Tây du

Phần 153
Phần 153: Một Mảnh

Ở phía xa khoảng cách đủ an toàn, một chiến thuyền màu đen đang chậm rãi hướng về phía Hỏa Thần Điện. Từ phía chiến thuyền có thể thấy cả Hỏa Thần Điện đang bị bao vây bởi một cơn bão khổng lồ.

Trên chiến thuyền, một thanh niên trẻ tuổi với gương mặt tuấn tú đang ngồi trên ghế tựa ung dung nhìn khung cảnh trước mắt, hắn khẽ nở nụ cười tàn nhẫn: “Chuẩn bị tàn sát!”

Phía sau lưng gã, hàng trăm sinh vật nửa người nửa côn trùng đang trực chờ với cơn đói cồn cào.

Quay trở lại Hỏa Thần Điện lúc này, nhị trưởng lão Hoàng Tháo đang điên cuồng lao lên muốn đối chọi với Thiên Lôi, lão biết đó là không thể nhưng lão vẫn quyết tâm lao lên, ít nhất thì lão cũng không bỏ cuộc.

Thiên Lôi giáng xuống, xé nát không gian.

ẦM!!!

Tia Thiên Lôi bắn thẳng xuống Hỏa Thần Điện, mà nhị trưởng lão lại đang trên đường bay của Thiên Lôi.

Một bóng người cùng với tốc độ khủng khiếp bay vụt qua nhị trưởng lão khiến lão kinh ngạc.

Trước Thiên Lôi khủng khiếp, Lãnh Huyết gầm lên như mãnh thú. Toàn thân tỏa ra khí thế mạnh mẽ đến đáng sợ.

Sau lưng hắn hiện ra một bóng hình Thao Thiết khổng lồ rồi há miệng chặn lấy Thiên Lôi.

Thức Thần! Thứ sức mạnh có thể khiến bất cứ ai mạnh ngang một vị Thần trong một khoảng thời gian ngắn.

Khi hai bên va chạm, kình lực khủng khiếp đến mức cơn bão bị chia làm đôi bởi một vết cắt do kình lực tạo ra. Tiếng động như có hàng vạn tấm gương vỡ cùng một lúc cộng thêm tiếng nổ của bom.

Cẩm Hoa và Cẩm Tiên đang ôm nhau chờ chết bỗng nghe tiếng nổ lớn trên bầu trời liền nước mắt lên. Tất cả mọi người đều ngước mắt lên trời.

Nơi ấy, một bóng người thanh niên cởi trần với những làn khói tím bay xung quanh. Sau lưng hắn là một con Thao Thiết khổng lồ đang điên cuồng uống Thiên Lôi.

“Ai? Kẻ đó là ai?” Mọi người nhìn nhau và hỏi.

“Thứ sau lưng hắn là gì thế? Pháp Thân? Nó đang uống Thiên Lôi như uống trà xanh.”

“Để gọi ra được Thức Thần không hề đơn giản, tên này khá.” Phượng Uyển gật gù khen ngợi.

Bị chặn đứng, Thiên Lôi lại bắn xuống thêm một tia, hai tia, ba tia, bốn, năm tia với sức hủy diệt tăng thao cấp số nhân.

Tuy nhiên tất cả đều bị Lãnh Huyết cùng Thức Thần của hắn uống sạch.

“Là Lãnh Huyết…” Cẩm Hoa và Cẩm Tiên cùng thốt lên. Hai nàng tự động cảm thấy xấu hổ, vì khi biết tin Lãnh Huyết là Thao Thiết cả hai nàng đã có thái độ không tốt với hắn. Đơn giản vì Phượng Hoàng và Thao Thiết ghét nhau.

Nhưng ngay khi thấy hắn xả thân mình cứu rỗi toàn bộ Hỏa Thần Điện, hai nàng cảm thấy hổ thẹn vô cùng mà quên rằng tại sao hắn đột nhiên lại mạnh đến như vậy.

Điên cuồng uống Thiên Lôi một lát, Lãnh Huyết bụng không đáy cũng bắt đầu cảm thấy no. Nếu kéo dài thêm có thể hắn sẽ vỡ bụng mà chết, khi đó thì Thiên Lôi sẽ hủy diệt Hỏa Thần Điện.

Lúc này Đại trưởng lão Viêm Hoàng không biết từ đâu xuất hiện, lão vác theo cả Giao Lộ đồ sộ trên vai rồi bay thẳng về hướng Lãnh Huyết đang uống Thiên Lôi.

Trước khi lao ra, Viêm Hoàng và Thiên đã có một chút bàn bạc. Thiên bày cách để có thể ngăn cản Thiên Lôi, Viêm Hoàng bán tính bán nghi nhưng vì thời gian gấp rút nên đành đặt cược vào ý kiến của Thiên bởi lão cảm thấy khả thi.

Chỉ trong nháy mắt lão đã đưa được Giao Lộ cho Lãnh Huyết vác trên vai. Lãnh Huyết nghiêng người cho Thiên Lôi đánh thẳng vào Giao Lộ.

Trong khi mọi người vừa hú hồn thoát chết, giờ lại mắt chữ A mồm chữ 0 không biết mấy người kia đang làm gì thì cũng trong khoảnh khắc ấy một cổng không gian hiện lên ở một hướng chéo với cơn bão, sau đó là hàng loạt Thiên Lôi từ cổng không gian điên cuồng lao ra bắn thẳng vào cơn bão.

Ở một nơi không ai để ý, Thiên lơ lửng giữa không trung. Đầu đội Lộ Tuyến, đôi mắt nhắm nghiền. Bây giờ hắn đã có thể hoàn toàn sử dụng được thiết bị này.

Thiên Lôi bị Thiên Lôi của chính mình tạo ra đánh ngược trở lại. Khiến gương mặt dữ tợn trên bầu trời kia nhăn nhó và kêu gào đau đớn.

“Mày không chịu được mà lại bắt người khác phải chịu, súc vật chết đi!” Lãnh Huyết gầm lên.

Không thể chịu được nữa, cơn bão dần dần tan biến, Thiên Lôi cũng biến mất.

Bầu trời trong xanh trở lại, người dân không tin mình vừa trải qua thập tử nhất sinh, sau đó thì vỡ òa trong sung sướng.

“Kết thúc rồi ư?” Thiên nhìn bầu trời quang đãng rồi nghi vấn tự hỏi, tai họa ập tới nhanh rồi tan cũng nhanh thế sao.

Phượng Uyển cảm thán: “Lần đầu tiên trong lịch sử Thiên Địa Hồng Hoang, có kẻ chống lại được Thiên Lôi.”

Các vị trưởng lão cũng đang há hốc mồm nhìn về phía Lãnh Huyết, hắn đã cứu rỗi cả Hỏa Thần Điện thoát khỏi 1 kiếp.

Lãnh Huyết giải trừ Thức Thần, sau đó bay xuống dưới đất nơi có hàng ngàn hàng vạn người đang tiến đến. Bọn họ nhìn hắn, sau đó thì lần lượt quỳ xuống.

Họ đang cảm ơn hắn, vì những gì hắn đã làm cho Hỏa Thần Điện. Lãnh Huyết đứng giữa vạn người, hắn hiên ngang như một vị tướng quân tài ba sau khi chinh phục quân thù.

Trong đám đông, có một cô gái chạy tới không chút do dự mà lao tới ôm chầm lấy Lãnh Huyết.

“Cẩm Tiên… ngươi!” Lãnh Huyết khựng người, định đẩy nàng ra.

Cẩm Tiên ôm chặt, nàng bật khóc thành tiếng: “Ta xin lỗi, ta thực sự xin lỗi công tử, tha thứ cho ta nhé.”

Lãnh Huyết thở dài, nhìn sang một phía nơi Thiên và đại trưởng lão Viêm Hoàng đang đứng, cả hai nhìn nhau cũng đủ hiểu. Người có công lớn nhất ở đây không phải Lãnh Huyết mà là Thiên, nếu không có Giao Lộ phản lại Thiên Lôi thì Lãnh Huyết cũng toi mạng.

Thấy vậy Thiên nhún vai, sau đó quay lưng rời khỏi vùng tấp nập người này.

Thiên rời đi nhưng bị một bóng người tiến đến chặn lại, Cẩm Hoa đứng trước mặt Thiên, nàng nở nụ cười rạng rỡ: “Cảm ơn công tử!”

“Lãnh Huyết mới là người cứu tất cả, sao lại cảm ơn ta?” Thiên hỏi, hắn nhìn ngắm dung nhan xinh đẹp của nàng.

Cẩm Hoa tiến gần hơn một chút, khoảng cách hai người thu hẹp. Nàng nói nhỏ: “Khi nãy ta thấy công tử đội cái mũ kỳ lạ lắm, dù không biết là thứ gì nhưng ta đoán nhờ nó mà Thiên Lôi mới bắn trả Thiên Lôi, đó chỉ là suy đoán nhưng ta vẫn sẽ cảm ơn công tử.”

Thiên bật cười, đưa tay xoa đầu Cẩm Hoa rồi bước đi mà không biết khi được hắn xoa đầu, trái tim nhỏ bé của Cẩm Hoa như rụng rời, hai má đỏ ửng.

Thiên tới gặp đại trưởng lão Viêm Hoàng, lão đang đứng cạnh Giao Lộ nhưng nó đã thành đống sắt vụn sau khi hứng trọn Thiên Lôi.

Thấy lão buồn ra mặt, Thiên cũng không nói gì. Tâm huyết của lão vẫn chưa được hoàn thành, lão ngồi xuống chạm tay vào Giao Lộ rồi nói như với một người bạn: “Ngươi đã hoàn thành sứ mệnh của mình.”

Rồi Viêm Hoàng đứng dậy, quay sang mỉm cười với Thiên: “Chuyện ta hứa với ngươi nhất định sẽ thực hiện, có điều…”

Thiên nhíu mày, cảm thấy mùi không thơm ở đây.

“Ta cần chế tạo một Giao Lộ mới, sau khi chế tạo xong ta sẽ truyền thừa ký ức cho ngươi, với điều kiện ngươi phải giúp ta trong quá trình chế tạo.” Đại trưởng lão Viêm Hoàng đảo cặp mắt tinh anh, sau đó cười nham hiểm nói.

Sở hữu cái đầu nhiều sạn, Đại trưởng lão Viêm Hoàng biết rằng Thiên là một nhân tài Kim khí Sư hiếm có, nếu có thể truyền dạy cho hắn một chút ít kinh nghiệm không chừng sau này thành tài hắn sẽ nhớ tới lão. Lão cũng nhìn ra được tiềm năng vô hạn của Thiên, những người trẻ tuổi như thế này chỉ nên kết bạn chứ không nên kết thù.

Thiên cũng đoán ra là lão già đê tiện này sẽ ra điều kiện, nhưng vì Truyền Thừa ký ức nên hắn miễn cưỡng đồng ý.

Bỗng nhiên một tiếng nổ lớn phát ra, trên bầu trời lúc này là một chiến thuyền màu đen.

“Hắc Ám Điện!” Đại trưởng Lão Viêm Hoàng nhíu mày nghiêm trọng.

“Ngư ông đắc lợi, khốn kiếp.” Nhị trưởng Lão Hoàng Tháo nghiến răng ken két.

Tình hình hiện tại của Hỏa Thần Điện, không thể chống lại thêm một cuộc tấn công nào nữa.

Nhị trưởng Lão Hoàng Tháo lao lên tạo ra một ngọn lửa khổng lồ thiêu rụi cả chiến thuyền kia.

Tuy nhiên điều đó chẳng quan trọng, khi mà một bóng người nhảy ra khỏi thuyền rồi lơ lửng giữa không trung, hắn đội mũ chùm đầu nên không rõ mặt.

“Điện Chủ, tính sao đây?” Các vị trưởng lão quay sang hỏi Phượng Uyển.

Phượng Uyển đáp: “Phong cách hành động này không giống với Hắc Ám Điện, mọi người mau sơ tán dân chúng.”

Thiên ngước lên chiến thuyền màu đen kia, trong lòng cảm thấy không ổn.

Cẩm Hoa tiến đến bên cạnh Thiên, nàng nói với hắn: “Hắc Ám Điện đến không phải điều tốt, công tử theo ta tạm tránh đi.”

“Chạy đi đâu nữa!” Thanh niên kia khoanh tay trước ngực, nở nụ cười tàn ác sau đó thì lấy ra một cái kén.

Thiên, Lãnh Huyết liền nhận ra ngay đó là thứ gì và kẻ kia là ai. Liền vội vã nói lớn: “Mọi người… Chạy!”

Thanh niên kia nhếch môi một cái, từ trong chiếc kén hàng vạn sinh vật nửa người nửa côn trùng bay ra che kín cả bầu trời.

Tại một nơi chỉ toàn là mây trắng ở Thiên Giới, có một bóng người đứng chắp tay sau lưng toàn thân tỏa ra luồng khí u ám.

Hắn đang nhắm mắt dùng tinh thần để quan sát một cuộc chiến, đột nhiên từ đâu bay tới một con thú nhỏ màu trắng với một vết thương trên mặt.

Con thú vừa tới liền kêu ư ử, thấy vậy người kia mở mắt ra quan sát con thú rồi hỏi: “Lại có kẻ ở đó đủ sức làm ngươi bị thương! Thú vị.”

Vết thương trên mặt của con thú là do bị sét đánh, điều lạ ở đây chính là tia sét đánh nó lại do chính nó tạo ra.

Con chú kêu lên như muốn mách lẻo, người kia hiểu ra liền nói: “Bình tĩnh, lần sau ngươi sẽ có cơ hội.”

Bầu trời bị che lấp bởi hàng vạn Sa Trùng Thiết Giáp đã tiến hóa, chúng đã thông minh hơn, mạnh hơn, thậm trí còn có thể độc lập chiến đấu mà không cần ra lệnh.

Bay giữa đội quân hùng hậu khát máu, Vô Thiên gỡ bỏ mũ trùm đầu để lộ ra gương mặt tuấn tú với mái tóc đã chuyển sang màu bạc trắng.

“Người Hỏa Thần Điện nghe đây, ta không phải người của Hắc Ám Điện, ta tới chỉ vì một mục đích, nếu các ngươi đáp ứng thì ta đảm bảo sẽ không giết một mạng.” Vô Thiên khoanh tay trước ngực, nói lớn. Giọng nói vang tới tai của từng người.

Phượng Uyển bay lên không trung, dùng ánh mắt đề phòng nhìn Vô Thiên, nàng kinh ngạc khi tên này và Thiên giống hệt nhau chỉ khác màu tóc.

Thấy Phượng Uyển, cả đàn Sa Trùng Thiết Giáp liền chảy nước dãi, cố kiềm chế không lao lên ăn tươi nuốt sống nàng vì nàng quá ngon.

Còn Vô Thiên chỉ nở nụ cười nhạt, hắn hỏi: “Điện Chủ Hỏa Thần Điện Phượng Uyển, ta nghĩ ngươi là người sáng suốt, giao thứ đó ra.”

Phượng Uyển lại được một phen kinh ngạc, vì nàng đang đeo mặt nạ vàng, tên thật của nàng không ai biết ngoại trừ Thiên vì hôm đó nàng đã nói cho hắn biết. Nàng quay xuống nhìn Thiên như để xác nhận đó mới là hắn.

Sau đó nàng hỏi: “Ta chưa từng gặp ngươi, thứ đó cũng rất quan trọng với Hỏa Thần Điện, tại sao ta phải giao cho ngươi?”

Vô Thiên bật cười thành tiếng: “Ha ha… Vì sao ư?”

Nói xong, Vô Thiên sai một tên Sa Trùng Thiết Giáp mang tới cho hắn một chiếc hộp, một chiếc hộp màu đen có biểu tượng con quạ.

Hắn cầm chiếc hộp và nói: “Trước khi tới đây, ta có ghé qua Hắc Ám Điện, nơi đó cũng có thứ ta cần, Điện Chủ của nơi đó cũng hỏi ta câu y như câu ngươi hỏi ta!”

Dứt câu, Vô Thiên mở chiếc hộp ra rồi cầm thứ bên trong lên cho Phượng Uyển cũng như là toàn bộ mọi người chứng kiến.

“Không thể nào!”

Phượng Uyển lần đầu tiên cảm thấy sợ hãi, vì sao? Vì thứ kia, thứ trong chiếc hộp kia là đầu của Điện Chủ Hắc Ám Điện. Một kẻ mưu mô, tàn nhẫn, mạnh ngang ngửa nàng, cầm đầu một thế lực mạnh tương đương Hỏa Thần Điện, là đối thủ của nàng suốt gần trăm năm nay, bây giờ hắn ta chỉ còn lại cái đầu với đôi mắt trợn trừng sợ hãi.

Đầu của Điện Chủ Hắc Ám Điện trong tay Vô Thiên, điều đó có nghĩa là Hắc Ám Điện đã nằm dưới quyền kiểm soát của hắn.

Các vị trưởng lão đều kinh hãi đến cùng cực, nếu vậy thì e rằng ngày hôm nay, Hỏa Thần Điện khó mà toàn vẹn.

Nhị trưởng lão Hoàng Tháo có mối thù rất lớn với Hắc Ám Điện, năm xưa vợ lão bị người của Hắc Ám Điện truy sát và mất mạng. Nay bọn chúng kéo quân tới tuy không phải thực sự là Hắc Ám Điện nữa nhưng vẫn không thể rũ bỏ sự thù ghét trong lão.

Lão bay lên, chỉ tay vào mặt Vô Thiên rồi quát: “Thằng nhóc tu vi Kim Cang cảnh như ngươi chắc chắn có người đứng sau hậu thuẫn, gọi ra đây đối chất với lão phu.”

Vô Thiên nhếch mép, hắn ra lệnh cho một Sa Trùng Thiết Giáp lao lên tấn công.

Nhị trưởng lão Hoàng Tháo mặt không biến sắc, khẽ đưa tay lên rồi nắm chặt. Ngay lập tức không gian xung quanh Sa Trùng Thiết Giáp kia vặn vẹo rồi sau đó cơ thể nó như có một bàn tay khổng lồ vô hình bóp nát.

“Luân Hồi cảnh!” Thiên thầm nói, tất cả những ai có khả năng thao túng không gian đều có tu vi Luân Hồi cảnh. Thiên lại thấy lo lắng cho Vô Thiên vì đã chọc nhầm người.

Đại trưởng Lão Viêm Hoàng dùng pháp thuật, truyền giọng nói của mình vào tai của từng người dân Hỏa Thần Điện: “Mọi người mau sơ tán lên chiến thuyền, mau mau rời khỏi Hỏa Thần Điện… ngay lập tức.”

Giọng nói biểu lộ rõ nét nghiêm trọng, mọi người cũng không có thời gian đắn đo, nếu đại trưởng lão đã nói vậy thì chắc chắn vô cùng nguy hiểm, nếu còn ở lại thêm thì tính mạng khó bảo toàn.

Thấy lính tiên phong của mình bị bóp nát trong tích tắc, Vô Thiên không tỏ ra sợ hãi trái lại mỉm cười một cách đầy bí hiểm.

Sau đó hắn lại tiếp tục sai thêm 10 Sa Trùng Thiết Giáp lao lên tấn công. Nhị trưởng lão cũng chỉ cần chưa đến một giây đã bóp nát tất cả.

“Trò chơi bây giờ mới bắt đầu thú vị!” Vô Thiên cười lạnh lùng, sau đó ra lệnh toàn bộ Sa Trùng Thiết Giáp tấn công.

“Thứ ngươi cần, ta không thể giao ra. Đã không thương lượng được thì chiến thôi.” Phượng Uyển chắp tay kết ấn, một đôi cánh Phượng Hoàng khổng lồ hiện ra sau lưng. Các vị trưởng lão cũng đã sát cánh bên nàng, sẵn sàng cho một cuộc chiến tàn khốc.

“Nếu ngươi muốn kết cục như Hắc Ám Điện, thì ta sẽ chiều.” Vô Thiên cười lạnh. Hắn lấy ra một sợi dây màu đỏ rồi đeo lên tay.

Giai Kỳ ngồi trên vai Thiên, bình tĩnh quan sát trận chiến. Thiên thấy thế bèn hỏi: “Vô Thiên muốn thứ gì của Hỏa Thần Điện?”

Giai Kỳ đáp: “Nếu ta đoán không lầm thì đó là một mảnh hồn phách của Thông Túy Viên Hầu!”

“Thông Túy Viên Hầu?” Thiên nhắc lại.

“Phải, là một trong bốn con khỉ đá nở ra từ Ngũ Thải Thần Thạch. Là con khỉ mạnh nhất, thâm độc nhất, xảo quyệt nhất. Hắn bị các Thần hợp lực đánh bại cách đây rất lâu, hồn phách bị chia làm bốn phần phong ấn ở bốn nơi khác nhau tại Thiên Địa Hồng Hoang này.”

Danh sách chương (216 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216