Tây du

Phần 185
Phần 185: Luyện Tập

“Vào Không Gian Yêu Hoa với ta một chút đi.” Thiên bỗng nhiên nói.

Không Gian Yêu Hoa là nơi hai người lần đầu quan hệ, là nơi hai người có quãng thời gian bên nhau hạnh phúc, Hoàng Hân nghĩ thôi đã đỏ mặt rồi hỏi: “Vào đó… làm gì?”

Thiên thấy nàng đỏ mặt, biết ngay nàng đang nghĩ tới chuyện ấy liền nhéo mũi nàng mắng yêu: “Lại suy nghĩ bậy bạ rồi! Ta muốn cả hai vào đó tu luyện thêm, nhưng ta thích cái suy nghĩ của nàng.”

Hoàng Hân xấu hổ vội lắc đầu phân trần: “Ta nào có suy nghĩ bậy ba đâu! Tại… tại… tại…”

Thiên đưa ngón tay lên môi nàng ngăn nàng nói thêm, hắn nói: “Hảo! Không cần nói gì nữa, nàng càng nói càng lộ ra sự đáng yêu của bản thân, ta sắp không kiềm chế được rồi.”

Được nghe những lời đường mật pha chút dâm tà của Thiên, Hoàng Hân trong lòng hạnh phúc vô bờ. Ở bên hắn nàng không phải gồng mình lên để tỏ ra uy quyền đúng với tư cách một Nữ Hoàng, ở bên Thiên nàng được là chính mình.

“Im lặng là đồng ý rồi! Chúng ta đi thôi.” Thiên nói, sau đó xoa xoa giới chỉ đem Thôn Phệ Yêu Hoa để ở góc phòng, trực tiếp bế theo Hoàng Hân tiến vào bên trong.

Lại nói về Không Gian Yêu Hoa, sau khi bị quá trình hấp thụ Dị Hỏa của Thiên tàn phá ghê gớm thì đã hồi phục được phân nửa hiện trạng năm xưa.

Một nửa diện tích đảo bây giờ là đồng cỏ xanh ngát, nửa còn lại là cách rừng thưa thớt cùng núi non. Trên bãi cỏ xanh cạnh hồ nước ngọt là ngôi nhà gỗ nhỏ xinh.

Thiên đặt chân lên bãi cỏ, nhẹ nhàng thả Hoàng Hân xuống rồi nói: “Nơi này linh khí dày đặc, nàng ở trong này tu luyện tốt hơn ở ngoài.”

“Chỉ thế… thôi sao?” Hoàng Hân ửng hồng hai má, khẽ nhích lại gần Thiên.

Thiên hiểu ý nàng, hắn không mở lời để khiến nàng bối rối. Thay vào đó hắn kéo nàng vào lòng rồi trực tiếp áp môi vào đôi môi đỏ mọng ngọt ngào.

Hoàng Hân say mê trong nụ hôn đằm thắm, nàng phó mặc thân thể cho Thiên mơn trớn. Bàn tay hắn vuốt ve bờ mông cong gợi tình của nàng sau lớp váy, nàng khẽ nhón chân kéo váy lên cho tay hắn thò vào trong trực tiếp chạm vào da thịt trắng nõn nhạy cảm của mình.

Thiên xoa nắn mông nàng một cách đầy thích thú, cả hai vẫn không ngừng trao nhau những nụ hôn nồng cháy.

Chợt có một người từ phía sau áp sát khiến Hoàng Hân giật mình rời môi Thiên vì nghĩ có người thứ ba xuất hiện.

Quả thực là có người thứ ba, nhưng không ai khác mà chính là một phân thân của Thiên.

“Ta đây… đừng hoảng!” Phân thân Thiên khẽ nói, sau đó đưa tay bóp vú Hoàng Hân.

“Ta đã sớm khám phá ra rằng thuật phân thân có thể dùng trong trường hợp này, nhưng đây là lần đầu tiên ta sử dụng nó.” Thiên nói, tay hắn luồn vào trong váy kéo quần lót của nàng lệch sang một bên để mân mê âm đạo đang rỉ nước.

“A…”

“Thả lỏng đi! Ta sẽ cho nàng cảm giác được hai người phục vụ cùng lúc.” Thiên thì thầm vào tai Hoàng Hân khiến nàng rùng mình, âm đạo liên tục rỉ nước nhờn ướt hết mấy đầu ngón tay Thiên.

“Thiếp thấy lạ lắm… hay chàng thu lại phân thân đi.” Hoàng Hân vừa sướng vừa xấu hổ đỏ mặt khẽ nói.

Phân thân Thiên lên tiếng: “Ta vẫn là ta, nàng có thể hiểu bây giờ nàng có hai Thiên chứ không phải hai nam nhân khác nhau.”

“Nhưng mà thiếp vẫn thấy hơi kỳ kỳ!” Hoàng Hân ngượng ngùng nói.

Thiên cười đáp: “Không sao, sẽ quen dần thôi.”

Sau đó Thiên và phân thân của hắn bắt đầu vuốt ve khắp nơi trên cơ thể của Hoàng Hân khiến nàng không khỏi rùng mình.

“A… tu luyện mà chàng nói đây sao!” Được bốn bàn tay vuốt ve cơ thể, Hoàng Hân rên khẽ hỏi.

Thiên đáp: “Không, nhưng mà cũng có thể coi là tu luyện.”

“Tu luyện kiểu này… thiếp mới thấy lần đầu… ư!” Hoàng Hân đỏ bừng hai má, giọng nói lạc đi vì khoái cảm.

“Chỉ cần nàng muốn, ngày nào ta cũng sẽ cùng nàng tu luyện theo cách này… được không?” Thiên liếm vành tai nhỏ của nàng, thì thào nói.

“Vậy thì… để thiếp suy nghĩ đã.” Ý loạn tình mê, Hoàng Hân khẽ cúi đầu nói nhỏ.

Được hai Thiên chăm sóc mơn trớn cùng lúc, Hoàng Hân lúc đầu không quen nhưng sau đó rất nhanh đã nghiện cảm giác này.

“Ư…” Nàng rên khẽ một tiếng khi phân thân Thiên dùng lưỡi liếm dọc cổ của nàng trong khi môi nàng đang được Thiên tham lam hôn trọn.

Âm đạo rỉ nước ướt đẫm tay Thiên, nàng nhón mông về phía phân thân Thiên khiến hắn hiểu ý mà tốc váy nàng lên rồi cúi xuống hôn lên âm đạo nàng.

“A… thiếp sướng!”

Âm đạo được kích thích từ cả hai phía khiến Hoàng Hân rên lớn, trong không gian này chẳng có ai nên nàng thỏa sức mà la hét trong sung sướng.

“A… thiếp sắp ra!” Hoàng Hân đứng không vững cong lưng rên to.

Thiên thấy nàng sung sướng cũng mỉm cười, mọi cảm giác mà phân thân trải nghiệm hắn đều cảm nhận hết, tuy miệng không hề chạm vào âm đạo nàng nhưng hắn vẫn rõ ràng cảm thấy mùi âm đạo tươi ngon ở ngay trên đầu lưỡi.

Thiên tụt quần, chĩa dương vật cứng nóng về phía miệng Hoàng Hân. Nàng khụy chân xuống trong tư thế bò, phía sau được hôn bởi phân thân Thiên còn phía trước là dương vật của Thiên đang chĩa vào miệng, nàng sao có thể từ chối.

“Ưm… của thiếp!” Hoàng Hân vội nắm lấy dương vật và bỏ vào miệng như sợ có ai giành mất, bàn tay trắng trẻo khẽ vuốt ve dọc thân dương vật rồi nắn bóp hai hòn bi nặng trĩu tinh dịch của Thiên.

Phân thân Thiên cũng không chịu thua, sau khi bú âm đạo nàng đã đời thì hắn cũng cởi quần ra rồi cắm dương vật vào cửa tình dâm đãng của Hoàng Hân khiến nàng sung sướng tới phát điên.

“A… cảm giác này… ư… thiếp muốn kéo dài mãi mãi!” Vừa mút dương vật Hoàng Hân vừa thở gấp gáp nói, ánh mắt nàng trở lên dâm loạn cực kỳ.

“Như ý nàng!” Thiên đáp.

“A… a… dương vật chàng cứng quá… thiếp yêu nó.”

“Nàng yêu ta hay yêu dương vật của ta!”

“A… Ư… đương nhiên là yêu cả hai rồi! Ư… thiếp chết mất, thiếp sắp ra rồi… A… A… A!”

Phân thân Thiên đang không ngừng đẩy dương vật vào ra trong âm đạo của Hoàng Hân khiến nàng rên la không ngừng. Thiên cũng chẳng vừa, hắn mắn tóc nàng rồi đẩy đầu nàng về phía hắn như muốn nàng nuốt trọn dương vật hắn vậy.

“Sướng không?”

“Thiếp sướng… sướng lắm… cho thiếp nữa!”

Ý loạn tình mê, Hoàng Hân rên rỉ nói. Nàng cũng đã tới giới hạn, một luồng điện chạy dọc sống lưng khiến nàng rùng mình, âm đạo co bóp liên rồi, hơi thở dồn dập.

“THIẾP RAAAAA!”

Hoàng Hân ré lên một tiếng, phần hạ thể co giật rồi dâm thủy tuôn ra không ngừng từ âm đạo.

Nàng mệt mỏi gục xuống bãi cỏ xanh ngát. Nhưng với Thiên thì chưa xong, hắn vật ngửa nàng ra sau đó hôn nàng.

Phân thân Thiên đưa tay mân mê âm đạo vừa lên đỉnh của Hoàng Hân khiến nàng rùng mình không ngớt do dư âm vẫn còn.

“Ưm… cho thiếp nghỉ!”

“Không đời nào! Ta sẽ cho nàng sướng không đứng dậy nổi.” Thiên cười gian nói sau đó cúi xuống ngậm lấy đầu ti hồng săn cứng của nàng.

Bây giờ không chỉ một mà có hai phân thân Thiên. Một tên bú âm đạo Hoàng Hân, một tên nhét dương vật vào miệng nàng cho nàng bú. Khung cảnh thác loạn đầy nhục dục diễn ra giữa thanh thiên bạch nhật đáng tiếc không ai được chiêm ngưỡng.

“A… thiếp sướng… thiếp lại sắp ra rồi… Ư!”

Thiên nằm ngửa ra, Hoàng Hân ngồi lên hắn âm đạo và dương vật không ngừng giao hợp. Hai tay Hoàng Hân không được rảnh rỗi mỗi tay cầm một dương vật mà sục. Nhìn gương mặt sung sướng của nàng Thiên mỉm cười, dẫu biết nàng chỉ đang bú dương vật hai phân thân của mình nhưng vẫn khiến Thiên có cảm giác khó chịu, mà loại cảm giác khó chịu này khiến hắn bị kích thích nhiều hơn.

Dù cho phân thân có hoàn hảo tới đâu cũng có một vài nhược điểm, đó chính là sự khác biệt giữa chính thể và phân thân.

Hoàng Hân nhún nhảy trên người Thiên nửa canh giờ, dâm thủy lênh láng. Nàng sục dương vật hai bản thể của Thiên mãi nhưng không thấy tinh dịch nên có chút hụt hẫng.

Thiên thấy nàng hụt hẫng liền bật dậy đè nành xuống, dương vật vẫn cắm sâu trong âm đạo nàng.

“A… thiếp ra… thiếp lại raaaa!”

Hoàng Hân rùng mình và lên đỉnh không biết đây là lần thứ mấy, khoái cảm dâng cao tột cùng, hạ thể nàng mỏi nhừ.

Nhưng Thiên vẫn không tha cho nàng, hắn cùng hai phân thân tiếp tục mơn trớn nàng, bú liếm cơ thể nàng tới khi hoàng hôn buông xuống.

Thiên chốt hạ bằng một cú xuất tinh đầy ắp tử cung người đẹp rồi mới tha cho nàng.

Hoàng Hân sung sướng hét lên trong cực khoái, nàng có thể cảm nhận tinh dịch nóng hổi của Thiên đang ngập trần bên trong mình, nàng hạnh phúc mãn nguyện.

Nàng lúc này mệt tới múc không thể nhúc nhích ngón tay, gương mặt đỏ bừng ánh mắt mê ly nhìn Thiên đang nhắm mắt nằm cạnh nàng.

Cảm giác mới lạ này làm nàng sướng phát điên, nhưng mà khiến nàng tơi tả. Lần sau nàng cũng không dám đề xuất việc này với Thiên nữa.

Khó khăn lắm nàng mới đưa tay lên vuốt ve má Thiên, sau đó chu môi uất ức mắng: “Đáng ghét, bảo người ta vào đây tu luyện lại làm người ta ra thế này!”

Thiên vòng tay sang ôm chặt nàng, cười hỏi: “Vậy nàng không sướng à?”

Hoàng Hân đỏ mặt: “Có chút chút!”

“Vậy thì để ta cho nàng thêm chút chút nè! Khà khà.” Thiên nói.

Càng tiếp xúc nhiều với Hoàng Hân hắn lại càng dành cho nàng nhiều tình cảm, nữ hoàng cao cao tại thương của Sinh Huyền Quốc không ngờ lại đáng yêu như vậy.

Không chỉ có nàng, tất cả nữ nhân của hắn đều đáng yêu.

Tiểu Cúc dịu sàng, Ái Vân nghịch ngợm, Ngọc Diện dâm đãng, Tử Yên đa cảm, Ngân Nguyệt nhõng nhẽo, các nàng mỗi người một vẻ chẳng giống ai nhưng đều có nét đáng yêu chết người, ít ra thì khi ở cạnh Thiên các nàng đều rất đáng yêu.

“Thôi! Cho thiếp nghỉ đi.” Hoàng Hân lắc đầu nguầy nguậy, ánh mắt vô cùng đáng thương.

Thiên chỉ muốn trêu nàng, hắn bật cười. Hoàng Hân nghĩ gì đó bèn thỏ thẻ: “Thiếp… hơi lo!”

“Sao vậy?”

“Thiếp lo mẹ chàng không thích thiếp.” Hoàng Hân khẽ nép vào ngực Thiên, đôi vai gầy run lên.

“Haha nàng sinh cho mẹ ta vài đứa cháu đáng yêu là mẹ ta thích nàng ngay.” Thiên ghẹo nàng.

Hoàng Hân nhéo bắp tay Thiên khẽ mắng: “Ta đang nói nghiêm túc mà chàng cứ đùa.”

“Nàng đâu có điểm gì xấu, ta tin mẹ ta cũng nhận ra điều đó. Để khi nào đó ta sẽ nói rõ việc này với mẹ.” Thiên vỗ về nàng.

Hoàng Hân lắc đầu nói: “Không được, thiếp muốn tự mình gây hảo cảm với mẹ, nhờ chàng nói thì còn tác dụng gì nữa… hức!”

Thiên hiểu ra ý của Hoàng Hân, hắn gật đầu: “Vậy thì theo kế hoạch ngày mai, thay vì nàng đi cùng Huyết Hồng Quân ta sẽ đổi nàng sang đi cùng với mẹ ta, hai người đồng hành trong chiến dịch lần này nhất định sẽ có hảo cảm.”

Hoàng Hân suy nghĩ một lúc thấy cũng hợp lý thì hơi gật đầu: “Cũng được!”

Cả hai nằm nghỉ ngơi một lát, sau đó mới chính thức tiến vào tu luyện thực sự.

Cảnh giới Nguyên Anh người ta chú trọng nhất là việc tu luyện linh hồn. Muốn đột phá cảnh giới cao hơn thì phải tu luyện linh hồn tới mức hóa hình.

Linh hồn của người khi chưa tu luyện Linh Hồn Hóa Hình sẽ rất mỏng manh, dễ bị các tác động bằng tinh thần làm tổn thương. Nhưng khi đã đạt tới cảnh giới Linh Hồn Hóa Hình thì có thể kháng lại những đòn tấn công bằng tinh thần từ kẻ khác.

Hơn nữa nếu chẳng may bị chết khi thọ nguyên chưa tận thì Linh Hồn Hóa Hình sẽ có thể tồn tại trong nhân gian mà không bị Âm Binh bắt về Âm Giới. Chỉ cần có một cơ thể mới phù hợp thì liền có thể như từ cõi chết trở về, nhưng trường hợp này rất hiếm khi xảy ra.

Lúc này Thiên và Hoàng Hân ngồi xếp bằng đối diện nhau, hai tay chạm vào hai tay đối phương giống như đang truyền công lực trong phim tàu. Dưới mặt đất nơi hai người ngồi có một vòng tròn với những hoa văn rắc rối kỳ lạ đang lóe sáng.

Cả hai ngồi im bất động, vì linh hồn cả hai đang được đưa tới một nơi gọi là Linh Giới – Thánh địa của những kẻ luyện hồn.

Trong Linh Giới, Thiên và Hoàng Hân luyện tập hăng say. Mệt thì lại nghỉ, nghỉ xong lại tập luyện.

Cả hai giao đấu với nhau vô số lần, có những lúc Thiên thắng nhưng cũng có những lúc Hoàng Hân chiếm thế thượng phong.

Long và Phượng, chàng và nàng, cả hai cùng nhau luyện tập mà không nhận ra rằng một sư kết hợp hoàn mỹ đang dần hình thành.

Danh sách chương (216 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216