Mai Ngọc - người con gái tôi yêu

Phần 89
Phần 89

11h trưa ngày 28/8/2004.

Tôi đứng bối rối nhìn xung quanh, tính ra từ Phúc Yên nhà tôi mà tới sân bay chỉ có hơn chục cây, vậy mà đây là lần đầu tiên tôi đặt chân đến nơi này. Cũng tầm gần trưa, lượng người qua lại mỗi lúc một đông, loanh quanh chạy lên chạy xuống hỏi mãi mới tìm được chỗ cửa đến nội địa để đón người. Mà tầm này nàng phải xuống máy bay rồi chứ nhỉ? Nãy giờ sốt ruột gọi thì toàn thấy tắt máy ngoài vùng phủ sóng thôi.

Bỗng chuông điện thoại reo, tôi vội rút ra xem, là thằng Sơn gọi, không phải của nàng. Tôi khẽ chép miệng rồi bật nghe.

– Gì thế?

– Đón được sếp chưa?

– Chưa, đang sốt ruột đây!

– Cứ bình tĩnh đại ka, còn chờ lấy hành lý chán.

– Ờ!

– Bọn em đợi cơm hai người nhé!

– Thôi chúng mày cứ ăn trước đi!

– Trước làm sao được, đợi hai người về cùng ăn cho vui.

– Ừ! Cũng được, thôi nhé!

Tôi ngắt máy, rồi lại bấm gọi số của nàng, vẫn cứ “thuê bao” mới bực mình chứ.

Ôi! Mong mỏi mãi mới tới ngày hôm nay, hy vọng đừng có chuyện gì đột xuất xảy ra làm lỡ kế hoạch chứ, lạy trời cho cái đầu óc giàu tưởng tượng của tôi bớt nghĩ đi được không nhỉ. Mà trước lúc ra sân bay nàng cũng điện cho tôi báo giờ đi rồi mà, nên chắc không vấn đề gì đâu… tôi tự trấn an mình thế, rồi bước lại chỗ dãy ghế chờ ngồi xuống.

Nhìn đoàn người đi từ cửa ra, xúc động ôm chầm lấy những người thân đang chờ đón. Mà bóng dáng thân thương vẫn chưa thấy đâu cả… mỗi khi có một bóng dáng cô gái trẻ nào đó loáng thoáng lẫn trong đám người đang đi ra, tôi lại đứng bật dậy ngó ngó, rồi lại thất vọng ngồi phịch xuống.

Ngồi một lúc lại bấm máy gọi, vấn cứ “thuê bao”!! Hỏng rồi, tôi đứng dậy đưa mắt nhìn xung quanh tiếp.

Bỗng thấy một bé gái chạy ngang qua vấp ngã sóng soài dười đất. Ô! Đó chẳng phải em bé tôi đã gặp ở siêu thị đó sao? Tôi vội vàng bước lại đỡ bé dậy.

– Cháu sao không?

– Đau!!! – Thấy có người hỏi han bé gái ngẩng lên mếu máo, nước mắt lưng tròng.

– Ui, để chú đánh chừa con chuột nhé, làm ngã bé này! – Tôi đập đập tay xuống nền, rồi rút khăn ra chấm chấm nước mắt cho bé.

Em bé thôi khóc mà cứ đứng trân mắt nhìn tôi, hình như bé đã nhận ra tôi chăng? Tự nhiên sao tôi lại thấy có một cái gì đó thân thương quá dỗi trong đôi mắt trong veo ấy.

– Bố mẹ cháu đâu? Sao lại chạy lung tung một mình thế này? – Tôi dịu dàng hỏi.

– Hổng bít! – Em bé lại mếu máo.

– Thế lúc nãy cháu chạy từ đâu tới đây?

– Con hổng có nhớ!

– Thôi được rồi, đừng khóc, để chú dắt cháu đi tìm ba mẹ nha!

– Chú bế cơ… Con mỏi chân quá à! – Em bé đưa tay lên.

Nhìn khuôn mặt dễ thương phụng phịu, khiến tôi bất giác không thể chống lệnh được. Tôi mỉm cười bế bé lên, rồi đi lòng vòng quanh sảnh xem có ai đang bị lạc trẻ con không, đi hết tầng 1 lại lên tầng 2, rồi lại xuống tầng 1, vẫn chẳng có ai tới nhận cả, cơ mà em bé này cũng kỳ quá, tôi là người lạ mới gặp có lần thứ 2 mà bé đòi bế, rồi cười nói tíu tít cứ như người quen vậy…

“Thôi kiểu này chắc phải qua chỗ bảo vệ, nhờ họ thông báo trên loa thôi” tôi đang tính cách cuối cùng thì bỗng em bé reo lên.

– A anh hai, anh hai!!!

Theo hướng bé vẫy vẫy, tôi thấy cậu nhóc hôm nọ đang chạy tới.

– Trời ơi! Trà My chạy đâu để hai tìm hết cả hơi dzậy? – Cậu nhóc buông lời trách yêu cô em gái.

– Lần sau để ý em vào nha! – Tôi đặt em bé xuống rồi nhìn cậu nhóc ấy cười.

– Dạ, cảm ơn chú! – Cậu nhóc nhìn tôi ra vẻ biết ơn lắm.

Bất giác tôi nhìn cậu nhóc ấy không chớp mắt, giờ nhìn gần tôi mới để ý… sao giống thế nhỉ..??

– Ba ơi! Má ơi! Bé My ở đây nè!

– Đâu, trời ơi, bảo má đưa đi mua kem, mà loanh quanh chạy biến đi mất tiêu, làm má hết cả hồn à!

– Anh đã bảo nó chỉ chạy loanh quanh đây thôi mà!

Tôi nhìn lên thấy một người đàn ông trung niên và một phụ nữ nom còn khá trẻ đang đi tới. Cả hai đều ăn mặc rất sang trọng.

Bỗng một ánh chớp lóe lên trong đầu… tôi đưa tay dụi mắt, rồi thảng thốt đứng bật dậy, quay ngoắt người lại bước vội đi ngay lập tức…

– Gì mà nước mắt kèm nhem thế này, sợ lắm không con? – Giọng người phụ nữ tỏ vẻ lo lắng.

– Lần sau không được chạy lung tung nữa nhé gái cưng của ba! – Người đàn ông nạt nhẹ.

– May mà có chú kia bế đi tìm! – Tiếng cậu nhóc.

– Chú ấy dễ thương… – Bé gái bi bô.

– Đâu?

– Chú ấy đi rồi, chú mặc áo xanh xanh kia kìa!

– Còn chưa kịp cảm ơn nữa!

– Chắc cậu ấy đang vội!

– Mà thôi ra chỗ làm thủ tục nhanh lên kẻo hết giờ – Người đàn ông sốt sắng giục cả nhà.

– Tạm biệt miền Bắc nha, hẹn gặp lại!

Đợi họ đi xa rồi tôi mới ngoảnh lại nhìn, toàn thân run lẩy bẩy, một cái gì đó dồn lên nghẹn ứ ở cổ, rồi lại lan tỏa xuống ngực khiến tôi cảm thấy tức và khó thở… và nước mắt cứ thế tuôn rơi… từng giọt nóng hổi lăn dài trên má…

Cậu nhóc đó, giống hệt tôi lúc còn nhỏ!!!

Và người đàn ông ấy… ông ta già đi đôi chút, nhưng gương mặt đó sao tôi có thể quên được, vào ngày mưa… tại tòa án… năm ấy…

Tôi đưa tay lên bưng miệng cố chặn tiếng nấc nghẹn đang chực phát ra…

Mọi thứ chao đảo nhòa dần…

Chợt một đôi bàn tay mềm mại dịu dàng bịt mắt tôi…

– Đang ngắm ai vậy? – Giọng nói thân thương mà tôi đang mong chờ khẽ vang lên.

– Ơ! Anh khóc đấy à? – Nàng vội bỏ tay ra khi đôi tay cảm nhận những giọt nước mắt đang chan hòa trên má tôi, nàng vội xoay người tôi lại.

– Sao nào anh, gì mà xúc động đến vậy? Chờ em lâu không? Khổ quá máy hết pin, nên cũng phải đi tìm anh chứ, đang định ra chỗ quầy dịch vụ gọi nhờ điện thì nhìn thấy anh… Giờ Mai Ngọc của anh đã về rùi nè! Thôi mà!! Cười lên, cười lên coi nào!!! – Nàng véo nhé vào má tôi, lay lay, nhưng mắt nàng cũng rơm rớm.

– Sao mặt anh tái nhợt đi vậy?

– Anh ốm à?

Nàng đưa bàn tay đặt nhẹ lên trán tôi, lo lắng.

Tôi bần thần cầm lấy tay nàng, áp vào má… rồi kéo nàng ôm vào lòng… ôm thật chặt…

– Anh..! – Nàng cũng ôm lấy tôi. Vòng tay mềm mại khiến cơn nhói trong tim dịu bớt đi phần nào.

Bỗng dưng tôi muốn khóc…

Muốn khóc giữa hỗn loạn cuộc đời đang nghẹn ngào rối bời những vui buồn đan xen…

Danh sách chương (157 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157