Tây du

Phần 56
Phần 56: Liều

Bên trong cổ mộ phủ, một khu vực khác vị trí của Thiên nơi có hai người đang đánh nhau dữ dội. Một người là trung niên râu rậm dắt theo Tiểu Nhiên còn một người chính là mỹ nhân tóc đỏ mà Thiên đã gặp trước khi nhảy xuống đây.

Hai người sau một hồi đánh nhau quyết liệt vẫn bất phân thắng bại, mỹ nhân tóc đỏ nhìn đối thủ với chiến ý ngút trời sau đó lên tiếng hăm dọa: “Tốt hơn hết là ngươi nhường lại chỗ này cho ta, bằng không chẳng ai có được nó.”

Trung niên râu ria kia hừ lạnh: “Ta không có được nó thì ngươi cũng đừng hòng.”

“Đừng làm bà đây nóng!” Mỹ nữ tóc đỏ nheo đôi mắt lại, đôi con ngươi màu đỏ bốc lên tức giận.

Trung niên râu ria kia cũng chẳng ngán, hắn nói: “Ta và ngươi cùng là Địa Nguyên Cảnh Viên Mãn nửa bước độ kiếp, đánh một trận sống còn cũng chẳng sao.”

Cả hai người sức mạnh bùng phát làm cả gian phòng lớn cổ kính rung chuyển sau đó lao vào nhau. Mỹ nữ tóc đỏ sử dụng pháp thuật hệ hỏa, cả người nàng bốc lên ngọn lửa nóng cháy nhưng váy áo và da thịt vẫn nguyên vẹn. Người dùng Hỏa chiến đấu rất khác so với dùng Hỏa để luyện đan, ngọn lửa để luyện đan vẫn trong tầm kiểm soát và không hề được dẫn lên cơ thể, còn dùng Hỏa để chiến đấu thì ngọn lửa sẽ bao phủ toàn thân giúp tăng lực công kích và có hiệu ứng thiêu đốt kẻ thù cho nên những cao thủ dùng Hỏa để chiến đấu được xem là những kẻ phá hoại bậc nhất.

Trung niên râu ria kia cũng chẳng phải dạng vừa, hắn sử dụng một loại pháp thuật khá hiếm và khó tu luyện đó là Thổ thuộc tính. Hắn đập tay xuống đất làm mặt đất rung lên rồi từng cột đất tạo hình mọc lên nhọn hoắt hướng thẳng về phía mỹ nữ tóc đỏ. Mỹ nữ tóc đỏ cũng chẳng vừa, nàng trực tiếp lao lên tung một cú đấm bao bọc bởi ngọn lửa.

Rầm!

Nắm đấm mang hỏa hệ mạnh mẽ va chạm với những cột đất cứng chắc tạo thành một vụ nổ, nắm đấm của nữ nhân kia đánh vỡ toàn bộ chiêu thức của trung niên râu ria mà chỉ lui có mấy bước.

Đột nhiên sàn phòng tiếp tục rung chuyển, sau đó từ trên cao có một bóng đen cực lớn đang rơi xuống kèm theo tiếng hét thất thanh.

“A… A!”

Rầm!

Bóng đen rơi giữa nơi chiến đấu của hai người buộc cả hai phải lui lại đề phòng, rồi bóng đen cử động và bắt đầu gầm lên điên cuồng vùng vẫy khiến cho kẻ đang bám trên đầu nó văng vật như con rối và không ngừng la hét.

Nhìn thấy sinh vật vừa xuất hiện, cả trung niên râu ria cùng mỹ nữ tóc đỏ cùng thốt lên kinh ngạc: “Hắc Ma Thiên Lang!”

Con thú to lớn sau một hồi ngứa ngáy cuối cùng đã hất văng được cái thứ bám trên đầu mình ra rồi nhe hàm răng sắc nhọn gầm lên một tiếng sau đó lao vào tần công hai người mà nó nhìn thấy. Kẻ bám trên đầu của Hắc Ma Thiên Lang chính là Thiên và hắn đang cố lấy bằng được vật đang kẹt trong miệng của con quái thú.

Trở lại lúc mà Thiên nhìn thấy một vật không rõ đang được những điểm sáng nâng đỡ trong gian phòng lớn, chợt sàn nhà rung chuyển và con quái thú kia xuất hiện với mục đích duy nhất là ngăn không cho hắn lấy được thứ mà đang được những đốm sáng bảo vệ. Và kết quả là cả hay lao vào kịch chiến nhưng Thiên không thể đánh được nó, trong lúc đó thì hai người bên dưới là trung niên râu ria kia và mỹ nữ tóc đỏ đánh nhau làm sàn nhà phía trên nơi Thiên và quái thú bị sập xuống, Thiên bắt được vật kia nhưng bị con quái thú hung hăng giành lấy nhưng nó lại mắc trong miệng quái thú và khó lấy ra, Thiên bám vào tai nó trong khi cả hai rơi từ trên xuống.

Trở lại hiện tại, Thiên bị hất văng ra xa đập đầu vào tường chảy máu be bét nhưng không chết, hắn gượng dậy đem dan dược trị thương bỏ vào miệng nhai rồi vận công khôi phục.

Trong lúc đó thì hai người kia đang bem nhau với con quái thú.

Chợt phía sau Thiên có tiếng khóc thút thít, hắn dừng việc vận công khôi phục quay lại nhìn thì phát hiện một thiếu nữ trắng trẻo xinh xắn đang khóc như mưa. Chính là cô gái mà hắn đã gặp ở ngoài trước khi tiến vào đây, nàng đang vô cùng sợ hãi ôm đầu khóc nức nở trốn sau một tảng đá ngay phía sau Thiên.

Nhìn bộ dáng tội nghiệp cùng nước da trắng bóc và vóc dáng khá ổn, Thiên đang định tới sàm sỡ tý cho đỡ bấn thì một tảng đá lớn do hai người kia và quái thú đánh nhau văng tới chỗ hắn và cô gái kia.

Rầm!

Tiểu Nhiên thấy trước mặt tối sầm, nàng ngước mắt lên thấy một người đang chắn trước mặt mình, phía sau hắn là tảng đá lớn đè nặng trên lưng, máu trên đầu hắn nhỏ xuống vai nàng làm nàng rùng mình. Nhưng trong khoảnh khắc đó hai đôi mắt nhìn nhau không rời tựa như xung quanh chẳng có gì đáng bận tâm, Thiên đau quá không chịu nổi nữa liền hất văng tảng đá khỏi vai rồi khụy xuống ngay bên cạnh Tiểu Nhiên và được nàng đỡ lấy một cách dè chừng.

“Ngươi cứu ta… cảm ơn ngươi!” Tiểu Nhiên run run cảm động, nước mắt vẫn còn trên gương mặt đẹp sợ sệt.

Thiên giả vờ đau đớn rồi lấy cớ gục đầu lên đùi nàng rên rỉ, nhưng thực chất là đang cảm nhận làn da đùi mềm mại của nàng sau lớp váy. Tiểu Nhiên cũng không từ chối bởi bộ dáng đáng thương của Thiên với lại hắn đã cứu nàng một mạng ngay lúc tảng đá kia lao đến nên nàng không có lý gì từ chối cho hắn dựa nhờ.

Còn Thiên thì hả hê, nằm trên đùi người đẹp và xem cường giả đánh nhau thì hết xảy.

Trung niên râu ria và mỹ nữ tóc đỏ đang vừa dè chừng nhau vừa tấn công Hắc Ma Thiên Lang. Hắc Ma Thiên Lang là một Lang Yêu, mà chủng tộc Hắc Ma Thiên Lang được xếp đứng đầu trong Yêu Giới hình sói, Với bộ lông màu đen đặc trưng cùng đôi mắt đỏ khát máu. Trong quá khứ Hổ Giao tộc cùng Hắc Ma Thiên Lang tộc từng giao chiến tranh giành lãnh thổ và kết quả lưỡng bại câu thương, mà Hổ Giao Tộc khi đó được xếp vào Thất Đại Yêu Tộc một trong 7 tộc mạnh nhất Yêu Giới.

Quá khứ hoành tráng như vậy, chẳng biết vì sao tên Hắc Ma Thiên Lang này lại ở trong cổ mộ phủ này và canh giữ một vật gì đó, rất có thể liên quan đến việc hắn ở trong này. Thiên vừa rên ư ử vừa mở Thông Thiên Địa Đồ ra xem trong khi Tiểu Nhiên dùng khăn rịt máu ở vết thương trên đầu hắn đang rỉ ra, nàng đang rất hoản loạn nhưng khi thấy Thiên mở bản đồ ra xem thì khó hiểu hỏi: “Ngươi làm gì đấy?”

Tất nhiên chỉ mình Thiên mới đọc được chữ mà Thông Thiên Địa Đồ viết ra còn người khác nhìn vào chỉ là một tấm bản đồ bình thường. Hắn lơ đễnh đáp: “Không có gì, mà ngươi có quan hệ gì với tên râu ria kia đấy?”

Tiểu Nhiên rất thật thà, nàng do dự một lúc rồi nói: “Ta bị lạc, được ngài ấy cứu nên đi theo đền ơn đáp nghĩa.”

Thiên nhíu mày: “Vậy ngươi có biết hắn là kẻ dâm dê đê tiện không?”

Tiểu Nhiên trợn mắt, nàng quá ngây thơ để có thể suy nghĩ sâu xa liền lắc đầu: “Không biết! Nhưng sao ngươi biết?”

Thiên bốc phét: “Ừ thì ta có biết hắn, nghe nói hắn có tới 7 vợ rồi mà mỗi bà vợ sống không quá 3 năm vì không đáp ứng được nhu cầu sinh lý của hắn.”

Tin những lời bốc phét của Thiên, Tiểu Nhiên mặt tái mét không dám nói gì thêm chỉ biết run rẩy sợ hãi. Thiên thấy nàng ngây ngô trong sáng bèn có ý nghĩ đen tối dụ dỗ: ” Rất có thể tên râu ria kia sẽ đem ngươi về làm vợ của hắn, tới lúc đó thì…” Thiên nói đến đây sắc mặt trở nên nghiêm trọng, hắn đưa tay lên cổ rồi cứa một cái dứt khoát sau đó nói tiếp: ” Ngươi sẽ có kết cục giống như những người vợ trước của hắn… bị hắn chịch đến chết.”

Thiên mồm thì vẫn bốc phét, đầu thì vẫn chảy máu đang được Tiểu Nhiên rịt lại bằng khăn, nàng nghe Thiên nói cùng thái độ cực kỳ nghiêm túc của hắn thì sợ phát khóc mếu máo nói: “Không… ta không muốn bị như vậy đâu huhu.”

Rồi nàng đẩy Thiên ra khỏi đùi mình rồi định bỏ chạy nhưng Thiên kịp kéo nàng lại khi một tảng đá lớn rơi từ trên xuống.

Thoát chết trong gang tấc, Thiên từ tốn nói: “Ngươi muốn tự tử sao? Đợi thời cơ thích hợp ta sẽ giúp ngươi trốn khỏi tên đó, không lấy tiền công.”

Lúc Thiên đang dụ dỗ gái nhà lành thì phía bên kia đang đánh nhau ác liệt, thực lực cả 3 ngang nhau và mục đích chính là vật mắc kẹt trong miệng Hắc Ma Thiên Lang, thế nên trung niên râu ria và mỹ nữ tóc đỏ miễn cưỡng liên thủ đánh lui quái thú trước tránh nó nuốt bảo vật vào bụng.

Mỹ nữ tóc đỏ nói: “Ngươi cầm chân nó, ta tấn công, chiến lợi phẩm cưa đôi.”

Trung niên râu ria không thể tự hạ được quái thú, cũng chưa chắc có thể đoạt được bảo vật nên miễn cưỡng đồn ý nhưng không phải vì hắn hợp tác mà vì hắn sẽ nhân cơ hội đánh lén để vừa đoạt được bảo vật vừa bớt đi kẻ tranh giành.

Những tảng đất được trung niên thi triển pháp thuật gọi lên rồi bay về phía Hắc Ma Thiên Lang tấn công và hàng chục cột đất đá mọc lên chôn chân con quái thú lại, nó vẫn có sức vùng vẫy nhưng từng đó là đủ thời gian cho mỹ nữ tóc đỏ tung chưởng kết liễu. Nàng như một ngọn lửa bắn thẳng lên trên không hướng về phía đầu con quái thú đang bị khống chế rồi tung đấm.

Rầm!

Hắc Ma Thiên Lang bị đánh bay ra xa, dư trấn làm vô số cột đất đá vỡ vụn và rơi rụng tạo nên khung cảnh đổ nát hoang tàn. Cái vật trong miệng quái thú cũng bị văng ra ngoài và cả hai nhanh tay lao lên hòng cướp đoạt. Mỹ nữ tóc đỏ nhanh chân hơn đã bắt được thứ đó, nó giống một món vũ khí, nhưng nàng đã quá sơ ý khi không phòng ngự và ăn một chưởng cực mạnh vào lưng khiến nàng hộc máu trọng thương văng ra xa món vũ khí cũng rơi khỏi tay.

“Ngươi… tên hèn hạ!” Mỹ nữ tóc đỏ tức giận mắng, nàng muốn xé xác hắn ngay lập tức nhưng không thể vì nàng đã trọng thương nặng. Còn trung niên kia cười hả hê nhặt món vũ khí nên: ” Haha nó là của ta… ủa có gì đó không đúng.” Người này nhận ra sự khác thường bèn lật qua lật lại nóm vũ khí kia, là một chiếc búa tạ lớn và chẳng có gì đặc biệt.”

Sau đó hắn ném cây búa xuống đất rồi thất vọng nói: ” Khốn kiếp, chỉ là đồ phế thải.” Nhưng sau đó ánh mắt hắn dâm dê tột độ nhìn sang mỹ nữ tóc đỏ đang bị thương nằm dài trên đất rồi liếm mép: ” Nhưng chuyến này đi lại có thêm một hồng nhan nữa rồi… khà khà.”

Rồi hắn sực nhớ ra mình có đem theo một thiếu nữ nữa nhưng trong lúc đánh nhau không để mắt tới nên giờ đang tìm kiếm lại, nhìn về hướng Thiên và Tiểu Nhiên đang ngồi nói chuyện rồi đạp đất phóng tới. Trong chớp mắt hắn đã đứng trước mặt Thiên rồi đá hắn dính tường sau đó vác Tiểu Nhiên đi, Tiểu Nhiên bị tên này làm trò gì đó mà khi chỉ cần hắn liếc một cái là nàng đứng im như tượng.

Thiên bị ăn một cước dính tường nhưng chỉ hơi đau, hắn gồng người bật ra rồi lấy trong Giới Chỉ ra một chiếc găng tay bằng kim loại màu đỏ vô cùng tinh xảo đẹp đẽ với những đường nét chạm chỗ như vảy rồng, đây chính là thứ gọi là bảo vật mà Hắc Ma Thiên Lang muốn bảo vệ nhưng Thiên đã chôm được trước khi nó rơi vào miệng của nó và sau đó hắn ném chiếc búa của mình vào thế chỗ. Hắn đeo nó vào tay rồi lao về phía trung niên kia rồi tung đấm, một đấm mang sức mạnh của Kết Đan Cảnh Hậu kỳ.

Binh!

Trung niên kia biết có người lao tới, hắn có thể biết Thiên là một Kết Đan Hậu kỳ yếu kém chỉ cần vả cái là chết nên không hề dùng nhiều sức mà đưa tay lên định chụp lấy cánh tay mang găng tay của hắn, nhưng khi nắm đấm va chạm với bàn tay của trung niên này thì thôi rồi, cánh tay của hắn bị đấm văng ra xa hàng trăm mét, cả cơ thể hắn cũng vậy bay dính vào tường trước mắt chữ A mồm chữ O của Thiên và mỹ nữ tóc đỏ bị thương gần đó.

Mỹ nữ áo đỏ thì thầm: “Vậy mà tên nhóc này lại đeo được một phần của Huyết Xích Thiên Long Giáp.”

Ngay khi tung một đấm, Thiên khụy xuống hộc máu ra ngoài rồi túm chặt ngực trái hòng ngăn trái tim văng khỏi lồng ngực mặc dù hắn không phải kẻ bị đấm.

Huyết Xích Thiên Long Giáp – Giáp khải chiến đấu của Thiên Long, một bảo vật tối cao của Long Tộc bị mất tích.

Danh sách chương (216 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216