Tây du

Phần 122
Phần 122: PHÁT HIỆN KỲ LẠ

Trong hang động của Ngân Nguyệt Lang Vương.

Thiên tỉnh lại sau giấc ngủ kéo dài mấy ngày, cánh tay bị mất đã mọc lại như cũ, trên cơ thể không còn một vết sẹo. Thiên phải cảm ơn lần đó vào hoàng cung uống hết Hoàn Sinh Dịch quý giá, nếu không thì hắn có 10 cánh tay cũng bị cụt hết vì độ chơi ngông của mình.

Thiên đưa tay lên vỗ vỗ cái đầu hơi đau, sau đó bụng hắn réo lên òc ọc vì đói. Bấy giờ một mùi quen thuộc lan tỏa vào mũi hắn khiến hắn cảm thấy giống mùi… nữ nhân.

Hắn quay sang bên cạnh thì thấy một mỹ nhân mảnh mai đang nằm cạnh hắn, cơ thể chỉ được che đi bởi lớp vải mỏng.

Nhìn kỹ, nữ nhân này có gương mặt cực xinh, môi hồng mũi cao da trắng hồng, tóc bạc trắng dài ngang vai. Hàng mông mi cong vút, hơi thở đều đều, bàn tay nhỏ nhắn trắng nõn đang nắm lấy tay Thiên. Giữa trán nàng có hình giống như hình xăm trăng khuyết màu sữa.

Hình trăng khuyết khiến Thiện nhận ra thân phận của nàng: “Ngân Nguyệt Lang Vương!”

Hắn dùng tay giữ không cho miệng mình há ra vì kinh ngạc, Ngân Nguyệt Lang Vương đã hóa thành một mỹ nhân cực kỳ xinh đẹp, không hề thua kém Hoàng Loan, Long Thư hay Tôn Dung.

Thiên nhìn ngắm nàng thật kỹ, trong lòng hắn bỗng nổi ý nghĩ đen tối nhưng chưa kịp làm gì thì Ngân Nguyệt Lang Vương đã tỉnh ngủ, nàng duỗi mình một cách đáng yêu sau đó ngồi dậy.

“Ngươi tỉnh rồi? Đây… đây là cơ thể con người của ta… ngươi… thích chứ?” Ngân Nguyệt thẹn thùng đỏ mặt khi bị Thiên nhìn chằm chằm, vẻ mặt thèm thuồng của hắn khiến nàng cười tủm.

“Thì ra khi hóa hình người nàng lại xinh đẹp như vậy!” Thiên nghĩ thầm, đây không phải lần đầu hắn thấy yêu thú hóa hình người, chỉ là ngoài sức tưởng tượng của hắn.

Bởi một cô gái xinh đẹp, vẻ đẹp trong veo thánh thiện của một tiên nữ lại là thống lĩnh của một bầy lang sói.

Vốn dĩ Ngân Nguyệt Lang Vương đâu cần tu thành hình người, nó đâu giúp nàng mạnh lên.

“Xinh lắm! Nhưng sao ngươi lại tu thành hình người?” Thiên tò mò hỏi, hắn không biết Ngân Nguyệt có tình cảm với mình.

Viên nội đan cấp Kim Cang kia đúng là Thiên lấy về cho Ngân Nguyệt Lang Vương. Tuy nhiên là để nàng hấp thụ đột phá Kim Cang cảnh chứ không phải tu luyện thành hình người.

“Tại vì… tại vì… ta thích.” Ngân Nguyệt luống cuống giải thích, nàng chưa đủ can đảm để bày tỏ, lỡ đâu hắn không thích nàng.

Ngân Nguyệt không có y phục, Thiên liền lấy trong giới chỉ một miếng vải trắng tinh đưa cho nàng: “Mặc tạm đi.”

Ngân Nguyệt nhận lấy miếng vải, nàng nhìn qua nhìn lại rồi dùng móng vuốt rạch ra sau đó quấn lên người thành một chiếc váy đơn giản, nàng còn để thừa một sợi vải làm dây lưng buộc ngang vòng eo thon thả cố định lại.

“Trong đàn đã ai nhìn thấy hình dạng này của ngươi chưa?” Thiên hỏi, hắn nghĩ là chưa.

“Ngươi là người đầu tiên.” Ngân Nguyệt hơi cúi đầu giọng nói có phần gượng gạo.

“Thế thì chúng sẽ sốc lắm đây!” Thiên cảm thán sau đó dẫn nàng ra ngoài.

Đứng trước cả bầy sói, Thiên ho khan sau đó hú lên một tiếng rợn người giống như cách loài sói gọi bầy.

Nghe tiếng hú khí thế của Thiên, cả bầy sói bắt đầu tụ tập lại hướng mắt về phía hắn, nơi đó có một cô gái váy trắng xinh đẹp cực kỳ.

Lúc đầu cả đàn sói nhe nanh gầm gừ nhưng ngay sau đó nhận ra mùi hương quen thuộc, mùi của sói đầu đàn.

Bọn chúng nhận ra cô gái kia chính là Lang Vương, nét mặt mỗi con đều nó nét lúng túng bởi sự thay đổi đột ngột của nàng.

Ngân Nguyệt tiến lên phía trước, giọng nói trong trẻo cất lên: “Đây là hình dạng mới của ta, các ngươi nên quen dần đi.”

Sói mặt sẹo tiến lên phía trước, nó nhìn Thiên rồi nhìn Ngân Nguyệt trong hình dạng con người một lát sau đó quay về phía cả đàn sói rồi chu lên một tiếng kéo dài.

Một vài con sói lập tức chu theo, sau đó là cả đàn cùng chu lên những tiếng kéo dài. Tiếng chu này khác với những tiếng chu bình thường khiến Thiên có phần hơi khó hiểu.

Rồi khi hắn quay sang nhìn Ngân Nguyệt thì nàng đã cúi đầu đỏ mặt, Thiên càng có dấu hỏi chấm lớn trên đầu.

Đêm hôm đó, Thiên ngồi ngoài cửa hang ngắm sao trời, hắn nhớ đoạn thời gian sống ở Vạn Hợp Tông, nhớ những nữ nhân của hắn.

“Không biết các nàng giờ sao rồi!” Thở dài một cái, Thiên khẽ nhắm mắt thầm mong tất cả được bình an.

Ngân Nguyệt từ phía sau tiến đến ngồi cạnh Thiên, thấy Thiên đang ngắm sao trời mà vẻ mặt ưu tư nàng hỏi: “Ngươi đang nhớ ai à?”

Thiên nhìn sang gương mặt xinh đẹp của Ngân Nguyệt rồi lại nhìn lên bầu trời đầy sao đáp: “Ta nhớ nhiều người!”

“Mà ngươi không ngủ à?” Thiên hỏi.

Ngân Nguyệt đáp: “Ta khó ngủ nên ra đây ngồi ai ngờ ngươi cũng ở đây!”

Thiên mỉm cười đầy ẩn ý: “Trùng hợp thật đấy!”

Ngân Nguyệt đan những ngón tay nhỏ nhắn trắng tinh vào nhau để lên cặp đùi mịn màng, đôi mắt long lanh chớp chớp nhìn Thiên rồi nhẹ nhàng hỏi: “Thiên này… ngươi biết hôm nay sau khi nhìn thấy dạng người của ta cả đàn có thái độ đó nghĩa là gì không?”

Thiên cũng đang thắc mắc vụ đó bèn hỏi: “Không, sao thế?”

Ngân Nguyệt bắt đầu đỏ mặt, nàng bẽn lẽn: “Thì… cả đàn nói ta đã đến tuổi trưởng thành, cần tìm một con đực để kết đôi!”

Nói xong Ngân Nguyệt xấu hổ quá quay mặt đi chỗ khác, Thiên nhìn nàng rồi mỉm cười. Hắn cũng dần nhận ra rằng Ngân Nguyệt có tình cảm với mình, Thiên không thả thính lung tung mà có lẽ chắc những gì mà hắn làm cho nàng và cho đàn của nàng đã khiến nàng cảm mến và thích hắn.

Suy cho cùng nàng cũng là Yêu, mà Thiên trong người có Huyết Mạch Long Hoàng cũng được xem là Yêu. Nếu như nàng đã có hình dạng con người thì cũng không khác gì Tiểu Cúc là Hoa Yêu, Ái Vân là Hổ Giao Yêu, Ngọc Diện là Hồ Yêu.

Hai người nếu bây giờ phát sinh quan hệ thì sẽ chẳng ảnh hưởng mà hơn nữa còn là niềm vui cho cả đàn. Tuy nhiên Thiên vẫn còn chút vướng mắc trong lòng.

“Vậy ngươi đã tìm thấy con đực của mình chưa?” Thiên tỉnh bơ hỏi.

Nghe vậy, Ngân Nguyệt khẽ nắm chặt váy, nàng có hơi tức giận khi nghe Thiên hỏi câu này, với đầu óc của hắn thì phải hiểu rõ ý của nàng chứ, là hắn không hiểu hay cố tình không hiểu.

Nàng đổi sang nét mặt thờ ơ rồi đáp: “Chưa, có lẽ cần thêm thời gian!”

Thiên đã nhận ra nàng thay đổi thái độ, dù là Yêu hay là Ma thì cũng vẫn là Nữ, mà nữ thì tính khí rất là biến ảo ma canada. Hắn không nói gì mà chỉ cười nhẹ rồi tiếp tục ngắm sao.

Sáng hôm sau Thiên một mình đi vào rừng, thấy Thiên đi một mình Ngân Nguyệt tò mò bám theo.

Thiên biết nàng bám theo nhưng cũng không phát giác nàng mà cứ thế tiến vào rừng.

Ngân Nguyệt bám theo, nàng núp sau một thân cây rồi tự hỏi: “Tên này mờ ám quá, phải theo dõi mới được.”

Đi một đoạn rất xa, tới nơi đã xác định trước Thiên bắt đầu tìm và đào những cây thảo dược lên.

Ngân Nguyệt nấp cách đó không xa, nàng thấy Thiên nhổ cỏ thì nghi vấn: “Hắn định giở trò gì thế không biết!”

Nàng đảo mắt nghi vấn, sau đó nhìn lại thì không còn thấy Thiên đâu nữa, nàng ngạc nhiên tưởng rằng Thiên đã chạy mất rồi phát hiện một luồng khí tức ngay sau lưng mình.

Ngân Nguyệt tụ chưởng rồi xoay người lại tấn công, Thiên đứng ngay sau lưng nàng nghiêng đầu né tránh trong gang tấc đồng thời thốt lên: “Đã theo dõi ta rồi còn hung hăng!”

Ngân Nguyệt bị phát giác, cũng vô cùng ngạc nhiên khi người phía sau lại là Thiên, nàng đáp: “Tại… tại thấy ngươi mờ ám nên đi theo!”

Rồi nàng ngưng lại vài giây và hỏi tiếp: “Ngươi đang làm gì ở đây thế?”

Thiên nhún vai: “Sao ta phải trả lời cho ngươi!”

Nhìn mặt Thiên lúc này vô cùng đáng ghét, Ngân Nguyệt chỉ muốn cắn cho hắn một cái.

“Ngươi không nói thì thôi, nhưng ta sẽ ở đây theo dõi ngươi.” Ngân Nguyệt khoanh tay trước ngực, hung hăng nói.

Thiên cũng không tay đôi với nàng thêm, hắn nhún vai: “Tùy ngươi!”

Sau đó thì tiếp tục công việc, Ngân Nguyệt quan sát Thiên đào cỏ mà trong lòng không chịu nổi bèn thắc mắc: “Sao ngươi lại đào cỏ lên, nói ta biết đi!”

Thiên lắc đầu thở dài: “Đây không phải là cỏ mà là thảo dược, nó có thể chữa bệnh nếu biết dùng đúng cách.”

Nghe những thứ mình không biết, Ngân Nguyệt lại có tính tò mò rất cao bèn hỏi thêm: “Ý, vậy ngươi làm cho ta xem với! Ngươi làm thế nào để dùng cỏ dược để chữa bệnh?”

“Ngươi tò mò thế à?”

“Phải, nếu như có thể dùng cỏ dược chữa bệnh thì những thành viên trong đàn sẽ không phải lo lắng gì nữa rồi.”

“Là thảo dược không phải cỏ dược!”

“Ừ, thảo cỏ!”

“Haizzzz!!!”

Giống như một cô bé lớn xác ngây thơ tò mò về mọi thứ Thiên làm, Ngân Nguyệt chạy lăng xăng theo Thiên nhìn hắn đào cây.

Nửa ngày trôi qua, Thiên đã tìm đủ thảo dược mình cần. Hắn bắt đầu tiến hành bước tiếp theo.

Thiên tìm một nơi rộng rãi thưa cây sau đó để hết chỗ thảo dược gọn sang một bên. Ngân Nguyệt tò mò chớp chớp mắt chăm chú quan sát, Thiên được dịp trổ tài bèn lấy trong giới chỉ ra một cái lò bằng đồng khá lớn.

Trước ánh mắt chăm chú của Ngân Nguyệt, Thiên ngồi xuống trước lò rồi hai tay hắn bốc cháy ngọn lửa vàng cam, là lửa thông thường.

Sau đó hắn điều khiển lửa bắn vào trong lò khiến cho cả cái lò bốc cháy bên trong, lửa theo đó mà xả ra bên ngoài theo nhiều lỗ thoát hơi.

Đợi khi lò đủ độ nóng, Thiên phất tay một cái khiến đống thảo dược bên cạnh bay một vòng trên không sau đó dần dần chui vào trong lò.

Động tác hoa mỹ nhưng vô cùng dứt khoát, Ngân Nguyệt không chịu được mà reo lên: “Oa bắt mắt quá, ngươi rốt cuộc là đang làm gì vậy?”

Thiên đáp: “Đây gọi là Luyện Đan, người luyện đan gọi là Luyện Dược Sư, dùng một lượng thảo dược đủ và cần sau đó đốt trong ngọn lửa cho đến khi thành đan, hiểu đơn giản là vậy.”

Ngân Nguyệt rất thích những thứ đẹp đẽ và có phần hoa mỹ, động tác tay điều khiển lửa của Thiên cùng với động tác cho thảo dược vào lò khiến nàng rất ưng ý.

“Đan dược mà ngươi nói có thể chữa mọi bệnh sao?” Ngân Nguyệt hỏi.

Thiên lắc đầu: “Tùy từng đan dược và phẩm chất của đan dược.”

Sau đó hắn nói sơ về cấp bậc của đan dược và một số tác dụng của đan dược mà hắn biết cho nàng đỡ phải tò mò thêm. Ngân Nguyệt nghe một cách chăm chú, nàng ngồi khép chân chống tay xuống cằm chăm chú nhìn thao tác tay và ngọn lửa đang phừng phừng cháy trong lò.

Một tiếng sau, Thiên dần rút lửa khỏi lò sau đó lấy thành quả là đan dược Tam Phẩm ra. Quay sang thì thấy Ngân Nguyệt đã nằm ngủ bên cạnh, nhìn dáng ngủ hớ hênh váy kéo cao cùng vai áo trễ xuống lộ nửa khuôn ngực đầy đặn của nàng khiến Thiên nóng mắt.

Trong vai người tử tế Thiên phất tay lấy ra một tấm chăn mỏng phủ lên cơ thể hấp dẫn đó của nàng.

Hắn tiếp tục luyện thêm vài viên đan nữa, ra ngoài cũng đã lâu nên đã đến lúc về hang. Ngân Nguyệt thì vẫn đang ngủ, Thiên liền đánh thức nàng dậy bằng cách dùng cọng cỏ ngoáy mũi nàng.

Ngân Nguyệt khẽ nhăn mặt cực đáng yêu, nàng đưa tay lên dụi dụi rồi tiếp tục ngủ chưa có ý định thức dậy.

Đúng lúc này Khỉ Vàng bay qua, hắn đang trên đường tới thăm Ngân Nguyệt và Thiên. Thấy hai người đang nằm trên đất gần gũi nhau Khỉ Vàng bèn nổi hứng trêu chọc.

Thiên tiếp tục dùng cọng cỏ ngoáy mũi Ngân Nguyệt, đúng lúc này một bàn tay chạm vào gáy Thiên đẩy đầu hắn sát vào đầu Ngân Nguyệt. Đúng lúc này Ngân Nguyệt cũng tỉnh dậy và định chửi kẻ nàng dám chọc nàng.

Chụt!

Hai bờ môi chạm vào nhau, đứng hình mất năm giây rồi Thiên bật dậy gãi đầu: “Ơ ban nãy bị ngã!”

Ngân Nguyệt thì đỏ mặt, nàng lấy tay che miệng rồi ấp úng: “Ngươi ngươi cưỡng hôn ta!”

Thiên đang định giải thích vì ban nãy rõ ràng có kẻ đẩy hắn, đúng lúc này Khỉ Vàng từ trên cao nhảy xuống rồi cười lớn: “Ô là lá! Xem ra ta đã cản trở giây phút riêng tư của hai người nhỉ!”

Sự có mặt của Khỉ Vàng khiến tình hình càng trở lên khó xử, Ngân Nguyệt tức đỏ mặt chạy biến về hang trong khi Thiên thì nhìn Khỉ Vàng bằng ánh mắt kỳ quái.

Thấy Thiên nhìn mình như thế, Khỉ Vàng cười vô tội: “Khẹc… Đến thăm ngươi sống thế nào, con bé đó là ai thế?”

Thiên hỏi tội: “Ban nãy ngươi đẩy ta?”

Khỉ Vàng mặt ngơ ra: “Khẹc… Ủa! Ta mới tới mà.”

Không có chứng cứ, Thiên cũng lắc đầu thở dài sau đó cùng Khỉ Vàng trở về hang, cả hai nói chuyện. Thiên kể cho Khỉ Vàng nghe về việc Ngân Nguyệt đã tu thành hình người.

Khỉ Vàng kể cho Thiên nghe về lý do thực sự hắn đến đây. Cách đây vài ngày khi Khỉ Vàng đang ngồi ăn chuối trong nhà đã nghe thấy một âm thanh kỳ lạ.

Hắn bay tới nơi phát ra âm thanh đó thì giật mình phát hiện một mảng rừng diện tích ngàn mét vuông đã thành rừng chết. Hơn nữa ở trung tâm hiện trường còn có một thứ.

Khỉ Vàng móc thứ đó ra cho Thiên xem, là một thứ gì đó tạo thành từ gỗ, đá, kim loại có hình dáng giống một cái bình uống trà.

“Luyện Kim!” Thiên kinh ngạc.

Khỉ Vàng nhắc lại: “Khẹc… Luyện Kim?”

Thiên giải thích: “Trước khi ta vào đây có một nghề rất nổi ở Tam Giới đó là Kim Khí Sư, người thổi hồn cho kim loại. Một kim khí sư lành nghề có thể chế tạo vũ khí, áo giáp, thậm trí là người máy hơi nước. Thứ ngươi nhặt được là một trong những thứ chỉ có Kim Khí Sư mới chết tạo ra được.”

Danh sách chương (216 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216