Tây du

Phần 48
Phần 48: Đơn Độc

Sau vòng một thì rất nhiều người bị loại và chỉ còn 4 cái tên bao gồm Đan Lâm đại diện Đấu Dược Hội, Thịnh Tu tới từ phương bắc, Mặc Khuê tới từ Hồ Tiên Phủ và người cuối cùng mà ít ai chú ý, kẻ này chẳng bộc lộ ra bất kỳ tài năng nào nhưng vẫn đủ tiêu chuẩn thông qua tên Văn Luyện tới từ Kinh Đô.

Vòng một kết thúc và các thí sinh có một giờ để nghỉ ngơi, Thiên rời khỏi nơi thi đấu và vào phòng nghỉ ngơi. Dược Hoàng cũng tức tốc rời khỏi khán đài tới xem tình hình của hắn.

“Sao rồi?”

“Vết thương lại tái phát, cũng may vẫn thông qua vòng một.” Thiên thở phào, hắn cởi áo ra để lộ vết thương băng bó và rỉ máu.

Dược Hoàng ngay lập tức thay thuốc cho hắn và băng bó lại bằng một lớp vải sạch.

Phía bên ngoài khán đài, Thần Vũ đang ngồi nhắm mắt dựa đầu vào tường như đang ngủ nhưng chợt hắn mở mắt rồi nhìn bốn phía xung quanh rồi tập trung vào một góc xa. Góc đó có một người thần bí mặc áo đen với gương mặt u ám, Thần Vũ là người Thiên Giới nên có thể cảm ứng được khí tức u ám kia, khí tức của người tu ma.

Đan Chi ngồi bên cạnh Thần Vũ, nàng cứ thấp thỏm như muốn đi đâu đó nhưng lại đắn đo điều gì rồi thôi, thấy cháu gái như vậy Đan Lão phì cười hỏi: “Cháu muốn đi gặp Thiên sao?”

Đan Chi gật đầu: “Lâu rồi không nói chuyện với hắn, không biết tên đó còn nhớ chúng ta không nữa.”

Đan Lão bật cười: “Haha… có thật là con chỉ muốn nói chuyện với hắn hay còn ý khác?”

“Ông đừng nói vậy, con với hắn chỉ làn bạn thôi mà.” Nói đoạn, Đan Chi vô thức đụng tay vào tay Thần Vũ đang để bên cạnh rồi đỏ mặt rụt tay lại. Thần Vũ thì vẫn mải chăm chú quan sát người kia nên không thấy nét mặt ửng đỏ của nàng, rồi hắn đứng dậy rời khỏi ghế mà không nói tiếng nào khiến Đan Chi tưởng hắn xúc động mạnh trước hành động vô thức của nàng.

Sau khi được sơ cứu vết thương, Thiên nuốt vài viên trị thương rồi ngồi xếp bằng tu luyện để hồi phục được ít nào hay ít đấy.

Vòng hai được tiếp tục, Thiên còn đủ sức nên quyết định thi mặc dù Dược Hoàng đã ngăn cản. Sau khi cả 4 thí sinh lên sân thì đề thi được công bố: “Trong vòng 1 tiếng đồng hồ luyện ra hai viên Nhị Phẩm đan cao cấp và một dịch dược cao cấp.”

Đề thi của vòng hai hấp dẫn hơn vòng một nhiều bởi ai cũng biết bị giới hạn thời gian xuống 1 tiếng mà phải cho ra 2 viên Nhị Phẩm đan cao cấp và một dịch dược cao cấp thì quả thực đến Dược Hoàng cũng chẳng thong thả gì. Sau khi đề thi được công bố thì cả 4 thí sinh đều bắt đầu luyện đan.

Tuy nhiên 3 người kia luyện đan trước còn Thiên thì luyện dịch. Người tên Văn Luyện kia dùng cách khống hỏa thông thường, hỏa diễm màu cũng rất bình thường nhưng khi hắn thi triển ra thì khoảng cách 10 mét vẫn cảm nhận được hơi nóng từ dược đỉnh phát ra.

Thiên không chú ý nhiều lắm tới đối thủ mà chỉ chăm chăm vào luyện dịch trước, hắn không luyện một mà là 3 cùng một lúc.

Sau 20 phút đầu thì Văn Luyện, Mặc Khuê cùng Thịnh Tu đều hoàn thành Nhị Phẩm đan cao cấp và để ngay ngắn lên bàn rồi tiếp tục luyện viên tiếp theo. Trong khi đó Thiên vẫn loay hoay điều khiển hỏa diễm và cho tất cả nguyên liệu vào trong.

“Sao hắn lại cho nhiều nguyên liệu vào thế nhỉ?”

“Không biết! Bị ngu chăng?”

“Hay hắn định cùng lúc luyện ra 2 viên đan và một dịch dược?”

“Nằm mơ giữa ban ngày! Làm gì có chuyện luyện được 3 viên trong cùng một đỉnh? Trừ khi ngươi có danh hiệu Tứ Phẩm trở lên, mà Tứ Phẩm cùng lắm cũng chỉ luyện được ra Nhị Phẩm đan trung cấp nếu cùng lúc luyện 3 viên. Đan Lâm giỏi đấy nhưng điều này hắn còn chưa đủ sức làm được.”

Thêm 20 phút nữa trôi qua, các thí sinh khác đã luyện xong đan dược thứ hai và bắt đầu luyện dịch dược. Còn Thiên thì vẫn chưa cho ra sản phẩm nào bởi hắn muốn cùng lúc luyện ra 2 viên Nhị Phẩm dan cao cấp và dịch dược cao cấp. Rồi khi chỉ còn 5 phút thì mọi người mới hồi hộp chờ đợi, Cũng trong lúc đó Thần Vũ lao tới vị trí của người am khí u ám kia để ngăn chặn hắn bắn một mũi tên nhưng không kịp, mũi tên lao đi với tốc độ kinh hoàng và nhắm thẳng vào đầu Thiên.

Qua Thông Thiên Địa Đồ, Thiên biết có kẻ muốn ám toán mình sau khi vòng 2 bắt đầu nên đã đề phòng. Mũi tên lao tới nhưng hắn cũng đúng lúc Giới Chỉ trên tay Thiên lóe sáng và Liên Cơ Nỏ hiện lên tay rồi bóp cò.

Tạch! Tạch!

Chỉ với 2 mũi tên phóng ra đã làm chệnh đường bay của mũi tên kia và khiến nó chuyển hướng sang Văn Luyện đang đứng cách đó không xa, Văn Luyện phất tay gọi hỏa diễm ra thiêu đốt mũi tên trong nháy mắt trước khi nó kịp chạm vào mình sau trước mọi ánh mắt bàng hoàng.

“Có kẻ muốn ám toán thí sinh!” Mọi người đồng loạt kinh hô, sau đó khán giả bỏ chạy nhưng chợt khựng lại vì bụng đau nhói.

Dược Hoàng gầm lên: “Hỗn láo! Kẻ nào dám ra tay ám toán người trong địa bàn của ta?” Rồi hắn đứng dậy tụ pháp lực vào tay nhưng nhăn mặt ôm bụng rồi khụy xuống đất.

Hai mắt hắn trợn trừng: “Khốn nạn, có kẻ hạ độc.”

Lúc này tất cả mọi hoạt động đều dừng lại, Thần Vũ sau khi không kịp ngăn cản mũi tên thì cũng khụy xuống đất rồi nghiến răng: “Trong trà có độc?”

Đan Lão cùng Đan Chi cũng gục xuống vì đau nhói, Triệu Phú cùng phó thành chủ cũng gục bởi tất cả họ đều uống trà.

Tất cả mọi người ngoại trừ 4 thí sinh đang thi ra thì đều gục ngã bởi có kẻ đã hạ độc vào trà trước khi họ uống. Lúc vòng thi thứ nhất kết thúc thì tất cả mọi người đều đi uống trà bởi trà đó là trà thượng hạng của Đấu Dược Hội.

“Thằng Dược Hoàng chó chết… nó định giết chúng ta sao?” Có người nghiến răng mắng.

Người khác phản bác: “Nhìn hắn kìa, thê thảm khác gì mình đâu.”

“Vậy có kẻ khác muốn giết sạch chúng ta… là kẻ nào?”

Mọi người gục nhưng không ngất hay chết mà chỉ cảm thấy có một cơn đau đớn dữ dội trong bụng. Cơn đau này cho dù là cường giả Địa Nguyên Cảnh Viêm Mãn như Dược Hoàng cũng cảm thấy thống khổ, hắn hoàn toàn mất hết sức mạnh cùng pháp lực.

Thiên cũng thu lại hỏa diễm rồi quay sang hỏi Văn Luyện mặc dù hai người chưa từng quen biết hay nói chuyện: “Sao? Uy lực của mũi tên đó thế nào?”

Thấy Thiên hỏi mình, Văn Luyện tròn mắt: “Ngươi cố ý đánh lệch hướng mũi tên sang ta, ngươi muốn ám toán ta?”

Thịnh Tu đứng phía kia, gật đầu lên tiếng: “Rõ ràng quá rồi còn gì.”

Thấy Thịnh Tu lên tiếng thì Thiên quay sang nhíu mày: “Ngươi cũng biết? Sao không báo động?”

Thịnh Tu cười nhạt: “Ta cũng giống ngươi, muốn thể hiện.”

Khi cả đám đang bốc phét thì có vô vàn mũi tên lao tới khiến cả bọn phải tránh né. Người kia sau khi biết Thần Vũ định ngăn cản mình thì lao tới đá hắn một phát quát: “Chó chết! Làm hỏng truyện của tao.”

Rồi người người đạp đất lao lên giữa không trung rồi đứng khoanh tay nhìn xuống những người phía dưới, hắn cười nhạt: “Đấu Dược Hội, nơi quy tụ những thiên tài luyện đan xuất chúng nhất vùng, sẽ ra sao nếu ta hủy diệt tất cả nhỉ?”

Dứt câu tên này vung tay tạo ra một quả cầu pháp thuật màu trắng rồi ném xuống phía dưới, cả bọn 4 người cùng nhảy khỏi sân thi đấu.

Rầm!

Quả cầu pháp thuật phá nát cả sân đấu, dư trấn văng ra khiến cả Đấu Dược Hội rung chuyển.

Dược Hoàng nhìn về phía người kia, hắn kinh hô: “Biết bay? Kim Cang Cảnh?”

Luyện Khí – Kết Đan – Địa nguyên – Kim Cang – Nguyên Anh – …

Sau khi người tu luyện đạt cảnh giới Địa Nguyên Viêm Mãn được một thời gian thì sẽ gặp Thiên Kiếp, Lục Đạo Thiên Kiếp chịu đủ 6 nhát thiên lôi thì sẽ đột phá thành Kim Cang cảnh, cường giả Kim Cang cảnh rất bá đạo, có thể bay và sử dụng thành thạo 9 loại pháp thuật cơ bản. Đối đầu với cường giả Kim Cang cảnh thì cho dù 10 người Địa Nguyên Viên Mãn cũng không thể thắng nổi.

“Tại sao? Tại sao lại có cường giả Kim Cang cảnh tới phá đám? Đấu Dược Hội đã đắc tội với thế lực nào vậy?”

Mọi người tuy gục nhưng chưa chết, trong đầu đều đặt ra một câu hỏi.

Người kia đứng khoanh tay trên không trung nhìn sân đấu bị đánh nát thì cười mỉa nói: “Chỉ là một tên nhóc lại khiến người hao tâm tổn sức? Đại Vương người yên tâm tên này để cho ta.”

Phía dưới, Thiên lật một tảng đá lớn rồi chui lên hướng mắt về phía người kia rồi bỏ chạy. Đột nhiên một ngọn lửa màu bạch kim bùng cháy dữ dội rồi lan ra bao vây phạm vi sân đấu lại, Thiên bị vây ở giữa với đôi mắt trợn trừng nhìn về Thịnh Tu nghiến răng: “Mày mới chính là đồng bọn của hắn.”

“Chưa hết đâu, còn ta nữa!” Văn Luyện đạp đất chui lên, trên tay hắn cầm một thanh kiếm dài rồi tỏa ra sát khí đùng đùng.

Hóa ra hai người này là đồng bọn, thảo nào lúc nãy Thịnh Tu lại nói đỡ cho Văn Luyện một câu. Thiên nắm chặt Liên Cơ Nỏ trong tay và bật chế độ đồ sát.

Rồi một ngọn lửa xanh bay tới rồi đứng bên cạnh Thịnh Tu, là Mặc Khuê của Phủ Hồ Tiên. Thiên vốn dĩ có ý định sau cuộc thi sẽ tìm gặp người này để hỏi về Tiểu Cúc nhưng dựa vào tình hình hiện tại thì hắn cô độc trước vòng vây của quân thù.

Danh sách chương (216 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216