Mai Ngọc - người con gái tôi yêu

Phần 40
Phần 40

Phút thứ 89…

Chúng ta đang bị dẫn trước 1 – 0 và chỉ còn 10 người khi Quốc Vượng phạm lỗi thô bạo với Sakda và nhận thẻ vàng thứ hai rời sân. Cả sân vận động Mỹ Đình im phăng phắc trong một bầu không khí nặng nề xen lẫn tuyệt vọng, đâu đó khẽ vang lên tiếng nấc nghẹn ngào và cả những tiếng thở dài não nề. Chỉ còn vài phút nữa thôi, với thế trận 10 người và một bàn bị dẫn trước, liệu chúng ta còn làm được gì? Giờ chỉ có phép lạ có đến trong những giây phút hiếm hoi còn lại mới có thể cứu vãn được tình thế. Chúng ta có 3 phút đá bù giờ. Phép lạ hay kỳ tích lúc này phải chăng là một điều quá viển vông…

Tôi gục xuống ôm đầu, thằng Hoà cũng bịt chặt tai lại, như để không muốn nghe thấy tiếng còi báo hết trận…

– Vào! Vào rồi!!! Vào rồi!!! – Cả cầu trường Mỹ Đình như muốn nổ tung ra, tôi ngước lên… và như quên cả những vết thương chưa lành trên người tôi nhảy cẫng lên hẳn ghế, thằng Hoà cũng vậy…

Kỳ tích đã đến phép lạ đã xảy ra. Phép lạ mang tên Văn Quyến. Cú vô lê cách khung thành khoảng 10m, bóng bật đất và bàn gỡ hòa đã có ngay phút cuối cùng của giờ đấu chính thức. Pha chuyền bóng từ cánh phải của Minh Phương và cú nhả bóng bằng đầu của Tài Em đưa bóng đến tầm chân của Quyến. Cú vô lê trước một rừng chân của Quyến đã đi chính xác. Tỷ số là 1 – 1.

Trận đấu kết thúc giờ đấu chính thức.

Hiệp phụ thứ nhất bắt đầu, và cũng mở ra tia hy vong mới cho đội tuyển U23 Việt Nam và cho cả hàng triệu con tim Việt trên khắp mọi miền tổ quốc đang hướng về chảo lửa Mỹ Đình…

Trong sân, từng tiếng kèn trống, gào thét cổ động lại vang vọng lên mỗi khi Việt Nam có bóng dâng lên… rồi lại im bặt nín thở hồi hộp trước mỗi pha áp sát khung thành của người Thái, cảm xúc cứ đế đan xen, lúc dâng cao lúc hạ xuống…

Và rồi hạ xuống hẳn…

Phút thứ 5 của hiệp phụ thứ nhất… Thái Lan đã có bàn thắng vàng sau cú sút của Nataporn… Các cầu thủ của chúng ta gục xuống, và chúng ta cũng vậy… Với thế trận 10 chọi 11, chúng ta đã không thể làm gì hơn. Một lần nữa, ngôi vua lại không về với chúng ta… Một lần nữa chúng ta lại lỗi hẹn với tấm huy chương vàng…

Hoà khóc tu tu như một đứa trẻ, tôi ngả người ra ghế nhìn lên trời, gương mặt thất thần… những tiếng thổn thức lại vang lên xunh quanh… tất cả bao chùm một bầu không khí buồn thảm như ngày tận thế vậy…

Bước ra khỏi sân vận động, chúng tôi ngồi bệt ngay giữa quảng trường. Giữa những con người ủ rũ và não nề… đoàn người vẫn nườm nượp đi ra, cờ hoa rủ xuống thê lương, đâu đó lại vang lên tiếng khóc, hoặc tiếng gào thét không cam lòng.

Tôi nằm ngả người xuống, nhìn lên bầu trời tối đen mịt mù…

– Không có sao! – Tôi buột miệng.

– Mùa đông thì lấy đâu ra sao? – Thằng Hoà nặng nề đáp trả lại. Rồi nó cũng nằm xuống.

– Niềm tin của cậu có đáng giá một xu không? Ôi 5 triệu… hix! – Nó thở dài thườn thượt.

Tôi bật ngồi dậy cười rũ rượi…

– Cậu còn cười? – Thằng Hoà gắt gỏng.

– Chẳng có thước nào đo được giá trị của niềm tin cả! Tớ biết là cậu không hối hận – Tôi ngoảnh lại nhìn nó.

– Chúng ta chẳng phải cũng đã có những giây phút bay bổng tuyệt vời đó sao? – Tôi mỉm cười nói tiếp.

Nó vẫn nằm ngước nhìn lên trời với khuôn mặt đăm chiêu.

– Đứng dậy thôi cậu!

– Làm gì!? – Nó liếc nhìn tôi.

– Về nhà chứ còn làm gì nữa! Định ngủ luôn ở đây chắc.

– Uhm – Nó uể oải ngồi dậy.

– Taxi! – Tôi với tay gọi một chiếc xe đang rẽ đám đông đi tới…

Danh sách chương (157 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157