

Giải quyết xong um xùm nó lại ngồi lại về vị trí cũ tiếp tục uống. Nhưng vừa định đưa lên gần miệng thì bị giật lại.

– Nếu anh muốn uống thì để lúc khác, giờ em muốn nói chuyện.

Kệ cô bé ấy. Nó gọi chai khác và lại lặp lại

Hết kiên nhẫn nó gạt phăng chai ken trong tay cô ra và hỏi bằng giọng lạnh băng.

– Sao tới đây. ?

-…

– Nói.

– Em không thấy anh đi học mấy hôm. Hỏi T thì T bảo anh về quê nhưng giờ đi đâu không biết…

-…

– Em về đây gọi cho L theo số và địa chỉ T đưa. Tới đó em gặp L…

-….

– L thì tưởng anh đã về HN, nghe em nói thì L gọi hỏi mấy người gì đó thì biết anh ở đây.

– Tôi đâu cần nghe kể chuyện.

– Nhưng…

– Vì??

– Thì em muốn tìm anh, em lo cho anh lắm đó.

– Lý do?

– Em sẽ đưa anh về HN với em. Và sẽ giúp anh vơi đi nỗi buồn không cần biết vì sao. Nếu không thể em sẽ chia sẻ cùng anh…

– Tôi không mướn.

– Nhưng em vẫn là người yêu của anh mà. Em chỉ muốn quan tâm thôi….

– Không cần. Quan tâm hay thương hại tôi. Cười khẩy

– Anh. Đừng mà. Em sợ anh như thế này lắm.

– Cô về đi.

– Em không. Anh đừng có như vậy mà….

– Về đi. Ở đây không hợp với tiểu thư đâu. Xong cười mỉa. Đó là nó muốn cho cô bé ấy tự ái rồi về. Ai ngờ đâu

– BỐP.

Một người con gái tát một thằng con trai trong quán bar. Tát xong người con gái ấy lại ôm ngay lấy thằng đấy khóc ngon lành.

Là D tát thật lực, nhưng giờ tôi không thấy đau, mà là xực tỉnh ra là bên mình vẫn còn rất nhiều người thân, vẫn có người quan tâm chứ không phải là hoàn toàn cô độc.

Vòng tay qua ôm lấy D, không phản kháng mà ngoan như mèo dũi dũi vào ngực nó thôi.

– D này.

Mở to mắt lên nhìn nó trông chờ, sao lại có người con gái dễ thương như vậy mà lại đi yêu nó nhỉ. Không biết nói thêm điều gì lúc này ngoài:

– Anh xin lỗi. Cám ơn vì tất cả.

Em nghe xong chỉ tiếp tục dụi đầu vào ngực nó. Chắc nó yêu em mất rồi. Giờ nó nhận ra người con gái thực sự tốt với mình thì bị mình xa lánh, trong khi lại đi đâm đầu vào cạm bẫy của người vô tâm. Nó cảm thấy nó tồi lắm, không đáng nhưng giờ sẽ cố gắng để xứng đáng.

Vậy là sau hơn một tuần điên tình nó đã bừng tỉnh, cũng nhanh để quên đi một người con gái đã làm nó đau 2 lần. Chắc vì đã quen với đớn đau rồi và cũng đủ lý do để quên đi rồi. Và có lẽ lý do chính là nhờ cú tát ấy, không đau, không tức mà là muốn cảm ơn vì cú tát đó.

Cám ơn em cô gái mà anh nợ rất nhiều…

Danh sách chương (167 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167