Thằng trẻ trâu

Phần 61
Phần 61

Theo dự đoán của ông chú bên vinaphone là không lên về lớp hiện giờ. Tôi đi luôn ra phía đằng xa trước dãy phòng học. 10′ Sau cả đội quân kia hùng hổ kéo vào lớp. Anh tính cả rồi. Và tên tôi được xướng lên, vang khắp trường. Kệ hết bọn nó, ngồi thả hồn ngắm trời ngắm đất. Đang mãi ngắm cảnh loạn lên truy nã mình thì có người ngồi xuống bên.

– Mình ngồi được chứ? Là Nguyệt, chắc mn nhớ chứ?

– Đâu cần xin phép.

– Mình….

-….

– Mình xin lỗi vì chuyện trước đây.

– Chuyện gì ý nhỉ?

– Thực sự trận đấu đó, bên mình không hề là đối thủ của bạn.

– Một thằng đánh nhau từ nhỏ và một đội chỉ học võ lí thuyết, dễ hiểu thôi.

– Từ nhỏ?

– Ừ. Hôm đó thực sự mình chỉ nhẹ tay thôi, chưa thực sự đánh. Duy nhất chỉ có…

– Ừm mình thay anh ý xin lỗi.

– Không sao, lỗi ở mình, may lúc cuối còn tỉnh lên ngừng tay được.

– Ý bạn là vẫn còn nữa?

– Thôi chuyện khác.

– Ừ, thực sự sau trận đó bọn mình đã hoàn toàn nhận ra thực lực của mình…

– Chuyện khác mà.

– Ừm Hi.

– Thực sự bạn cũng dễ thương đấy chứ.

– Bạn khen mình hay chỉ là an ủi vậy?

– Không, mình khen thật.

– Hì, mình từng hiểu sai hoàn toàn về bạn.

– Mình biết.

– Giờ làm bạn được chứ?

– Có lúc nào chưa à?

– Ừm vậy nha. Mà các bạn kia tìm bạn kìa.

– K…. Chưa kịp nói thì nhỏ đã hét lên gọi đám ôn dịch kia.

– Chị hại em rồi. Tôi thốt lên và co giò chạy.

Nhưng đâu thoát được. 20 Mạng quây dồn ép đủ kiểu, phương án cuối cùng đã được thực thi. Chạy vào phòng bác S.

– P à? Chuyện gì không cháu.

– Cháu lên thăm bác thôi.

– Thôi không phải vẽ.

– Cháu ngủ nhờ ở đây nhớ?

– Ừ, cứ tự nhiên.

Và trú luôn ở đấy tới giờ gần về thì bác S gọi dậy.

Lằm cố thêm 10′ cho bọn nó cứ ra hết luôn đi. Xuống lấy xe thì quên xe để bên giáo viên mà lại đi về bên học sinh. Nhưng chưa kịp quay đi thì thấy có một đám đông đang xúm lại ở khu xe lớp mình. Bình thường thì kệ cmn đám đông đấy, nhưng lần này là ở khu lớp mình. Thong thả đi đến khu ấy.

Trước mắt mình là một đám 6 – 7 thằng đang trêu nhỏ tuýp sắt, chả hiểu sao nay trông hiền vãi, bị bọn kia trêu mà im re. Mẹ vui lắm đấy nhưng nhỡ hứa với ông L cmnr.

– Tuýp… À quên Thuý.

Nhỏ thấy mình đùa chứ như thấy bố, tưởng bạo thế nào dám cầm tuýp chơi mình mà lại bị mấy thằng kia hùa vào trêu.

– P. Đi đâu cả buổi vậy?

Mấy thằng kia chắc cũng biết mình, nghe thấy vậy thì tản hết ra rồi chuồn. Mình cũng có tí tăm đấy chứ.

– Đi di tản, sao không?

– Ông phải trông tôi mà. Lát tôi về mách anh L.

– Ngon, thế ai vừa cứu cô?

– Bọn nó sợ võ của tôi chứ bộ.

– Ừ, ok. Tôi kêu bọn nó lại.

– Á hông, tôi xin lỗi.

– Sao đứng đây một mình?

– Các bạn về trước rồi.

– Sao vẫn đứng đây?

– Chờ ông.

– Để xe bên kia sao chờ bên này. Mà nếu tôi về rồi cô chờ ai?

– Ông hứa với anh L rồi, tôi biết ông sẽ giữ lời.

– Đồ dở. Lấy xe. Về

Éo thể hiểu bọn con gái mà, con dở này càng dị nữa. Lúc thì đanh đá lúc thì ngoan hiền và nói thật có lúc dễ thương. Nhưng kệ em nhé, anh có vk đàng hoàng rồi.

Lại với vận tốc lúc đi. Mãi mới lết về đến nhà. (Nhà ông L) cất xe xong nhỏ chạy đâu biến. Ra gặp ông L.

– Hai đứa đi học sao rồi? Ông cười đểu vcl

– Từ sau CẠCH.

– Cậu làm gì căng thế?

– Xe này, 30km/h anh thấy sao?

– Lamboghini đi chở cờ ứt.

– Vừa đi chở cứt về đấy. Em quạu

– Nhất em gái anh. Ha ha

– Tưởng em gái anh thế nào.

– Thực sự nó rất hiền, chẳng qua vẻ ngoài cố tỏ ra như vậy thôi.

– Sắp hiểu.

– Nó nghịch để bố mẹ nó chú ý thôi. Hai người đó chỉ cắm đầu vào kiếm tiền mà quên đi nó.

– Hết trò.

– Mà nay sao?

– Chả sao, bị có 6 – 7 thằng quây mà xuýt khóc.

– Thế cậu đâu?

– Không em giờ nhỏ về được à?

– Bạo mồm.

– Lần sau cạch.

– Ây ây, để ý nó giúp anh.

– Em vẫn éo hiểu. Anh quen bao giờ mà có vẻ quan tâm nhỏ.

– Ngày trước le ve vào HCM, mấy năm trước ý. Bị úp, tưởng éo về quê được nữa thì có nó giúp anh.

– Gái cứu. Ha ha ha

– Giờ nó ở đây, cậu giúp anh.

– Ơ liên quan. Anh nợ nhỏ chứ em đâu có.

– Coi như giúp anh.

– Không. Mệt bm

– Giúp tui đi mừk. Đệt sởn hết tóc gáy. Nhỏ ở sau từ lúc nào.

– Trẻ con ra kia, chỗ người lớn nói chuyện. Tôi nói

– Ông với tôi bằng tuổi mà.

– Tôi hơn một ngày, mà không chịu thì tự lo đi.

– Vậy là ông sẽ giúp phải không?

Ơ đệt lỡ cmn mồm rồi. Đang yên ổn lại gánh thêm của nợ.

– Xong nhớ, hai đứa tiếp đi anh đi đây.

– Anh được lắm.

– Chúc cậu vui. Ha ha

Lại còn mình và nhỏ.

– À quên. Sao sáng ông lại trả hết?

– Coi như tôi xin lỗi vụ hôm qua đi.

– Tại tôi mà. Tôi ngang ngược quá.

– Không sao anh L kể rồi.

– Anh kể gì?

– Hết toàn bộ tật xấu của cô, để tôi có gặp thì cũng biết bệnh mà bỏ qua.

– Á. Hix hix

– Thôi ra kia, để không gian cho tôi gọi vk tôi.

– Bạn ấy đâu rồi?

– Đà Lạt.

– Chắc bạn ý xinh lắm.

– Với tôi thì là nhất. Và tôi nợ cô ấy nhiều lắm.

– Thôi bye. Mình ra giúp đây.

Và lại ngồi gọi cho Nhi, kể hết về con nhỏ kia, với lại xin phép vụ ông L nhờ. Còn lại chỉ ngồi nghe Nhi kể về việc trong đấy, gặp bạn bè người thân vui như thế nào. Những địa điểm quen thuộc với em….

Tôi cũng vui cho em. Nhưng còn tôi?????

Danh sách chương (167 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167