Tây du

Phần 21
Phần 21: Xuất Binh

3 ngày sau…

Thiên đứng ngóng trên một mỏm đá cách biên giới khoảng 5km. Hắn dùng ống nhòm phóng tầm mắt về phía thành trì của Hoa Quốc phát hiện chúng đang hành quân ra khỏi thành.

Trong 3 ngày, nhân dân Quất Lâm Thành đã sơ tán tới vùng an toàn. Lúc này chỉ còn quân của Phủ Thành Chủ, người của Đình Viện và quân tiếp viện tới từ Kinh Đô. Lần này Kinh Đô xuất 5000 binh mã tri viện cho biên giới, dẫn đầu là một lão tướng râu bạc cao lớn mọi người gọi là Bạch Tướng Quân. Phủ Thành chủ có 1000 binh mã cùng nhiều vũ khí tối tân như máy bắn đá, cung nỏ cỡ lớn, vân vân… Về mặt nhân lực tạm ổn, còn về phía Đình Viện nơi xuất ra những cao thủ tu luyện thì chịu trách nhiệm tình báo cùng đánh úp ở một số nơi trọng yếu.

Thiên xung phong trong nhiệm vụ lần này, nhiệm vụ tình báo vô cùng quan trọng. Hắn đã đóng đô ở nơi này 2 ngày và tới ngày thứ 3 thì phát hiện động tĩnh của Hoa Quốc đã xuất binh. Để tới gần hơn quan sát, Thiên cho tay vào miệng hít sáo gọi ra một con chim lớn đang đậu phía sau. Con chim này là Phủ Thành Chủ tài trợ, là thú cưỡi của con gái thành chủ.

Bóng chim lớn vỗ cánh bay lên hướng thẳng về phía quân địch, Thiên ngồi trên lưng chim dùng ống nhòm phóng tầm mắt xuống bên dưới thì choáng ngợp. Với số lượng đông đảo như vậy ít nhất cũng phải 1 vạn quân, lại còn có rất nhiều sủng thú cỡ lớn để chiến đấu. Chúng không khác gì những cỗ máy công thành hiệu quả.

Sau khi nắm bắt được tình hình, Thiên cưỡi chim trở về mỏm đá nơi có một người đang nằm nhàn hạ. Thiên cười khổ nói: “Sao nàng tìm được ta ở đây? Chẳng phải đó là tuyệt mật sao?”

Ái Vân ngồi dậy duỗi cái lưng mệt mỏi nói: “Hưm! Chàng ở đâu ta chẳng tìm được.” Khi nàng nói, hai bầu ngực tròn đong đưa theo nhịp thở trong lớp áo bó sát làm Thiên thèm nhỏ dãi.

“Ủa mà nàng có đem Kim Ngư theo không?” Thiên chợt nhớ ra hỏi.

Kim Ngư được Ái Vân lấy ra trong một bình thủy tinh, nó đang bơi lội tung tăng rất vui.

Nhìn thấy con cá đó, Thiên thở dài bớt lo bởi cách đây 2 ngày trước sau vụ hỗn chiến ở Đình Viện thì hắn phát hiện Kim Ngư lại to ra một chút, mà chỉ những lần nào ăn một thứ gì đó rất lớn thì nó mới biểu hiện ra như vậy. Còn về vụ Tứ trưởng lão vì sao lại hành xử kỳ lạ và biết về Kim Ngư thì Thiên biết thừa là Ái Vân giở trò, nàng đã nhập vào Tứ trưởng lão rồi có nhiều hành động khó hiểu với tính cách của mình, hơn nữa nàng cũng chính là người lập ra kết giới ngăn chặn quân địch khi chúng tấn công. Rõ ràng lúc đó nàng chỉ là nghịch ngợm chứ không hề có ý giúp, nàng tưởng Kim Ngư là sủng vật tiến hóa nên mới ném nó ra cho đấu với sủng vật đầu trâu.

Nhưng cũng không thể trách nàng được, tính cách nàng từ đó tới giờ là vậy, ngoại trừ người nàng xem trọng thì tất cả những thứ khác nàng chẳng bận tâm. Thiên không cho nàng đi theo nhưng với tu vi của nàng thì hắn không quản được, đành lắc đầu chào thua. Nhưng cũng vì sức mạnh của nàng mà Kim Ngư bị áp chế ngoan hẳn đi không dám gầm ghè với hắn nữa.

“Chúng ta về thôi! Về báo tin cho Đại trưởng lão.” Thiên thúc dục, cả hai cưỡi chim bay trở về.

Sau khi nhận được tin tình báo của Thiên, một cuộc họp đã được vạch ra đứng đầu là Đại trưởng lão và Bạch tướng quân. Theo kế sách được bày ra thì Bạch tướng quân sẽ lãnh đạo 3000 binh mã trấn dữ Quất Lâm Thành, số còn lại được chia làm nhiều nhóm với nhiều mục đích khác nhau.

Thiên ngồi phía trước, Ái Vân ngồi phía sau ôm chặt hắn như sợ ngã mặc dù nàng chẳng sợ tý nào. Mọi người không hề biết nàng là Yêu Quái bởi muốn biết ai đó là yêu hay là người cần có 3 yếu tố, yếu tố đầu tiên là bảo vật nhận dạng yêu quái, cái này Đình Viện có một cái nhưng bị Ái Vân phá nát trong hôm người Hoa Quốc tấn công rồi, yếu tố thứ hai là cần phải có những thứ mà yêu quái sợ, tuy nhiên mỗi loại yêu quái lại sợ những thứ khác nhau và có vài loài không sợ gì ví dụ như thanh niên mất dạy bố láo nhất Tam Giới Tề Thiên Đại Thánh Tôn Ngộ Không, thanh niên trời không sợ đất không sợ, ngay cả Phật Tổ cũng chỉ là nể 3 phần, thần chú của Đường Tăng sao? Nếu không mang trong mình xứ mệnh lấy kinh thì Đường Tăng sớm bỏ mạng dưới thiết côn của hắn rồi. Còn một đại yêu khác là huynh đệ kết nghĩa với Ngộ Không, gã này sức chiến đấu có phần nhỉnh hơn cả Ngộ Không nhưng lại rất sợ vợ, tuy vậy vẫn đi cặp bồ. Yếu tố cuối cùng cũng là yếu tố quan trọng nhất, khi ngươi không có bảo vật nhận dạng yêu quái, không biết chúng sợ gì thì ngươi chỉ cần mạnh hơn chúng là có thể nhìn ra và phát hiện.

Ở nơi này không ai có thể chạm ngưỡng sức mạnh của Ái Vân nên nàng chẳng phải lo nghĩ điều gì cả, chỉ lẽo đẽo theo Thiên dù hắn đi đâu. Lúc đầu cũng thấy phiền nhưng rồi cũng quen, Thiên nhờ vậy mà đi đâu cũng đếch sợ bố con thằng nào bởi bên cạnh có một Yêu Quái cường đại sẵn sàng nghe theo mọi sắp xếp của hắn mà không thắc mắc lấy một câu.

Trong lúc này, bên phía quân Hoa Quốc cầm đầu là một người mặc giáp bạch kim tinh xảo từ đầu tới chân, ngay cả mũ chùm cũng kín đầu chỉ để lộ ra đôi mắt long lanh tuyệt đẹp, với bộ giáp phồng lên ở ngực kia thì có mù cũng biết là nữ, một nữ chiến binh mạnh mẽ cả trên chiến trường lẫn trên chiến giường.

1 vạn quân bao gồm cả sủng thú chiến đấu, xe chở đạn dược cùng đại bác súng ống, họ đang rất nóng lòng để được chiến đấu, để được chính tay mình xả thịt từng chiến binh của Sinh Huyền Quốc.

Nữ chiến binh mặc giáp kia tay cầm ngọn thương dài tinh xảo đẹp đẽ, dưới mũi thương này không biết bao nhiêu người đã phải ngã xuống cho dù là anh tài kiệt xuất hay kẻ vô danh. Chợt một người thúc ngựa lên đi ngang hàng với nàng rồi chắp tay kính cẩn hỏi: “Thưa tướng quân! Còn khoảng 3 giờ nữa là tới biên giới, phía trước là một thung lũng hai bên sườn dốc dựng đứng.”

Nữ nhân kia hừ lạnh, cất giọng đanh thép nhưng cũng vô cùng ngọt ngào: “Nơi như vậy rất dễ bị phục kích! Mau phái một đội tinh nhuệ đi dọc hai sườn dốc kiểm tra.”

“Rõ!” Người kia cúi đầu chấp hành mệnh lệnh.

Hoàng Tuyền cùng một vài người đang nấp trên vách đá, thấy có quân trinh sát thì liền réo nhau lui đi nơi khác: “Con mẹ nó! Chúng cảnh giác cao quá lui quân.”

Phía sau gã, hàng trăm người đang nấp với cung nỏ đầy tên chuẩn bị xả khi quân Hoa Quốc hành quân qua thung lũng này, tiếc là không thể thực hiện mà đành rút quân chánh bị lộ.

Trong một hang đá trên vách đá treo leo, những trưởng lão của Đình Viện đang bày binh bố trận. Đại trưởng lão chỉ tay vào tấm bản đồ rồi nói: “Nếu như quân Hoa Quốc không bị tập kích ở vách núi, chúng ta sẽ có phương án hai. Ngũ trưởng lão cùng Tứ trưởng lão hai người dẫn theo khoảng 100 binh sĩ tới bờ sông phía sau thung lũng, nơi đó có một thác nước chảy xiết chỉ cần đắp đập be bờ tạo thành một hồ chứa.”

Nghe tới đây, hai vị trưởng lão liền đi ngay. Chợt Thiên từ bên ngoài bước vào can ngăn: “Không! Ta có cách hay hơn.”

Quân của Hoa Quốc mất nửa ngày trời vượt qua thung lũng, phía trước là một con sông cạn với nhiều mỏm đá chìa lên từ đáy sông nhấp nhô.

“Thưa tướng quân! Hai ngày trước trời đổ mưa như trút nước cả một vùng rộng lớn, không lý nào nơi này lại chỉ có con sông cạn.”

Nữ nhân kia đưa mắt nhìn phía trên nơi những đòn đá nằm ngổn ngang chất đống, nàng nhảy khỏi lưng ngựa phóng lên đạp chân vào vách đá sau đó mượn đà phóng tiếp lên trên cùng rồi tiếp đất trong bộ dáng ngầu lòi. Xung quanh nàng là một nhóm binh lính đang nấp chờ thời cơ cho nổ tung bức tường đá đem nước nhấn chìm quân Hoa Quốc, nhưng khi bị phát hiện còn chưa kịp rút kiếm ra khỏi vỏ thì hình ảnh cuối cùng họ nhìn thấy là một mũi thương sáng loáng trước khi đầu lìa khỏi cổ.

Xong xuôi, nữ nhân thu lại mũi thương nhuốm máu rồi đi về phía bức tường đá, phía sau là một hồ nước rộng vào cao bất thường so với mực nước tại các con sông khác. Nếu như nàng không nhanh tay thì quân lính của nàng đã bị chết chìm, tức giận nàng nghiến răng giọng căm thù: “Người Sinh Huyền Quốc mưu hèn kế bẩn, không dám đánh trực diện.”

“Sao không đánh trực diện! Cùng chết với chúng tại thung lũng này.” Tứ trưởng lão ngơ ngáo hỏi, Bọn họ vẫn đang ở trong hang đá.

Thiên lắc đầu: “Nếu đánh giáp lá cà chúng ta chỉ có bại, phải dựa vào lợi thế địa hình cùng những cạm bẫy để làm hao hụt quân số của chúng, sau đó đánh úp bất ngờ, đó gọi là lối đánh du kích.”

Rầm!

Chợt một tiếng nổ kinh thiên làm cả bọn hứng khởi. Thiên dục: “Mau đi thôi! Xem quân Hoa Quốc bơi có giỏi không.”

Cả đám kéo nhau rời đi tới vị trí bức tường đá ngổn ngang, tuy nhiên lúc này đã bị vỡ và hàng triệu mét khối nước đổ xuống biến thung lũng bên dưới thành một dòng sông giận dữ cuốn trôi mọi thứ. Nhìn xác người chới với ngổng ngang, Thiên hả hê: “Kế của mình đúng là tuyệt hảo.”

Nhưng!

Chợt Đại trưởng lão nhìn thấy gì đó, vội phóng thân mình xuống dòng nước đạp lên một mỏm đá rồi túm được một cái xác lên vứt xuống đất, cả bọn xúm vào xem vì tóc người này che kín mặt. Đại trưởng lão vén tóc người này lên để xem dung mạo rồi thất kinh: “Hoàng Tuyền!”

“Hoàng Tuyền? Vậy những cái xác kia là?”

“Là quân của chúng ta… bọn chúng phá được tất cả rồi.” Thiên thẫn thờ nói, nhìn về hướng Quất Lâm Thành nơi quân Hoa Quốc đang tức tốc tiến đến bằng toàn bộ tốc độ.

“Không thể nào… MAU VỀ GIÚP BẠCH TƯỚNG QUÂN GIỮ THÀNH!”

Danh sách chương (216 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216