Tây du

Phần 76
Phần 76: Một Nơi Khác

Bên dưới lớp dung nham không như mọi người nghĩ, nó không hề thiêu chế người mà thông qua một nơi khác, Thiên kéo Thần Vũ đang bất tỉnh, ba chị em Xà Yêu trong người, hắn rơi xuống một hang động tối đen như mực. Trong bóng tối hắn chậm rãi cõng Thần Vũ ra khỏi hang, bên ngoài là một cách rừng hoang vu mà Thiên nhìn có chút quen mắt.

Hắn vứt Thần Vũ sang một góc, kiếm củi nhóm lửa.

Ba chị em Hồng Trúc, Minh Trúc và Thanh Trúc rời khỏi áo Thiên rồi biến trở lại hình người và hiện tại đang ngồi quanh đống lửa, cả ba hướng mắt về Thiên khi hắn nhét một viên đan dược vào miệng Thần Vũ cho hắn tỉnh lại.

“Khụ khụ!” Thần Vũ ho sặc sụa rồi tỉnh lại, hắn mơ hồ nhìn thấy Thiên đang ngồi bên mình thì liền tung đấm.

Thiên né đòn trừng mắt: “Ngươi điên à, ta đây.”

Thần Vũ nghĩ Thiên là Bất Thiên, nhưng khi thấy ba cô bé loli ngồi đối diện thì dịu xuống hỏi: “Ngươi thực sự là Thiên trong Đấu Dược Giới sao?”

Thiên gật đầu: “Phải, kẻ cướp Hỗn Thiên Lăng đó là giả.”

Thần Vũ ôm đầu từ từ ngồi dậy, hắn nghi hoặc: “Sao lại có sự giống nhau đến vậy, chắc chắn hắn không thể dùng phép Biến Thân ở mức hoàn hảo như vậy, đó là mặt thật.”

Thiên cũng cùng suy nghĩ nói: “Ta cũng nghĩ đó là mặt thật.”

Thần Vũ hỏi: “Chẳng lẽ ngươi có anh em sinh đôi?”

Thiên cũng không biết đáp: “Chịu.”

Thiên không có chút thông tin nào về gia đình, người thân hay họ hàng. Điều duy nhất hắn biết đó là hắn là một Long Tộc, có thể là bán long hoặc là thuần chủng. Nhưng với lượng thông tin ít ỏi đó thì chẳng nói lên điều gì, hắn cũng có thể có anh em sinh đôi hoặc cũng có thể không phải, điều này hắn cần phải tìm hiểu là lý giải.

“Mà ngươi vào đây làm gì?” Thiên hỏi Thần Vũ.

Thần Vũ đáp: “Tìm Tiểu Bạch, con chó của ta mà Hoàng Loan công chúa đặt tên ấy.”

“Nàng ấy đặt tên nó là Tiểu Bạch sao, nó xổng vào đây à?”

“Ừ, có dấu vết cho thấy Hoàng Cung của Sinh Huyền Quốc cũng có cổng không gian thông tới nơi này nên ta và tên giả mạo kia mới tiến vào, ai dè hắn là giả.” Thần Vũ nói.

“Vậy Nữ Hoàng biết hắn là giả chưa? Bà ta chắc hẳn nhìn thấu.”

“Không biết.”

Ngồi nghe cuộc nói chuyện của hai người, ba chị em Xà Yêu cũng dần đoán được hai người là bạn. Hồng Trúc nhìn quanh rồi nói: “Hình như chúng ta vẫn còn chưa ra ngoài.”

Minh Trúc gật gù: “Đúng vậy, bên dưới Sa Mạc Vô Tận còn một lớp phong ấn khác.”

Nghe nàng nói, Thiên cùng Thần Vũ quay lại hỏi: “Sao ngươi biết?”

Minh Trúc mỉm cười xinh xắn, nàng đáp: “Ta là Hoàng Xà Yêu, trí tuệ cùng sự hiểu biết vượt xa Xà Yêu khác, mấy thứ này ta chỉ cần cảm nhận.”

Thiên ngạc nhiên, khả năng này chẳng phải quá bá đạo sao, chẳng cần dùng bảo vật hay bản đồ, Minh Trúc chỉ bằng cảm nhận cũng có thể đoán ra nơi này là một phong ấn khác bên dưới Sa Mạc Vô Tận, nếu đem nàng theo bên mình thì há chẳng phải còn lợi hại hơn cả Thông Thiên Địa Đồ sao?

Thần Vũ lúc này đảo mắt một lượt, cả ba cô bé loli giống nhau y hệt nhưng khác màu y phục và bím tóc, hắn nghĩ ba nàng là chị em sinh ba cùng trứng vì rắn thì đẻ trứng.

Do trải qua trận chiến, cả năm người đều rất bẩn và cần tắm rửa. Thiên lấy 3 chiến khăn ra đưa cho 3 nàng nói: “Phía bên kia có một con suối, có thể dùng để tắm rửa.”

Rồi hắn đá vào chân Thần Vũ hất hàm: “Đi tắm mày!”

Thần Vũ nhíu mày: “Tắm chung à?”

Thiên nhún vai: “Con trai với nhau, tắm chung cho vui.”

Phân chia rõ ràng, 3 chị em Xà Yêu tắm ở một khu vực còn Thiên và Thần Vũ tắm ở khu vực khác, nếu Thần Vũ không có ở đây thì chắc chắn Thiên sẽ đi rình lén gái tắm.

Hồng Trúc, Minh Trúc và Thanh Trúc tắm với nhau rất nhiều lần rồi nên rất nhanh ào xuống suối mát nô đùa thỏa thích kỳ lưng cho nhau, Hồng Trúc nói: “Các muội tính thế nào, chúng ta có lên rời đi luôn hay theo tên kia tiếp?”

Minh Trúc đang kỳ lưng cho Thanh Trúc, nàng suy nghĩ rồi đáp: “Ta thấy đi theo hai tên đó lại hay, bọn hắn còn trẻ mà cách suy nghĩ, xử lý tình huống và hơn hết là nhiệt huyết đều vượt xa chúng ta hồi đó, hình như cả hai đều có những mục đích khác nhau nhưng quy lại là đều muốn mạnh mẽ lên.”

Thanh Trúc rồi nghịch nước để cho cô chị xinh xắn kỳ lưng, nàng quay mặt nhìn về phía xa xa nói: “Chứ không phải tỷ mê nhan sắc của hắn hả?”

“Bậy, ta mê hắn hồi nào.” Minh Trúc bào chữa sau đó thú nhận: ” Mà thực ra cả tên kia nữa, hai tên đều đẹp mlem mlem.”

Hồng Trúc tét vào mông Minh Trúc một cái rồi nói: “Ngồi im, mà ta cũng thấy hắn đẹp đó chứ.”

Phải công nhận một điều, Thiên và Thần Vũ đều có vẻ ngoài cực kỳ tuấn tú cùng khí chất hơn người, cả hai luôn thu hút được phái nữ nhờ ngoại hình của mình.

Cả ba chị em quay ra nhìn nhau rồi gật gù đồng tình, lúc này tại một đoạn khác của con suối Thiên và Thần Vũ đang ngâm mình trong làn nước mát.

Thần Vũ kể cho Thiên nghe về quá trình hắn và tên giả mạo Bất Thiên kia gặp gỡ rồi cùng đến Hoàng Cung sau đó tới Vô Tận Sa Mạc, Thiên càng nghe càng tức: “Tên đó, nhất định ta sẽ tìm được hắn.”

Thần Vũ nói: “Hắn bước ra từ Đấu Dược Giới, mà ta nghe nói người luyện dược trước khi bước vào Ngũ Phẩm thì không thể ra khỏi đó, tên đó là giả mà cũng ra được à?”

Thiên nắm tay đấm xuống mặt nước làm nước văng tung tóe nghiến răng nói: “Điều này là không có khả năng, chắc chắn có thứ gì hoặc ai đó can thiệp vào và muốn làm ô uế danh tiếng của ta, nhưng hắn làm thế để làm gì!”

Thần Vũ cười nhạt: “Đơn giản thôi, vì báo thù, chắc chắn ngươi đã gây thù với ai đó rất sâu và khiến hắn trả thù ngươi một cách hoàn hảo nhất.”

“Ta gây thù với ai?” Thiên tự hỏi, hắn lục lọi khí ức những người đã từng gây sự thì không nhiều, chỉ có một người đủ khả năng, một kẻ đã cùng hắn thi đấu dược thuật tại cuộc thi đó.

“Không lẽ là hắn?”

Thời gian tắm rửa kết thúc, Thiên và Thần Vũ mặc lại quần áo rồi đi đến vị trí đống lửa cũ nơi có ba bóng người đang ngồi lau tóc. Thiên nhìn ba nàng vẫn còn quấn khăn thì chưng hửng hỏi: “Ủa quần áo đâu không mặc vào?”

Đúng lúc đó Hồng Trúc, Minh Trúc và Thanh Trúc cùng quay lại khiến Thiên và Thần Vũ hết hồn. Cả ba vì không mặc y phục khác nhau và tóc cũng chưa khô nên không dùng bím tóc nên giống nhau từng ly từng tý, không phân biệt được ai vào ai, cả ba nàng cùng chớp chớp đôi mắt nhìn cực kỳ dễ thương, Thiên không phải tên ấu dâm nhưng phải công nhận hắn muốn lao vào ôm lấy ba nàng ngay lập tức.

Thấy nét ngạc nhiên của hai tên kia, cả ba bật cười rạng rỡ.

Sau khi xem xét và đưa ra ý kiến, cả bọn quyết định cùng nhau lên đường tìm nơi rời khỏi đây. Nhưng khi vừa xuất phát thì nghe thấy tiếng rất nhiều tiếng hú vang trời và hàng loạt bóng đen lao đến bao vây bọn hắn.

Những kẻ bao vây bọn Thiên, thân cao lớn như con người nhưng lại phủ bộ lông rậm rạp và mặc đồ như thổ dân, sau mông có cái đuôi ngoe nguẩy, vũ khí của họ là một cây thiết côn dài.

“Hầu Tộc?” Thần Vũ kinh hô, nhìn dáng vẻ của bọn họ chẳng khác nào Hầu Tộc từng sinh sống ở Hoa Quả Sơn.

Thiên cũng kinh hô, sau đó lên tiếng: “Xin đừng động thủ, bọn ta đến trong hòa bình.”

“Khẹc khẹc… hòa bình sao?” Một trong những kẻ đó nói, điệu bộ y như khỉ, mà thực ra họ chính là khỉ nhưng ở một cấp độ cao hơn.

Trời đất tối đen, ai đó đã ra đòn đánh ngất Thiên, Thần Vũ và cả ba chị em Xà Yêu trong một cái chớp mắt. Khi học gục xuống đất thì những người kia mang họ về địa bàn của mình.

Vài phút sau khi bọn Thiên bị mang đi, Vô Hạn cùng Lãnh Huyết bước ra khỏi hang đá gần đó, cả hai người đầy thương tích sau trận chiến vừa rồi. Cả hai ra cùng một lúc chứ không hề quen biết hay có thiện cảm với nhau, ngay sau đó mỗi tên liền rời đi một hướng khác nhau.

Khi Thiên tỉnh lại, hắn thấy mình đang nằm trên một chiếc giường lông thú êm ái, bên cạnh hắn lúc này là Hồng Trúc, Minh Trúc và Thanh Trúc cơ thể chỉ quấn tạm chiếc khăn mà hắn đưa cho lúc tắm ở bờ suối, Hồng Trúc đang ôm cánh tay hắn bộ ngực con nít phẳng lì dưới lớp khăn chạm vào bắp tay, Minh Trúc nằm trên người hắn gục đầu vào ngực đôi tay nhỏ bé dang rộng ôm lấy hắn còn Thanh Trúc thì chẳng hiểu có phải là các chị chiếm hết tiện nghi rồi hay sao mà nàng nằm bên dưới gối đầu vào đùi Thiên đôi tay nhỏ ôm chặt chân hắn không rời, cả ba cô bé loli đều đang nhắm mắt ngủ ngoan ngoãn thở đều.

Thiên bỗng trong lòng nổi lên sự yêu thương và dâm đãng, dương vật từ từ ngóc dậy đội quần thẳng tắp, chớ trêu là Thanh Trúc đang gối đầu lên đùi hắn cho nên lúc này nếu nàng tỉnh dậy chỉ cần mở mắt ra là nhìn thấy ngay.

Thiên sướng rơn người nhưng không dám nhúc nhích, hắn nghĩ cả ba nàng chắc chắn chỉ là đang cần hơi ấm từ hắn nên mới ngủ cùng hắn chứ thực hắn không lọt vào mắt xanh của ba nàng. Thiên nhớ lại lúc trước khi trời đất tối sầm, hắn nghe cái tên giống khỉ kia nói gì đó đại loại như: “Cứu viện đây rồi!”

Hầu Tộc, là một tộc loài cũng xếp trong Yêu Giới nhưng lại không sống trong Yêu Giới. Đơn giản vì trước kia Hầu Tộc có địa vị khá tầm thường nhưng thực ra là yếu kém trong quần thể Yêu Quái, tu vi thấp kém, tuổi thọ non yếu hơn cả nhân loại. Tuy nhiên sau khi một khối đá ngũ sắc rơi từ trên trời xuống Hoa Quả Sơn nơi Hầu Tộc sinh sống thì mọi thứ thay đổi.

Hào quang ngũ sắc từ viên đá trời kia tỏa ra lấp lánh, Hầu Tộc dần phát hiện ra khi tu luyện dưới ánh sáng ngũ sắc đó thì hiệu quả tăng gấp mười lần bình thường. Trải qua mấy ngàn năm viên đá ngũ sắc hấp thụ đủ thiên địa linh khí của trời và đất, đến một ngày nó nứt ra từ bên trong xuất hiện một hình hài, nhiều lông và mũm mĩm. Kể từ đó Hầu Tộc phất lên sánh ngang với những tộc Yêu Quái hùng mạnh khác trở thành thế lực ngoại tộc mà Yêu Giới kiêng nể.

Nhưng cũng đúng lúc Hầu Tộc hưng thịnh nhất, Ngộ Không đã phạm sai lầm dẫn đến kết cục bị đè 500 năm dưới Ngũ Hành Sơn, bị Phật Tổ Như Lai áp chế sức mạnh xuống ngang hàng với các Yêu Quái khác chịu một cuộc hành trình 17 năm Tây Du ký. Hầu Tộc lúc đó đang dần suy thoái và chia rẽ, tất cả các động chủ như rắn mất đầu không thể hòa hợp, rồi cái này mà cuộc Tây Hành kết thúc những tưởng được phong tước ban thưởng ai ngờ Ngộ Không đi mãi không về chấm dứt cuộc đời của một Yêu Quái từng náo động Tam Giới.

Kể từ đó, Hầu Tộc chia năm sẻ bảy lại gặp phải sự tấn công của nhiều thế lực nên tan rã, kẻ chết người chạy trốn bỏ lại Hoa Quả Sơn vô chủ cho đến ngày nay.

Danh sách chương (216 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216