Tây du

Phần 29
Phần 29: Phượng Vũ

“Tinh Huyết Phượng Hoàng!” Đại công công liếm mép, há miệng để lộ hàm răng sắc nhọn định cắn vào cổ Hoàng Loan thì một bóng người lao lên ngăn cản, chính là Nữ Hoàng.

Binh!

Nữ Hoàng rơi xuống đất, hộc máu nói: “Ngươi che dấu thực lực?”

Đại công công cười man rợ: “Đúng vậy.”

Người được Nữ Hoàng buông ra kia, nàng ngẩng mặt lên nhìn Đại công công rồi nói: “Ngươi được phái tới từ Thiên Giới đúng không? Ngươi nhắm vào Tinh Huyết Phượng Hoàng để làm gì?”

Đại công công giật mình khi nhìn thấy nhan sắc của người này, nó giống hệt với Nữ Hoàng và còn toát khí chất cũng giống Nữ Hoàng. Nhưng hắn chỉ ngạc nhiên vài giây rồi mỉm cười: “Haha… thì ra là vậy.”

Thiên lúc này mới mở được mắt ra, người hắn đầy vết máu bởi mỗi cú đánh của Nữ Hoàng cực kỳ mạnh và khiến hắn dập nát nội tạng và vỡ xương quai hàm. Tuy nhiên với thể lực xung mãn hắn vẫn có thể đứng dậy rồi lấy ra lọ nước màu xanh lục mà hắn hứng được trong chiếc sọ đầu lớn trong mật thất, nhìn thấy lọ thủy tinh trên tay Thiên thì Đại công công gầm lên: “Thằng ranh con kia! Bỏ nó xuống.”

Nhưng đã quá muộn, Thiên đổ vào miệng vào nuốt sạch. Đại công công dùng chiếc đuôi đang đánh với Khổng Tước quất một phát vào người Thiên làm hắn văng mạnh vào tường rồi xuyên qua hàng chục bức tường qua các gian phòng, thịt nát xương tan, máu bắn tung tóe đỏ lòm.

Hoàng Loan mắt đã đẫm lệ, mẹ nàng muốn giết nàng, người nàng thầm thương bị đánh tan nát trước mặt nàng, quá nhiều nỗi đau đến cùng một lúc và nàng phát điên. Hai mắt nàng lóe sáng ánh vàng kim, hào quang nhanh chóng lan ra khắp cơ thể rồi nàng đưa tay lên nắm lại đấm thẳng vào mặt Đại công công.

Rầm!

Một cú đấm làm cho Đại công công thực lực hơn người ngậm một mồm máu văng xuống đất, Nữ Hoàng ngước lên nhìn con gái đang được bao phủ trong hào quang ánh sáng cùng đôi mắt phát sáng, nàng không giấu nổi nét kinh ngạc: “Tinh Huyết Phượng Hoàng kích phát rồi, phải giết chết nó trước khi nó hủy diệt cả đất nước.”

Người có gương mặt giống hệt Nữ Hoàng kia vội ngăn cản: “Ta biết ngươi không sai! Nhưng chúng ta còn cách khác mà.”

Nữ Hoàng nhìn người kia bằng ánh mắt khinh bỉ: “Khốn nạn, giờ nói những lời đó còn tác dụng sao Hoàng Hân!”

Hoàng Hân lắc đầu: “Đáng lẽ không còn cách nhưng vì cậu nhóc kia mà ta có hy vọng.” Vừa nói Hoàng Hân vừa chạy tới vị trí khi nãy Thiên đứng trước khi bị đánh tan xác, trong đống máu ẩn hiện hai viên ngọc phát sáng màu xanh. Hoàng Hân và Nữ Hoàng nhìn nhau rồi cùng vui mừng.

Khi thấy Hoàng Hân cầm hai viên ngọc lam, Đại công công dượng dậy quát lên: “BỎ XUỐNG!”

Hoàng Loan lúc này đã mất kiểm soát, nàng đã phát điên vì phải chịu quá nhiều vết thương lòng, với ánh mắt hoàng kim nàng đưa tay về phía Nữ Hoàng và bắn một chưởng. Một chưởng đem năng lượng vàng kim khổng lồ bắn xuống thẳng đầu Nữ Hoàng nhưng bị một kẻ chặn lại, Khổng Tước đã hóa thành hình người và tung chưởng đỡ lại chưởng của Hoàng Loan, kình lực tạo ra trấn động cả hoàng cung.

Đại công công cũng lao về phía Hoàng Hân để ngăn nàng dùng hai viên ngọc, hắn vung cái đuôi khổng lồ của mình ra hòng đập chết Hoàng Hân.

Rầm!

Cái đuôi đập xuống một lồng năng lượng màu vàng, Hoàng Hân bên trong nên không bị ảnh hưởng. Nữ Hoàng kinh ngạc: “Con bé bảo vệ ngươi?”

Hoàng Hân đáp: “Vì ta là mẹ của con bé, mau lên.” Nàng ném cho Nữ Hoàng một viên ngọc rồi cả hai bỏ vào miệng nuốt xuống bụng.

Nữ Hoàng khó hiểu: “Nhưng ta cũng là mẹ của con bé mà.”

Khổng Tước đang dồn toàn bộ sức lực đỡ chưởng của Hoàng Loan, hắn vẫn nghe được cuộc nói chuyên của hai nữ nhân kia và thầm khó hiểu: “Rõ ràng là hai Nữ Hoàng… Nhưng sao lại có hai Nữ Hoàng?”

Uống xong, Hoàng Hân lao tới sát Nữ Hoàng hai tay đặt lên má Nữ Hoàng, Nữ Hoàng cũng đặt tay lên má Hoàng Hân và cả hai nhìn nhau trìu mến. Hoàng Hân hỏi: “Ai bắt đầu trước?”

Nữ Hoàng đáp “Ta trước đi!”

Sau đó, làn môi đỏ mọng của Nữ Hoàng hôn lên làn mội nhợt nhạt của Hoàng Hân, khói xanh tỏa lên, hai bóng người dung hợp. Làn khói xanh tan đi, chỉ còn duy nhất một bóng dáng yêu kiều thướt tha là Nữ Hoàng.

Dậm chân một cái đầy uy lực, Nữ Hoàng hít thở và cảm nhận sức mạnh của bản thân sau đó tung chưởng về phía Dại công công làm tên này văng ra khỏi gian phòng, uy lực của đòn đánh thực sự khủng khiếp.

Khổng Tước không chống đỡ nổi trước chưởng lực của Hoàng Loan thêm nữa, hắn bị đánh văng ra xa. Chưởng lực lao thẳng về phía Nữ Hoàng và nàng dùng tay chặn nó lại.

Rầm!

Luồng năng lượng chẻ làm đôi bắn sang hai hướng khác nhau, Nữ Hoàng đạp đất bay lên khiến cho cỗ năng lượng dù muốn hay không vẫn bị chẻ đôi ra và bắn khắp các hướng làm cho cả gian phòng sụp đổ.

Bên ngoài lính canh nghe những tiếng nổ lớn cùng với những cột sáng bắn ra thì không khỏi hoảng hốt: “Hoàng cung sắp sập rồi! Chạy thôi.”

Đại công công chống tay đứng dậy trong ngự hoa viên, hắn phun ra một ngụm máu rồi nghiến răng: “Hỏng việc rồi! Phải về báo lại với chủ nhân.” Sau đó hắn bay lên trời rồi phóng đi mất.

Còn bên trong căn phòng sụp đổ, Hoàng Loan bay lơ lửng giữa không gian với hàng quang ánh sáng bao quanh, nàng giường như xinh đẹp ra rất nhiều và đôi mắt phát sáng nhìn về phía Nữ Hoàng nói: “Ngươi thật tàn nhẫn! Giám giết cả con gái mình, tình mẫu tử trong lòng ngươi chỉ rách nát như vậy sao?”

Nữ Hoàng bay đối diện Hoàng Loan, nàng cũng tỏa ra hòa quang chói mắt đáp: “Mọi chuyện không như con nghĩ, đừng gây thêm rắc rối nữa.”

“Rắc rối? Chẳng phải mọi rắc rối ở đây là do bà gây ra sao? Năm đó bà gửi tôi tới Quất Lâm Thành không phải để giúp tôi chữa bệnh mà là muốn kìm hãm sức mạnh của tôi, để huyết thống của cha tôi không được phát triển, bà thật nhẫn tâm, cha đã làm gì có lỗi với bà sao?”

Những lời này nói ra, một nửa không phải của Hoàng Loan mà do cái hào quang ánh sáng kia tác động nên nàng. Trong thâm tâm nàng như cùng lúc tồn tại hai suy nghĩ, một cái thì ghét bỏ mẹ mình đến thấu xương còn một thì lại rất thương mẹ và cảm thấy có lỗi. Nhưng suy nghĩ căm thù ghét bỏ lớn hơn sự yêu thương.

Nữ Hoàng lắc đầu: “Sức mạnh từ cha con là quá lớn, lúc đó con còn quá nhỏ để làm chủ được sức mạnh đó nên mẹ buộc phải làm vậy.”

Hoàng Loan nhíu mày: “Giờ thì hết rồi! Nhờ sự nhẫn tâm của bà mà tôi đã kích hoạt được huyết mạnh của cha, và mạnh ngang bà.”

Nữ Hoàng khuyên can: “Con gái! Con không thể kiểm soát được nó đâu, đừng ép mẹ ra tay.”

Hoàng Loan cười chua chát: “Haha… bà định giết tôi nữa sao? Lần này thì mơ đi”

Dứt câu hai bóng người tuyệt mỹ lao vào nhau, từng đợt xung đột năng lượng làm trấn động hoàng cung và nó sụp đổ.

Tận cùng sau vô vàn lỗ thủng trên tường, một vũng máu đỏ cùng đống thịt nhầy nhụa trên sàn gạch nứt toác, ở giữa vũng máu có một trái tim nằm im lìm nguội lạnh. Chợt trái tim khẽ co bóp một nhịp khi một giọt chất lỏng màu xanh len lỏi từ vũng máu chảy ngược lên rồi tan vào quả tim.

Hoàng Loan tung chưởng về phía Nữ Hoàng đánh lui nàng ta rồi phóng lên không trung cách mặt đất hàng trăm mét, Nữ Hoàng gạt tay đánh tan đòn đánh của con gái rồi cũng lao lên không đuổi theo. Trong bầu trời đêm tối, hai đốm sáng cứ lao vào nhau qua lại, những tiếng nổ vang cả một vùng trời.

Người dân Kinh Đô bị đánh thức bởi những tiếng nổ, họ đều tò mò xem thứ gì gây ra và cùng hướng mắt lên bầu trời đen nơi hai đốm sáng tuyệt đẹp đang không ngừng giao tranh. Hoàng Loan vung tay lên trời, theo đó một cột sáng bắn thẳng lên trời rồi tỏa ra uy lực khủng khiếp, Nữ Hoàng phía đối diện dang rộng hai tay tạo thành một đôi cánh ánh sáng khổng lồ phía sau, cả một khoảng trời trở lên rực rỡ.

“Chịu chết đi!” Hoàng Loan lạnh lùng nói, đôi mắt tức giận nhìn về phía Nữ Hoàng rồi di chuyển tay thẳng về hướng đó, cột sáng khổng lồ theo đó cũng di chuyển và chẻ dọc hoàng cung trước khi bắn thẳng vào Nữ Hoàng, khi cột sáng đi qua đâu là mặt đất tách đôi sâu tới vài chục mét.

Nữ Hoàng cánh tay khẽ động, ánh mắt không hề một chút lo sợ nhìn về phía cột sáng đang phóng tới rồi thầm hô lên: “Phượng Vũ!”

Đôi cánh khổng lồ phía sau cùng Nữ Hoàng lao thẳng về phía cột sáng rồi xoáy tròn, khi xoáy tròn thì một hư ảo hình Phượng Hoàng khổng lồ tạo từ ánh sáng hiện ra rồi như nhảy múa khi cột sáng bắn thẳng tới.

Âm thanh chói tai vang vọng đất trời, cột sáng năng lượng của Hoàng Loan bị hư ảnh Phượng Hoàng nhảy múa kia hấp thụ, càng hấp thụ thì hư ảnh càng lớn và điệu múa càng trở lên đẹp hơn và huyền ảo hơn. Sâu bên trong lồng ngực hư ảnh Phượng Hoàng là Nữ Hoàng được bao bọc trong một lồng ánh sáng, nàng cũng đang múa một điệu múa tuyệt đẹp đến mê người.

Danh sách chương (216 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216