Tây du

Phần 13
Phần 13: Tin Đồn

“Mày!”

Thấy đàn em bị đánh như chó, Lỗ Nhất siết chặt tay định lao lên thì có người can ngăn.

“Các người đánh nhau đủ chưa? Ta méc thầy là cả đám đi cắt cỏ cả tuần đấy.” Một giọng nữ khá quen với Thiên cất lên, theo đó là một cô gái có nét đẹp thôn dã nhẹ nhàng, Thiên nhận ra chính là cô gái hôm qua ăn vụng ngỗng quay cùng mình.

Hắn buông Lỗ Tam ra cho tên này ngã xuống đất, Lỗ Nhất thấy vậy đỡ đàn em dậy rồi chỉ tay vào mặt Thiên nói: “Chiều mai sang giờ cơm gặp nhau tại khu người gỗ ở Ngoại Viện, nếu mày đủ bản lĩnh.”

Thiên nhún vai: “Sao cũng được!” Sau đó tiến tới gật đầu với cô gái rồi rời đi.

Khi Thiên rời đi thì Lỗ Nhất mới để ý tới cô gái bèn nói: “Ngươi lo mà làm việc của mình đi, chuyện này mà đồn ra ngoài thì ngươi cũng không xong đâu.” Rồi hắn mang hai tên đàn em rời đi.

Cô gái thở dài một hơi, tay cầm cây chổi vào quét dọn phòng học, đây là công việc thường ngày của nàng.

Giờ ăn đã tới, phòng ăn không lớn chỉ vừa đủ cho khoảng 12 học viên và thầy giáo. Lý do là bởi những học viên lớn hơn thì ăn ở phòng khác, có tổng cộng 4 lớp học viên với độ tuổi tăng dần 16, 17, 18, 19 và mỗi lớp đều có đúng 12 học viên. Tuy số lượng không nhiều nhưng chất lượng khỏi phải bàn cãi, đám Lỗ Nhị và Lỗ Tam nếu đem ra so với đám cùng trang lứa bên ngoài cũng gọi là xuất chúng, đáng tiếc khi vào đây gặp ngay Main chính nên ăn hành từ sớm.

Trong phòng ăn lúc này Thiên đang ngồi một mình với xuất ăn của mình, đám Lỗ Nhất ngồi một bàn cách đó khá xa bàn tán về vụ chiều mai cho Thiên ăn hành.

Lỗ Hậu đề nghị: “Hay là bày sẵn người ở đó, chỉ cần nó tới liền nhào vô úp sọt, cho dù nó 3 đầu 6 tay cũng khó thoát.”

Lỗ Tam gạt đi: “Đừng mơ mà nó mắc lừa mình, ngay cả việc chiều mai nó có tới khu người gỗ không cũng nan giải, nó mà không tới cũng chẳng làm gì được nó.”

Lỗ Nhất suy nghĩ một lát, nói: “Chúng mày nhớ hôm qua trước khi nó đi có chào con nhỏ lao công chứ?”

Lỗ Nhị cùng Lỗ Tam dần hiểu bèn hỏi: “Ý đại ca là?”

Cả ba tên nhìn nhau rồi gật đầu, không cần nói thêm cũng hiểu rằng chúng muốn dùng cô gái kia để buộc Thiên phải ra mặt.

Đúng lúc này một cô gái khá xinh bước vào, cô gái này vừa bước vào liền lên tiếng tức giận: “Tên đáng ghét!” Xong rồi nàng tiến tới ngồi ngay tại bàn của Thiên đang ngồi rồi trưng ra nét mặt bực bội nhưng không phải dành cho hắn, quả thực Thiên nào có quen cô gái này nhưng vì chưa rõ lý do cô gái có thái độ như vậy nên hắn vẫn lặng im ngồi ăn.

Lại một người khác tiến vào, người này là một thanh niên tuấn tú lớn hơn Thiên tới mấy tuổi, thấy cô gái kia bèn tiến tới năn nỉ: “Lại dỗi sao? Cho ta xin.”

“Hừ, ai cần huynh xin lỗi chứ.”

Hai người này có vẻ là tình nhân, Thiên nghĩ vậy rồi thở dài ngao ngán khi hắn ăn cũng không được yên ổn. Thế rồi một bàn tay trắng nõn chạm vào tay hắn, cô gái đang ngồi đối diện hắn và trước ánh mắt của thanh niên kia liền buông lời đong đưa: “Em trai! Tối nay mình gặp nhau ở đâu nhỉ?”

Phụt! Thiên đang uống nước thì giật mình trợn mắt phun ra, hắn kinh ngạc nhìn cô gái rồi nhìn thanh niên kia cảm nhận có điều chẳng lành.

Quả thực như vậy, thanh niên kia mặt hằm hằm nhìn sang Thiên hỏi thăm dò: “Ngươi quen nàng?”

Thiên lắc đầu.

Cô gái gật đầu.

Thanh niên hỏi lại: “Ngươi quen nàng sao?”

Thiên lại lắc đầu, nhưng cô gái lại tiếp tục gật đầu khiến mặt thanh niên kia đỏ gay lên rồi bị cô gái mắng: “Huynh nóng cái gì? Chúng ta chỉ là huynh muội đồng môn thôi chứ không tiến triển hơn được đâu.”

Thanh niên nhíu mày: “Hoàng Loan, muội nói vậy là ý gì?”

Hoàng Loan đáp: “Huynh không hiểu hay cố tình không hiểu hả Hoàng Tuyền? Muội có người khác rồi, chính là hắn.” Vừa nói nàng vừa chỉ tay vào mặt Thiên, tên này mặt ngơ ngác.

Phía xa xa Lỗ Nhất khoái chí nói nhỏ với đàn em: “Xem kìa, chưa cần chúng ta ra tay luôn.”

Lỗ Nhị gật gù: “Thằng này ghê nhỉ, mới tới mà quen luôn Hoàng Loan tỷ tỷ, cắm cho Hoàng Tuyền huynh cái sừng to chà bá.”

Thiên lúc này, hắn thầm nghĩ: “Con mẹ bọn này, tính gài mình hay gì đây?”

Hoàng Tuyền tức giận: “Hay lắm, chờ xem hai người hạnh phúc được bao lâu.” Hắn nhấn mạnh chữ ‘bao lâu’ làm cho Thiên sởn da gà.

Sau khi Hoàng Tuyền bỏ đi, Hoàng Loan như trút bỏ gánh nặng trong lòng thở ra một hơi nhẹ nhõm rồi quay sang Thiên nói: “Xin lỗi nhóc! Tỷ đây bất đắc dĩ mà thôi mong nhóc bỏ qua cho.”

Thiên cười trừ: “Không có gì!”

Đám Lỗ Nhất ngồi bàn tán: “Ê mày nghe thấy gì không chỉ là hiểu lầm!”

“Ngu, mình sẽ khiến vụ này nổi nhất bảng tin học viện luôn!”

“Đại ca cao kiến!”

Sau giờ ăn trưa, Thiên bước vào lớp với nhiều lời bàn tán to nhỏ chủ yếu liên quan đến việc của hắn và tỷ lớp trên Hoàng Loan có quan hệ mờ ám.

Thiên vờ như không quan tâm, nhưng trong lòng thầm nghĩ khác. Càng nhiều tai tiếng sẽ càng bị soi mói, càng bị soi mói thì sống chẳng dễ chịu.

“Để chúng đồn thất thiệt, chi bằng làm cho tin đồn có thiệt.”

Thiên cười thầm, hắn muốn chơi một nước đi táo bạo, nếu được thì hắn sẽ hốt Hoàng Loan còn nếu bại thì chờ ăn hành ngập mồm.

Tối hôm đó, trong khuê phòng của mình Hoàng Loan xinh đẹp ngồi ôm má nghĩ vu vơ. Chợt nghĩ tới cậu nhóc ngồi ăn trưa mà nàng vô tình làm liên lụy, quả thực lúc đó nàng muốn Hoàng Tuyền khuất khỏi tầm mắt nên đã nói ra những lời như vậy, không nghĩ rằng cậu nhóc kia sẽ bị liên lụy tới mức đó.

Chợt có tiếng gõ cửa làm nàng ngắt đi dòng suy tư, Hoàng Loan thầm hỏi: “Ai lại tìm mình giờ này nhỉ?” Rồi nàng ra mở cửa và ngạc nhiên khi bên ngoài là cậu nhóc hồi trưa.

“Là nhóc sao? Sao lại biết phòng ta? Tới đây làm gì?”

Thiên cười trừ: “Cũng không có gì, chẳng là đệ muốn nhờ tỷ khám cho thú cưng của đệ.”

“Thú cưng?” Hoàng Loan tròn mắt, tò mò nhìn xuống chậu nước Thiên ôm theo bên trong là một chú cá vàng nhỏ kỳ lạ đang bơi lội tung tăng.

Qua tìm hiểu thì Thiên biết được Hoàng Loan có khả năng trị thương cùng điều chế thuốc khá giỏi, nên những bệnh nhỏ của mọi người đều gặp nàng là khỏi. Thiên muốn làm thân với nàng nên phải dùng mưu.

Thiên gật đầu nói: “Con cá bống này là ta bắt được tại quê nhà khi nó vô tình mắc vào lưới, tính đem thịt nhưng nó nhỏ quá chờ lớn thêm tý nữa.”

Hoàng Loan nhìn con cá kỳ lạ liền sáng mắt, không chút nghi ngờ mở cửa mời Thiên vào trong.

Đặt chậu cá lên bàn, Thiên nhìn một lượt quanh phòng Hoàng Loan thấy đúng là phòng con gái, cực kỳ sạch sẽ và gọn gàng, lại còn có rèm cửa màu hồng. Hắn quay lại bàn thì thấy nàng đang nhìn chăm chú Kim Ngư bơi lội tung tăng hỏi: “Nhìn nó khỏe mạnh như vậy… nhóc muốn ta khám gì?”

Thiên gãi đầu: “Nó biếng ăn, ta cho kiểu gì nó cũng không ăn. Phiền tỷ xem nó có bị đau bụng hay khó tiêu nào không?”

“Cá mà nhóc cứ làm như là người không bằng… để xem nào!” Hoàng Loan thò tay vào bắt Kim Ngư lên khiến nó nhảy thách lên.

Sau một hồi lật qua lật lại thì chẳng thấy dấu hiệu của việc chày da tróc vảy, Hoàng Loan thả nó lại trong chậu rồi đi lấy một mẩu bánh xé nhỏ thả vào. Ngay lập tức Kim Ngư lao lên đớp mẩu bánh làm nước bắn tung tóe, Hoàng Loan giật mình phì cười duyên dáng rồi bắt gặp ánh mắt Thiên đang nhìn nàng say sưa thì hơi ngại, sau vài giây thì lên tiếng: “Nó đâu có bệnh gì đâu, nhóc lấy cớ tới tìm ta vì chuyện lúc trưa sao?”

“Nếu là truyện đó thì cho ta xin lỗi, tại lúc đó bí quá nên…”

Thiên cắt ngang: “Lúc đó tỷ có hỏi ta muốn gặp nhau ở đâu, giờ ta tới gặp tỷ đây.”

Hoàng Loan sợ Thiên hiểu lầm rằng nàng muốn hẹn hò với hắn, liền biện minh: “Ta… nhóc tin những lời đó sao, ta chỉ đang cố tình nói vậy cho Hoàng Tuyền không theo ta nữa thôi.”

Thiên cười cười, hắn bình tĩnh giọng trầm hẳn xuống nói: “Lời của tỷ có thể là giả, nhưng mọi người không tin là giả. Cả Đình Viện đang đồn ầm lên về việc của chúng ta kìa!”

Hoàng Loan quả thực chưa biết chuyện này, mặt hốt hoảng: “Vậy… để mai ta đi giải thích với mọi người.”

Thật không ngờ khi nàng ta hoảng hốt lúng túng lại chưng ra nét đáng yêu khó tả, làm Thiên chỉ muốn ôm nàng vào lòng nhưng cố kiềm chế vì không thể. Trong lúc hấp tấp lại nói ra câu đó thì quả thực nàng hết cách, Thiên nói: “Chi bằng cứ như vậy đi, chúng ta trở thành một cặp nếu tỷ đồng ý.”

Hoàng Loan lập tức lắc đầu: “Nhóc bệnh à! Ta không thích trẻ con.”

Ặc!

Thiên ho khan đáp lại: “Vậy thì ta sẽ đi nói với Hoàng Tuyền việc của chúng ta không có thật, để hắn nuôi hy vọng chinh phục tỷ nhiều hơn.”

“Nhóc…” Hoàng Loan giận đỏ mặt, vung tay lên định táng hắn một cái thì hắn đã lùi lại rất nhanh. Điều này khiến Hoàng Loan giật mình thu tay lại bởi nàng nhận ra hắn cũng là Luyện Khí tầng 3 giống nàng nhưng nhỉnh hơn một chút.

Thiên vừa lùi lại thì liền ôm lấy chậu cá đứng lên đi ra cửa quay lại nói: “Nếu tỷ không phản đối thì mai ta lại tới đúng giờ này.”

Nói xong hắn đi mất dạng để lại Hoàng Loan phức tạp nhìn theo thầm mắng:

“Trẻ trâu!”

Thường thì theo mô típ truyện thông thường thằng Main mặt lìn sẽ bám dai như đỉa đói cho tới khi nhân vật nữ chấp nhận thì thôi. Nhưng ở đây sẽ khác, Thiên sẽ khiến nó đảo ngược lại.

Trên đường về phòng, Thiên bất ngờ bị chặn bởi ba bóng đeo khẩu trang che mặt.

3 tên này thấy Thiên vẫn lạnh lùng bình tĩnh thì liền hỏi: “Mày biết bố mày là ai không mà mày bình tĩnh vậy?”

Thiên đặt chậu cá xuống đất, bẻ khớp vai rồi hừ lạnh: “Tao chấp cả 3, lên một lượt đi.”

“Á đù thằng này liều, đại ca quất nó đại ca.”

“Ca ca bà mẹ mày lộ bây giờ!”

Khi bọn nó mải cãi nhau, Thiên đã lao lên nắm đầu Lỗ Nhị ấn xuống đất sau đó cúi đầu né cú đá của Lỗ Nhất rồi tung chân đá vỡ bộ ấm chén của Lỗ Tam.

“Binh! Bốp! Bụp! Đừng đánh vào mặt.”

Ba anh em họ Lỗ tính chặn đường đánh cho Thiên một trận để chiều mai có cớ đánh thêm lần nữa, ai ngờ Thiên biết trước và đã chuẩn bị sẵn đánh bật lại ngay khi gặp mặt khiến bọn kia không kịp trở tay. Chặn đường đánh người nhưng lại bị người đánh lại, đúng là tuổi trẻ chưa trải sự đời.

Danh sách chương (216 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216