Tây du

Phần 44
Phần 44: Âm Binh

Yêu Hồn – là một khái niệm đã có từ rất lâu theo lịch sử hình thành của Yêu Giới. Khi một phàm nhân chết đi, cho dù họ có thịt nát xương tan hoặc chết rất lâu rồi nhưng nếu còn lưu lại linh hồn ở một nơi cố định thì đều có thể dùng Yêu Khí gọi lên, nhưng lịch sử Tam Giới trước tới giò chỉ có duy nhất 3 người làm được.

Linh hồn phàm nhân khi bị gọi lên sẽ trở thành Yêu Hồn, Yêu Hồn cực kỳ yếu và sợ rất nhiều thứ. Tuy nhiên Yêu Hồn đã được coi là Yêu Quái vậy nên có thể tu luyện giống như Yêu Quái. Tu luyện tới một mức độ nhất định và có một cơ thể phù hợp thì họ sẽ trở lại thế gian và trở thành một Yêu Quái chân chính.

Sau khi nghe câu chuyện của Liên Thanh kể về sự tàn nhẫn và độc ác của nhóm người thần bí kia, Thiên có chút bất mãn.

Liên Tú thì an ủi chị gái: “Tỷ đừng lo lắng, con bé đang trong thời gian bình phục.”

Liên Thanh nhìn sang Thiên rồi cúi đầu: “Ta biết làm gì để báo đáp công ơn của ngươi đây?”

Thiên lắc đầu: “Ta làm vì ta cũng được lợi chứ đâu có giúp không công, nên tỷ không cần phải báo đáp gì cả.”

Nói đoạn, Thiên ngập ngừng rồi nói tiếp: “Ta muốn đến nơi đó, tỷ dẫn ta đi được không?”

Liên Tú không biết nơi mà Thiên ám chỉ là nơi nào, chỉ có Liên Thanh biết và nàng gật đầu: “Chỉ cần là lời của ngươi nhờ cậy, tỷ đây sẵn sàng.”

Nhưng nơi đó quá nguy hiểm, Liên Thanh nói với Liên Tú: “Muội về đi, nhớ cùng Dược Hoàng chăm sóc con gái ta cho tốt đợi khi ta quay lại.”

Liên Tú cũng rất muốn đi theo, nhưng nàng còn nhiều việc quan trọng khác phải làm nên trở về Đấu Dược Hội trước còn Thiên và Liên Thanh đi tới một nơi. Đấu Dược Giới đâu chỉ có mỗi Đấu Dược Thành mà còn có một cánh rừng lớn phía sau và một hồ nước khổng lồ.

Trước khi tới đây, Thiên đã thăm dò hết mọi thứ bằng Thông Thiên Địa Đồ từ đó hắn biết được mọi việc xảy ra với vợ con của Dược Hoàng không đơn giản như vậy. Nhờ Thông Thiên Địa Đồ mà hắn biết một nơi, một nơi mà hắn đang nhờ Liên Thanh đưa tới để khám phá cho rõ sự tò mò.

Rời Đấu Dược Thành, Thiên mang theo Yêu Hồn Điệp Liên Thanh tới rừng. Cánh rừng này không rậm rạp như đa số rừng mưa nhiệt đới mà khá thưa thớt.

Trong lúc đang đi, chợt Thiên bị một con thú nhỏ cắn quần kéo lại làm hắn khó chịu nhìn xuống, là một sinh vật mặt người thân chó không có mắt, nó đang gầm gừ rồi cắn quần Thiên cực kỳ hung dữ như kiểu Thiên vừa đạp chết mẹ của nó, Thiên phát tởm nhìn con thú hình thù xấu xúc phạm người nhìn, còn xấu hơn cả con gái Dược Hoàng trong dạng quái vật, hắn co chân lên văng mạnh hất con thú ra xa nhưng con thú lại lao lên định tấn công hắn, mặc dù không có mắt nhưng có cái mũi rất thính nên nó có thể phát hiện Thiên ở đâu mà cắn tới.

Liên Thanh là một Yêu Hồn yếu ớt, vừa nhìn thấy sinh vật xấu xí đó liền run rẩy bay lên cao rồi chỉ xuống ủy khuất: “Sinh vật đó, nó ghê quá!”

Thiên được dịp lấy le với gái mặc dù chỉ là một linh hồn, hắn lựa đúng thời cơ con thú đầu người thân chó kia lao đến rồi tung một cú đá vào mõm nó khiến nó văng mạnh vào gốc cây gần đó miệng rên ư ử rồi cúp đuôi chạy mất.

“Cũng chỉ là một con thú Còn Bú Sữa Mẹ!” Thiên nhếch môi nhổ bọt rồi đi tiếp, Liên Thanh lúc này mới bớt sợ hãi rồi bay xuống là đà bên cạnh Thiên.

“Thiên công tử! Ta muốn nói một vài điều.”

Chợt giọng nói của Liên Thanh vang lên, Thiên dừng lại rồi thả nàng ra hỏi: “Có chuyện gì?”

Liên Thanh cúi đầu nói: “Xin công tử cho ta theo người, ta nguyện làm nha hoàn hầu hạ người cả đời.”

Tự dưng lại bị đổi cách xưng hô, Thiên nhíu mày sau đó đỡ nàng đứng dậy bối rối lắc đầu: “Đừng làm ta khó sử, tỷ là chị của Liên Tú, cũng là một tiểu thư cành vàng lá ngọc sao lại phải làm người hầu cho ta? Đợi khi khám phá ra bí mật khi ta sẽ giúp tỷ tu luyện từ đó có thể trở về gặp lại con gái, đi theo ta có lợi lộc gì đâu.”

Thiên không muốn ai theo hắn cả, thứ nhất là rất vướng chân thứ hai là rất nguy hiểm. Nhưng dựa vào sự cầu khẩn này của Liên Thanh thì hắn nghi ngờ nàng ta còn có ý khác, vậy nên hắn dò hỏi: “Sao tỷ lại muốn theo ta?”

Liên Thanh thật thà trả lời: “Người dùng Yêu khí gọi ta dậy từ cõi chết sẽ vi phạm luật sinh tử của Tam Giới, cho nên ngay bây giờ tính mạng của người sẽ có rất nhiều kẻ muốn săn đuổi. Ta mang ơn của người, nguyện đi theo người tới cùng và bảo vệ người.”

“Vi phạm luật sinh tử? Nhiều kẻ muốn giết ta?” Thiên ngạc nhiên tự hỏi.

Ngay khoảnh khắc đó có một bóng đen xuất hiện phía sau hắn với bàn tay sắc nhọn lao tới tấn công. Thiên kịp phản ứng, xoay người né tránh đồng thời tung một chưởng vào ngực kẻ này đáp trả: “Đánh né ta? Mơ đi.”

Huỵch!

Kẻ kia bị đánh bật ra xa, Thiên mới nhận ra kẻ này không phải người mà là một bóng ma bay lơ lửng với đôi mắt đỏ ngầu cùng làn khói đen u ám bao quanh. Hắn thất kinh: “Má ơi gì nữa đây?”

Liên Thanh vội nhắc nhở: “Công tử cẩn thận, đó là âm binh tới từ Âm Giới tới bắt chúng ta.”

Âm Binh là binh lính dưới chướng của Âm Giới Vương, có trách nhiệm bắt những linh hồn vất vưởng chưa siêu thoát về với cõi Âm. Khi Thiên dùng Yêu khí gọi Liên Thanh dậy thì Âm Binh liền phát hiện và tới Nhân Giới truy lùng.

Âm Binh nhìn Thiên rồi lên tiếng, giọng như cô hồn văng vẳng: “Ngươi vi phạm giới luật, mau theo ta về chịu tội bằng không ta sẽ phải nặng tay bắt ngươi về.”

Sự đe dọa của tên Âm Binh này không làm Thiên sợ, hắn sợ là sợ cái gọi là Âm Giới kia và Âm Giới Vương. Theo sách xưa ghi chép thì chỉ có linh hồn mới tiến được vào Âm Giới, có nghĩa là muốn bắt hắn về đó chịu tội thì phải giết chết hắn rồi mang linh hồn về.

Nhưng dựa vào thực lực ủa tên Âm Binh này thì không thể đủ sức bắt Thiên nên hắn chuyển sang mục tiêu dễ nhai hơn, hắn nhìn Liên Thanh rồi cất tiếng làm nàng sợ hãi trốn sau lưng Thiên: “Linh hồn kia, mau theo ta về Âm Giới để chịu phạt, những gì ngươi gây ra ở kiếp này sẽ tương ứng với hình phạt của ngươi. Không cần sợ hãi, sau đó ngươi sẽ được đầu thai.”

Nghe vậy, Liên Thanh núp sau lưng Thiên lắc đầu ngầy ngậy: “Không đời nào ta theo ngươi! Hức.”

Tên Âm Binh tức giận: “Hai ngươi dám kháng lệnh của Âm Giới Vương? Ta gọi viện binh đến xem hai ngươi sao chạy thoát được.”

Thiên lập tức lao lên tung đấm thẳng vào mặt tên Âm Binh làm hắn văng xa đập đầu vào thân cây bất tỉnh sau đó mang Liên Thanh chạy nhanh vào sâu trong rừng.

Âm Binh kia bất tỉnh chỉ trong vài giây, hắn đập tay xuống đất gọi ra một vòng tròn đường kính 2 mét cực kỳ u ám rồi chạy theo Thiên. Từ vòng tròn u ám kia, một cánh tay sắc nhọn thò lên.

Thiên vừa chạy vừa thầm than thở: “Con mẹ nó! Chút dại một tí thôi mà giờ bị cả Âm Binh truy sát, cũng may mình nhanh chân nếu không thành cô hồn rồi.”

Liên Thanh được Thiên mang theo bên mình, vừa chạy vừa nói: “Phía trước có một ngôi miếu hoang, miếu hoang có Thổ Địa bọn Âm Binh không dám vào đâu.”

“Vậy sao.” Thiên tăng tốc, một lát sau thấy ngôi miếu nhỏ nằm trên một khoảng đất trống giữa rừng thì hắn vội đạp cửa xông vào trước khi những bàn tay sắc nhọn của đám Âm Binh bắt được.

Một tiếng động như tiếng gõ xuống nền gạch vang lên, một đạo năng lượng từ ngôi miếu bắn ra cản đường lũ Âm Binh. Một giọng nói già nua cất lên: “Các vị Âm Binh, đây là địa bàn của ta.”

Một ông lão lùn tè mập mạp chui lên từ dưới đất, tay chống gậy vuốt trùm râu trắng xuất hiện. Khi Thổ Địa xuất hiện thì mấy tên Âm Binh vội lui lại nói: “Thổ Địa, trong miếu của ngài có người Âm Giới truy nã, mong ngài giao người hợp tác.”

Thổ Địa nhìn Thiên rồi nhìn sang Liên Thanh đang run rẩy thì nói: “Những người này giờ trong địa bàn của ta, trừ khi họ ra ngoài nếu không ta không can dự.”

“Ngài…” Âm Binh khá tức nhưng cũng chỉ biết an phận, kết giới mà Thổ Địa tạo ra bọn Âm Binh cùi bắp như chúng không thể công phá nên biết thân biết phận lảng vảng ở bên ngoài.

Thiên vội cảm ơn Thổ Địa: “Thổ Địa công công, cảm ơn ngài!”

Thổ Địa thấy thiên có khí tức của luyện dược sư, bèn hỏi: “Ngươi là luyện dược sư?”

Thấy thái độ phấn khích của Thổ Địa, Thiên gật đầu xác nhận: “Đúng vậy.”

Thổ Địa liếc mắt sang Liên Thanh rồi nhíu mày già: “Yêu Hồn? Thảo nào Âm Binh truy sát các ngươi.”

“Xin ngài cho chúng tôi nán lại một thời gian, chờ bọn Âm Binh kia rời đi thì chúng tôi cũng đi ngay.” Thiên lễ phép nói.

Thổ Địa liếc nhìn với ánh mắt kỳ lạ, sau đó gật gù: “Cũng được! Ngươi nên sớm rời khỏi trước khi ta bị liên lụy.”

“Đa tạ!”

Âm Binh mỗi ngày tối đa chỉ được rời khỏi Âm Giới 30 phút, Sau đó bắt buộc phải quay về bởi Âm Binh cầm Âm Khí để duy trì sự sống ở nhân gian. Chính vì vậy mà đám Âm Binh lảng vảng quanh ngôi miếu sau 30 phút liền biến mất tăm. Thiên biết điều này, ngay khi bọn Âm Binh biến mất thì hắn cáo từ với Thổ Địa rồi mang Liên Thanh đi.

Đi xa khỏi ngôi miếu, Liên Thanh chỉ đường cho Thiên tới một khu kiến trúc bỏ hoang đổ nát giữa thâm sơn cùng cốc rồi nói: “Theo cảm ứng của ta thì đây chính là nơi nhóm người kia ẩn thân, lần trước do bọn chúng bắt đi con gái ta nên ta cảm nhận được nhưng đến đây thì biến mất.”

Thiên nghĩ có thể do nơi này đặc biệt nên sự cảm nhận của Liên Thanh không rõ ràng, hắn tiến tới gần hơn với khu khiến trúc tựa như một tòa nhà lớn cổ xưa bị công phá cho tan nát thành hình dạng như hiện tại. Liên Thanh nhắm mắt lại cảm nhận rồi nàng chỉ tay vào một kiến trúc gần như còn nguyên vẹn và nói: “Hướng đó.”

Có một tảng đá lớn chặn lối đi, Thiên đấm vỡ tảng đá rồi mở đường tiến vào bên trong. Bên trong giống như một căn hầm làm từ đá tảng phủ đầy rêu phong và tối om lên Thiên phải đốt đuốc lên. Sau khi xuống đây thì Thiên cảm nhận được sự nguy hiểm cực độ nên hắn hết sức cảnh giác.

Liên Thanh thì ngược lại, nàng vô cùng nôn nóng như muốn nhanh tìm ra chân tướng mọi việc nên đã vượt lên và đi trước cả Thiên. Với Yêu Hồn cấp thấp như Liên Thanh thì chỉ có Âm Binh và người triệu hồi nàng mới chạm được vào nàng, còn lại thì sẽ như Liên Tú muốn chạm vào chị gái nhưng không được đành chỉ biết ngậm ngùi.

Càng đi thì càng sâu và càng rộng, Thiên không nghĩ rằng bên dưới khu kiến trúc đổ nát lại có một nơi rộng rãi như vậy. Chợt có những tiếng động lạ phát ra, những tiếng động như răng nanh đập vào nhau làm Thiên Lạnh sống lưng còn Liên Thanh thì run rẩy nấp sau hắn mặc dù nàng biết nàng không thể bị tấn công nhưng nàng vẫn rất sợ.

Từ trong bóng tối, một sinh vật hình người nhưng không có mắt xuất hiện, với cái miệng đầy răng nhọn cùng những lời nói như méo mồm tập nói: “Kẻ vừa tiến vào là ai?”

Thiên rút kiếm ra, hắn đang phân vân có nên chém chết cha cái thứ trước mặt hay không thì Liên Thanh đã vội lao ra nhưng không phải để tấn công mà như cảm ứng được khí tức quen thuộc, giống với con gái nàng.

“Thứ này… trên người thứ này có khí tức của con gái ta, ta chắc chắn.” Liên Thanh khẳng định, vừa bay vòng quanh sinh vật kia.

Thiên suy nghĩ, nếu trên người sinh vật kia có khí tức của con gái Liên Thanh, thì đâu mới là con gái thật sự của nàng? Cái thứ ở Đấu Dược Hội kia liệu có phải?

Sinh vật kia không có mắt nên không thể nhìn thấy, nhưng đôi tai lại rất thính và có thể nghe được cả từng hơi thở của Thiên, nó nghi hoặc: “Ngươi là con người, nếu là con người thì xin hãy lên tiếng.”

“Ừ” Thiên đáp, thanh kiếm trên tay sẵn sàng chém sinh vật kia làm hai nếu nó có ý định tấn công.

“Ngươi là con người thật sao? Giúp ta với… còn rất nhiều người giống như ta đang mắc kẹt ở trong kia.”

Danh sách chương (216 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216