Tây du

Phần 43
Phần 43: Yêu Khí – Yêu Hồn

Thỏa thuận đặt ra, cả Dược Hoàng và Thiên rất nhanh chóng bắt tay vào việc. Với số lượng dược liệu khủng trong phòng của Dược Hoàng thì Thiên có thể luyện ra Tam Phẩm đan dược trung cấp, Dược Hoàng thừa sức luyện ra loại đan dược cùng cấp nhưng không thể luyện ra loại đan giống của Thiên bởi đơn giản, có một loại dược liệu cần kỹ năng Hóa Hỏa của Thiên mới luyện được. Dược Hoàng thèm thuồng muốn bái Thiên làm sư phụ để học thuật Hóa Hỏa nhưng địa vị của hắn không cho phép bản thân hạ mình trước tiểu bối, Hóa Hỏa cũng là lý do mà cho dù là Tứ Phẩm luyện dược nhưng Dược Hoàng không thể luyện ra loại đan dược giống của Thiên, có thể nói đan dược của Thiên luyện ra tạm coi là dị đan.

Ở phía bên kia, Dược Hoàng cũng đang luyện ra loại đan có công dụng áp chế Yêu Khí trong người của Thiên mỗi khi cấp bách.

Hai người một trung niên một thiếu niên cùng luyện dược, nhiệt lượng tỏa ra khắp phòng cực kỳ ghê gớm. Trải qua một thời gian, Thiên cùng Dược Hoàng cùng thu lại hỏa diễm khi đan dược thành hình.

Vài ngày sau, Dược Hoàng đang hì hục chuẩn bị nguyên liệu để luyện đan thì Thiên chạy tới hớt ha hớt hải: “Ngài mau tới xem.”

Cả hai lao nhanh xuống hầm nơi bình chứa khổng lồ đang chứa một cơ thể to lớn biến dạng chính là quái vật kia. Xung quanh những bình chứa nhỏ hơn thay vì chứa người thì đã đổi thành một loại dung dịch màu đỏ. Loại dung dịch này do đan dược Thiên luyện ra mà thành rồi theo ống dẫn tập trung lại bình chứa khổng lồ. Lúc này trong bình chứa đầy chất lỏng màu đỏ, quái vật kia đang dần teo nhỏ lại với tốc độ có thể quan sát được bằng mắt thường.

Dược Hoàng trợn mắt run run: “Hiệu quả… hiệu quả rồi.”

Thiên cười đắc ý, sau đó nói: “Cũng coi là tạm ổn, cần thêm chút thời gian nữa thôi thì con gái ngài sẽ trở lại như cũ.”

Vài ngày sau nữa, khi Thiên đang nằm ngủ khò khò trong phòng thì một bóng người to lớn lao vào tóm cổ áo hắn lôi đi. Thiên bị mang xuống hầm và hắn nhìn lên bình chứa khổng lồ nơi có một cơ thể gần như là con người đang lơ lửng bên trong, Dược Hoàng kéo hắn len rồi ôm hôn tới tấp: “Haha… cảm ơn ngươi… cảm ơn ngươi!”

“Thôi đi má! Ghê chết đi được.” Thiên đẩy Dược Hoàng ra trong trạng thái cười khổ, sau đó nói: ” Chúc mừng ngài, nếu cứ tiếp diễn như vậy thì ta đoán chỉ một tuần nữa là nàng ta bình phục.”

Dược Hoàng vỗ vai Thiên nói: “Tiểu tử ngươi khá lắm! Muốn thưởng gì nào?”

Thiên giả vờ khiêm tốn: “Ta và ngài cùng thỏa thuận rồi mà, ta chữa cho con ngài và ngài giúp ta kìm hãm yêu khí, giờ ta còn được thưởng sao?”

Dược Hoàng hào phóng đáp: “Tất nhiên rồi, không có ngươi thì có lẽ cả đời con gái ta giữ mãi bộ dáng đó, nói đi đừng ngại muốn ta thưởng gì?”

Thiên đảo mắt rồi nói: “Nếu ngài có lòng như vậy, ta chỉ muốn 10.000 Đồng vàng cùng với một vài loại thảo dược tùy chọn mà thôi, cũng ít.”

“Ít?” Dược Hoàng cứng họng, nhưng thôi dù sao Thiên cũng đã giúp hắn cứu con gái nên hắn hào phóng một buổi cũng không sao: ” Haha… tưởng gì chứ truyện đó đơn giản, ngay ngày mai ngươi sẽ có những thứ mình muốn.”

“Vậy giờ ta về phòng ngủ được chưa?” Thiên mệt mỏi ngáp và hỏi.

“Ừ! Về đi”

Thế là Thiên về phòng ngủ tiếp, trong mơ hắn thấy mình trong bộ đồ sang trọng ngồi trên lưng Kim Ngư khổng lồ mặc giáp vàng kín thân bay tới trước Hồ Tiên Phủ với bao ánh mắt hâm mộ và gen tị, rồi trong đám đông nổi bật nên một thiếu nữ xinh đẹp như hoa, nàng mỉm cười nhìn hắn bằng ánh mắt hạnh phúc còn hắn thì đưa tay ra và nói những lời ngôn tình: “Tiểu Cúc! Ta tới đưa nàng về chăm sóc dược điền cho ta đây.”

Nghe được câu tỏ tình thẳng thắn, nhiều nữ nhân xung quanh ghen tị ra mặt: “Sướng quá, được nam nhân tuấn tú lắm tiền cầu hôn ngay trước bàn dân thiên hạ, còn chờ gì nữa mà không mau mau nhận lời.”

Thiên đắc ý với những lời khen ngợi, hắn nắm lấy bàn tay trắng ngọc búp măng của Tiểu Cúc rồi kéo nàng vào lòng và ra lệnh cho Kim Ngư bay đi. Hắn say đắm nhìn nàng, nàng hạnh phúc nhìn hắn và cả hai khép hờ đôi mắt để trao nhau nụ hôn ngọt ngào.

Thiên chu môi ra hết cỡ để có thể chạm vào làn môi hồng hào kia nhưng chu mỏi cả môi mà không tới, Hắn thấy có gì đó không đúng liền mở mắt ra kiểm tra thì trước mặt hắn đúng là có một bóng hình xinh đẹp quyến rũ nhưng không phải Tiểu Cúc, Điệp Liên Tú ngồi vắt chéo chân trên ghế chăm chú nhìn Thiên rồi khi thấy hắn tỉnh dậy thì bụm miệng cười hỏi: “Mơ gì mà chu môi ghê vậy?”

Thiên mặt ngu cực kỳ, lát sau mới nhận ra khoảnh khắc đó chỉ là mơ và vội vàng chỉnh đốn lại bật dậy khỏi giường gãi đầu mong rằng khoảnh khắc ban nãy Điệp Liên Tú không nhìn thấy. Rồi hai má Liên Tú đỏ lên nhìn sang hướng khác tay ngọc lấy quạt che miệng cười tủm thì hắn mới nhận ra mình đang cởi trần.

“Gì đây? Cơ thể nam thần của mình đâu phải ai muốn nhìn là nhìn?” Thiên đinh ninh khẳng định sau đó mặc vội áo vào, sau đó tiện hỏi Liên Tú: ” Ngươi tới tìm ta có việc gì?”

Liên Tú đáp, giọng cực kỳ quyến rũ: “Xưng hô sao nghe xa lạ vậy, xưng tỷ đệ đi cho tình cảm.” Vừa nói nàng vừa khẽ ngồi thẳng lên làm cho bộ ngực khẽ đong đưa trên làn eo cong vút mê hoặc.

Tự dưng nàng muốn đổi cách xưng hô, Thiên tưởng bở nghĩ rằng Liên Tú bị mê hoặc bởi cơ thể nam thần của hắn nên làm giá: “Xưng hô như cũ chẳng phải vẫn tốt sao, đổi nghe lạ quá.”

Tay cầm quạt khẽ khép lại, Điệp Liên Tú vẫn giữ nụ cười quyến rũ trên gương mặt: “Tiểu Thiên! Tỷ tỷ muốn dẫn ngươi tới một nơi.”

Với giọng nói ngọt ngào, đôi mắt đẹp khẽ chớp cùng nụ cười mê hoặc của Liên Tú, Thiên bị hớp con mẹ nó hồn và rơi mất liêm sỉ tự vả vào mặt mình đĩnh đạc nói: “E hèm! Tỷ có lòng như vậy thì đệ cũng sẵn sàng… e hèm!”

Vậy là trùm mê gái của chúng ta đi theo mỹ nhân Điệp Liên Tú rời khỏi Đấu Dược Hội sau khi xin phép Dược Hoàng. Cả hai ngồi trên xe ngựa và nói một số chuyện.

“Chuyện của tiểu thư sao rồi?” Liên Tú ngồi đối diện Thiên, ngực tròn khẽ đong đưa theo nhịp xóc của xe.

Ngay từ lúc nhờ Thiên tìm hiểu về thân phận thực sự của quái vật thì Liên Tú đã nghi ngờ gì đó, và sau khi được Thiên báo lại quái vật chính là con gái của Dược Hoàng thì Liên Tú lại nhờ Thiên giúp tiểu thư trở lại thành người, và nàng có lý do để làm vậy.

“Nàng ta đang tiến triển rất tốt! Không lâu nữa sẽ bình phục.” Thiên đáp.

Liên Tú trầm ngâm một lúc sau đó mới nói: “Ta có một người chị gái, chị ấy đã chết nhiều năm rồi và ta muốn xác nhận một điều.”

Thiên hỏi: “Về chuyện con gái Dược Hoàng sao? Ta thấy lão rất thương con gái nên…”

Liên Tú thở phào, nàng nói: “Thực ra Dược Hoàng và chị gái của ta là phu thê, tuy nhiên do biến cố nên hai người không thể đến với nhau…”

Xe dừng lại tại một thôn nhỏ, Thiên cùng Liên Tú vừa đi vừa nói tiếp: “Nhưng sau khi đường ai nấy đi thì chị gái của ta biết mình mang thai con của Dược Hoàng. Khi đó Dược Hoàng chỉ là một tên khố rách áo ôn học luyện dược còn chị gái ta là tiểu thư nhà quyền quý nên bị ngăn cấm kịch liệt. Cuối cùng thì chị gái ta chọn cái chết để trúi bỏ nỗi đau, tuy nhiên…”

Hai người tới trước một căn nhà nhỏ, căn nhà bỏ hoang từ rất lâu rồi và cùng tiến vào, phía cuối sân có một ngôi mộ phủ kín cỏ xanh.

“… Tuy nhiên sau khi chết thì lại bị một nhóm người đào mộ lên và lấy mất đứa trẻ mới 4 tháng tuổi trong bụng.”

Thiên kinh ngạc: “Mổ bụng lấy thai nhi? Đừng nói tiểu thư hiện tại là đứa bé năm đó.”

Điệp Liên Tú gật đầu: “Ta nghĩ vậy, tuy nhiên không có bằng chứng xác minh ngoại trừ sau khi con gái Dược Hoàng mang thân xác quái vật ghê tởm về tìm hắn, lúc đó hắn đã là chủ hội Đấu Dược Hội uy danh lẫy lừng… ta nghĩ cái thế lực kia cố ý thả con gái Dược Hoàng ra để nó tự tìm về với hắn chứ nếu không nó làm sao về được.”

Một thế lực đứng sau việc biến đổi cơ thể người, thậm chí là cơ thể của bé gái chưa phát triển thành quái vật trong 17 năm? Thế lực gì mà bá và hoang đường vậy?

Thiên nhíu mày: “Xem ra thế lực đứng sau cái hình dáng kỳ dị của tiểu thư không phải hạng tầm thường.”

Hai người đứng trước ngôi mộ, trên đó có tấm bia đá ghi dòng chữ Điệp Liên Thanh, là chị gái của Điệp Liên Tú.

Thiên nhìn phần mộ, hắn liền nhận ra lý do Liên Tú đưa hắn tới đây: “Tỷ muốn ta dùng yêu khí biến chị gái của tỷ thành Yêu?”

Yêu Khí – Yêu Hồn!

Điệp Liên Tú thoáng giật mình, nàng không ngờ Thiên lại có thể đoán ra ý đồ của nàng: “Rất thông minh, yêu khí trong người đệ quá mạnh, nếu có thể tiêu tán bớt ra ngoài thì sẽ đỡ cho đệ.”

Thiên hiểu, hắn đặt tay phải lên nấm mộ, cánh tay hiện ra những hoa văn rồng được che đi bởi lớp áo nên Liên Tú không biết tay phải hắn kỳ lạ. Rồi yêu khí từ tay Thiên tuôn ra một lượng nhất định và xây nhập vào ngôi mộ, gần như ngay lập tức một linh hồn như làn khói sương mờ ảo mang thân hình thiếu nữ xinh đẹp ngang ngửa Liên Tú bay lên đối diện với Thiên.

Linh hồn của Điệp Liên Thanh nhìn Thiên như ân nhân vội vàng quỳ xuống dậy đầu: “Cảm ơn ân nhân đã cứu con gái ta, cảm ơn!”

“Ấy!”

Thiên đỡ nàng dậy và nói: “Ta là Thiên, Yêu khí của ta đã hóa tỷ thành Yêu Hồn, không lâu nữa tỷ sẽ được đoàn tụ với con gái và Dược Hoàng.”

Liên Tú nhìn thấy bóng hình chị gái, với tay ra ôm nhưng không chạm vào được. Liên Thanh cũng muốn ôm em gái nhưng cũng không thể chạm vào nhau, điều này chính Thiên cũng không lý giải được. Tuy nhiên hai chị em vẫn có thể trò chuyện với nhau, cả 3 lán lại căn nhà hoang đó để nghe Liên Thanh kể về quá trình nàng chết và bị người ta đào mộ lên mổ bụng lấy mất con gái.

Danh sách chương (216 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216