Mai Ngọc - người con gái tôi yêu

Phần 129
Phần 129

– Cậu em, quán của anh sắp đóng cửa rồi!

– …

– Ông em à! – Một bàn tay đập đập vào vai tôi.

Đang nằm gục mặt xuống bàn tôi uể oải ngẩng dậy, đưa tay quyệt sợi nước bọt còn đang vương trên mép. Thấy xung quanh cứ chao đảo, sóng sánh như đang đứng trên thuyền.

– Có về được không? – Anh chủ quán nhìn tôi hỏi.

– Cho… cho em… thêm… một… một… – Tôi lè nhè nói.

– Thôi, quán anh đóng cửa rồi. Hơn 1h đêm rồi, khi khác uống tiếp! – Anh ấy xua tay.

– Em… trả tiền… mà!

– Anh biết, nhưng giờ muộn rồi. Anh đã dọn hàng vào hết, còn mỗi bàn em thôi. Khi khác nhé!

Nghe anh ấy nói vậy, tôi lẳng lặng đứng dậy thanh toán. Rồi bước ra ngoài, một cơn gió lạnh ập vào khiến tôi xây xẩm cả mặt máy, gáy hơi buốt. Tôi vịn vào cửa, rồi lảo đảo ra chỗ dựng xe.

– Có đi được không hay để anh gọi taxi, xe gửi đây mai quay lại lấy cũng được! – Anh chủ quán bước theo.

– Em… em đi được…

Tôi ngồi lên xe rồi nổ máy, loạng choạng phóng đi.

– Công chúa! Giờ mình đi đâu?

– …

– Ờ! Về nơi tình yêu… bắt… bắt đầu…

– …

Tôi vừa đi vừa lảm nhảm cười nói một mình như một thằng điên. Nãy với hội thì chả uống, giờ một mình lại thấy uống vào, những men cay thấm vào tâm can, cũng phần nào giải tỏa bớt. Nhưng lại đẩy tâm trạng tôi ngày càng tồi tệ hơn…

Khi rời cầu Long Biên, rồi tấp vào quán nhậu ven đường, tôi cũng điện thêm cho nàng mấy cuộc nữa, vẫn là thuê bao. Cảm giác bức tường trở ngại đang ngày một lớn dần lên rõ rệt, khiến tôi càng hoang mang hơn.

Đi đến ngã tư Tràng Thi, thấy đèn đỏ tôi cũng lao bừa.

“Đêm rồi còn đèn đỏ cái con…”

Đang lẩm nhẩm định văng tục chửi đổng thì bất chợt một chiếc xe hơi màu đen chạy cắt ngang… tôi luýnh quýnh cắt phanh vội.

– Ketttttttttt…

Vừa dứt mưa đường còn trơn… chiếc xe rê bánh rồi loạng choạng… tôi ngã vật luôn ra đường… Má đập xuống đau điếng… Sao giăng đầy trời.

– Đi đứng kiểu gì thế? Muốn chết à? – Có tiếng mở cửa xe, rồi giọng một người đàn ông cáu gắt.

– Anh có sao… ơ… – Là giọng con gái nữa.

– Anh Hiếu! Phải anh Hiếu không?

Nghe quen quen, tôi lồm cồm bò dậy. Mắt vẫn còn hoa… chưa nhìn rõ. Một bàn tay nhẹ nhàng đỡ tôi.

– Trời, anh đi đâu mà về muộn thế, lại còn toàn hơi rượu. Anh có sao không?

– Yến đấy à? – Tôi mỉm cười nhận cô em múa cùng nhà trọ ngày nào.

– Có sao không anh? – Một cô gái nữa chạy tới.

– Chào Thúy! – Tôi cười khà khà.

– Anh say quá rồi, chết thật! – Yên lo lắng cầm khăn chấm vết xước đang rỉ máu trên má tôi.

– Hai em đi đâu về muộn thế này? – Tôi vội hỏi chuyện.

– Bọn em vừa diễn xong thì anh Tuấn với chị Mai rủ đi ăn đêm. Đang trên đường về thì gặp anh.

– Mai à? – Tôi ngoảnh nhìn về phía chiếc xe. Thấy Mai đứng đó nhìn tôi. Sắc mặt không biểu lộ cảm xúc.

– Em chào anh Tuấn! – Tôi đưa tay lên.

– Tưởng ai hóa ra người quen cả. Vừa đi nhậu ở đâu vậy em? – Anh Tuấn cũng đã nhận ra tôi, liền bước lại cười hỏi thăm.

– Em đi… với lớp về anh ạ!

– Bảo với Hùng hôm nào anh em hội họp bữa nhỉ? – Anh Tuấn đon đả bắt tay tôi.

– Tất nhiên… tất nhiên… – Tôi cũng cười đáp lễ.

– Thôi giờ em xin phép nhé, có gì hôm nào anh em mình gặp nhau hàn huyên sau. – Tôi vừa nói vừa lúi húi dựng xe dậy.

– Ô, hay gửi xe đâu để anh Tuấn đưa anh về, say vậy làm sao mà đi được. – Thúy vội gàn.

– Đúng rồi em! – Anh Tuấn gật gù đồng tình.

– Không sao! Nãy say, nhưng đập mặt xuống đường cái giờ tỉnh như sáo rồi! – Tôi vội xua tay.

– Anh và mọi người cứ về đi. Em tự đi được mà!

– Nhưng…

– Muộn rồi, em xin phép đi trước nhé! Chào anh, chào các em! – Tôi ngắt lời Yến, rồi dứt khoát đề máy.

– Chào Mai! – Tôi nhìn về phía Mai khẽ gật.

Chỉ thoáng nhìn, nhưng tôi cũng có thể nhận thấy sự lo âu rõ rệt trong đôi mắt Mai, khắc hẳn với vẻ dửng dưng khi nãy. Bạn ấy định nói gì đó… nhưng tôi đã phóng xe đi mất rồi…

– Ộc… ộc…

Chẳng biết tôi lết về phòng như thế nào nữa. Chỉ định hình ra được là mình đang úp mặt trút bầu tâm sự vào cái bồn cầu.

– Trời ạ! Anh lại đi uống ở đâu thế này?

Loáng thoáng nghe giọng cái Hồng phía sau.

Nôn xong tôi loạng choạng bước ra khỏi nhà vệ sinh, nhìn trong phòng thấy Sơn, Hòa, Lâm đang nằm ngổn ngang, mặt ông nào ông nấy vẫn còn vật vã lắm. Hình như rượu càng lúc càng ngấm thì phải. Hằng thì lúi húi bôi dầu gió vào chân Sơn. Thủy thì cầm khăn lau nước bọt thi thoảng cứ đùn ra bên mép Lâm.

– Cậu… về… – Hòa ngồi dậy nhìn tôi, đang định nói thì vội đưa tay ôm miệng, rồi lại chạy vọt qua tôi chui vào nhà vệ sinh.

– Bảo bao nhiêu lần rồi có nghe đâu. Tôi cũng đến chết đây!

Tiếng cái Hồng gắt lên, xen với tiếng nôn khan của Hòa vọng ra.

– Anh, nằm xuống em bôi dầu gió cho. – Hằng với một cái gối đặt cạnh Sơn rồi bảo tôi.

– Thôi khỏi, lúc nãy anh uống ít mà, em trông nó đi!

Tôi vừa nói vừa đẩy cửa bước ra, rồi đi lên tầng bốn! Mở cửa phòng, thằng cu em Thái cũng đang gáy như lò kéo bễ. Tôi bước lại ngả lưng xuống nằm cạnh nó. Nhìn lên trần nhà cứ thấy quay cuồng…

Bỗng thấy nhớ cốc nước chanh và bàn tay mềm mại âu yếm đặt lên trán dạo nọ…

“Ngày hôm qua… mà giờ thấy xa… xa quá…”

Giữa dư âm của những thổn thức đan xen trong sự mệt nhoài và choáng váng… tôi nhắm mắt…

Trước khi chìm vào giấc ngủ vẫn cảm nhận rõ hai dòng lệ ươn ướt tràn ra hai bên khóe mi mình…

Chẳng biết giấc ngủ vật vã mệt nhoài kéo dài bao lâu.

Nhưng trong giấc ngủ tôi lại mơ thấy nàng, vẫn đôi mắt đầy trách móc. Nhưng bàn tay thì ân cần cầm khăn lau mặt cho tôi.

– Anh xin lỗi, anh lại hơi quá chén rồi! – Tôi lẩm nhẩm.

Nàng không nói gì, chỉ lẳng lặng ngồi cầm tay tôi trầm ngâm.

– Sao không nói với anh? Anh đã xin lỗi rồi mà.

Chợt nàng đứng dậy rồi mở cửa đi ra ngoài.

– Ngọc, ở lại với anh, anh xin…

Tôi cuống quýt nhưng cánh cửa đã đóng.

Tôi choàng tỉnh, mở mắt ra, trời đã sáng hẳn. Cửa sổ mở toang đón những tia nắng chiếu dọi vào căn phòng.

Mình lại mơ rồi…

Tôi gượng dậy nhìn xung quanh, khẽ thở dài, Thái vẫn đang gáy khò khò, còn hội Sơn – Hòa – Lâm không biết đã tỉnh chưa?

Tôi đi vào nhà tắm, ngang qua chiếc bàn chợt thấy một cốc nước chanh đặt trên đó. Tôi khựng lại.

– Ngọc… Ngọc… – Tôi gọi váng lên rồi lật đật chạy vội xuống dưới nhà.

Nghe có vẻ hơi hoang đường, nhưng không hiểu sao lúc này dù chỉ có một phần triệu hy vọng cũng có thể thổi bùng lên trong tâm trí. Về giấc mơ khi nãy phải chăng là sự thật…

Xuống tầng 3 mở toang cửa ra. Thấy Sơn với Hòa và Lâm vẫn đang nằm. Hồng ngồi trên bàn úp mặt xuống ngủ. Thủy và Hằng cũng trải chiếu nằm. Xem chừng mọi người vẫn đang ngon giấc.

Hy vọng càng được củng cố thêm nữa… tôi chạy tiếp xuống tầng 2. Mở cửa ngó vào tiếp…

Thấy anh Hùng cũng đang ngủ mê mệt. Cốc nước chanh là của ai?

Nghe tiếng lách cách dao thớt dưới tầng 1. Tim tôi đập thình thịch. Chẳng có lẽ nào…

Tôi bước vội xuống…

Đúng là nàng rồi!! Chiếc váy trắng, bờ vai thon quen thuộc đang lúi húi bên bếp. Làm thế nào mà nàng quay trở lại được đây?

Câu hỏi cũng chỉ thoáng qua vì tôi cũng chả bận tâm đến câu trả lời. Điều quan trọng là…

Tôi bước đến ôm nhẹ nàng từ phía sau…

Nàng thoáng giật mình, toan gỡ tay tôi ra.

– Để im một lát… xin em… – Tôi vừa thì thầm, tay ghì chặt hơn. Và dũi mặt vào mát tóc huyền ngát hương thơm.

– Anh tưởng sẽ không thể gặp lại em nữa… Anh mệt mỏi, anh kiệt sức vì cứ phải nghĩ mãi tới điều này. Em à… chúng ta… chúng ta bất chấp tất cả đi… mình hãy trốn đi đến một nơi nào đó thật xa. Anh chỉ cần được bên em… bên em thôi… Anh không nghĩ là em lại có thể quay lại nhanh đến vậy… Ngọc à!

– Anh vẫn chưa tỉnh? – Nàng đứng lặng người. Rồi khẽ nói.

– Nếu phải là giấc mơ thì anh cũng chả mong tỉnh lại nữa, anh sợ những điều đã phải đối mặt ngày hôm qua. Anh sợ lắm rồi. – Tôi vừa nói vừa hôn lấy hôn để lên bờ vai trắng ngần.

Chợt nàng dứt khoát gỡ tay tôi ra, rồi quay lại.

– Mai!!! – Tôi sửng sốt, đưa tay dụi mắt. Định hình lại một lần nữa.

Đúng là Mai thật. Bạn ấy nhìn tôi, mắt ngấn lệ, nhưng rồi lại mau chóng quay đi. Tay lén quyệt nhẹ những giọt nước mắt chực trào ra ngoài.

– Mai… Anh… Hiếu, Hiếu xin lỗi. – Tôi bối rối gãi đầu, lòng hối hận tột độ vì hành động vừa rồi có thể đã vô tình gây tổn thương đến bạn ấy.

– Anh đã uống cốc nước chanh Mai để trên bàn chưa? – Mai vừa nói vừa lúi húi thái hành và rau. Mở vung nồi cháo đang sôi sùng sục trên bếp khuấy nhẹ.

– Làm thế nào Mai vào được đây trong khi mọi người vẫn đang ngủ? Từ khi nào vậy? – Tôi lúng túng hỏi lảng.

– Mai trèo lan can vào!

– Hả…

– Mai gọi Thái xuống mở cửa, anh ngốc ạ! – Thấy tôi đứng nghệt ra Mai cười khúc khích. Quay lại giải thích. Đôi mắt đen láy vẫn ươn ướt lệ vương.

Tôi cứ đứng lặng nhìn Mai mà chẳng biết nói thêm gì nữa.

– Cháo xong rồi, anh gọi mọi người dậy ăn nhé. Mai có việc phải đi. – Mai vừa nói vừa rửa tay, rồi lại phía bàn cầm túi xách. Sau đó lúi húi đi đôi dép cao gót và vội vã đi ra cửa.

– Mai!!

Nghe tiếng tôi gọi, Mai đứng khựng lại.

– Hiếu… Hiếu… cảm ơn! – Tôi vừa nói vừa gãi đầu, mặt cúi gằm xuống.

– Chẳng biết anh và người ấy… đang có chuyện gì! Nhưng anh đủ chín chắn và bản lĩnh để giải quyết mọi chuyện… Mai… Mai không muốn gặp lại anh chàng nát rượu tối hôm qua. Anh hiểu chứ?

– Thực sự là… – Tôi ngập ngừng.

– Mọi thử thách khi xưa đều đã không làm khó được hai người. Thì những trở ngại phía trước dù có như thế nào Mai cũng vẫn tin là anh sẽ vượt qua được. Đừng lãng phí điều ước của Mai, và… và đừng… để Mai… thấy anh phải đau khổ… thêm lần nữa…

Mai vẫn không quay lại. Nhưng những lời cuối, thấy giọng Mai hơi nghẹn.

– Chào anh!

Có lẽ sợ tôi nắm bắt được tâm trạng đang bộc lộ của bạn ấy. Nên bạn ấy bước vội đi. Tôi cứ đứng tần ngần nhìn theo, lòng trào dâng những cảm kích và cả một nỗi buồn đau nhói không thể cắt nghĩa được.

Tôi lùi lại rồi ngồi bệt xuống chân cầu thang. Đưa tay lên vò đầu… Sau đó lần mò túi quần, rút bao thuốc lấy ra một điếu, châm, rít một hơi sâu. Rồi tựa vào tường, thở ra, mắt mơ màng nhìn những sợi khói bay vất vưởng.

– Kìa sao không ăn nữa đi? – Hòa vừa xì xụp tô cháo vừa quay sang tôi hỏi.

– Tớ đủ rồi! – Tôi vẫn châm thuốc như điên. Ngồi tựa lưng vào tường nhìn đám bạn lúi húi bên nồi cháo chân giò Mai vừa nấu.

– Mày hút thuốc lấy no à? – Lâm miệng đang lúng búng cục xương trong mồm cũng ngoác ra.

– Mai về lâu chưa? – Anh Hùng vừa xỉa răng vừa hỏi.

– Cũng lâu rồi anh!

– Anh lấy làm lạ, tự nhiên nó qua đây nấu cháo cho mọi người rồi về chẳng chào hỏi ai lấy một câu. Hay thật!

– Thì mọi người vẫn đang ngủ mà! – Tôi nhún vai.

Chợt có tiếng xe máy đi vào, Sơn đỗ xịch ở cửa. Lúc sáng nó dậy không kịp ăn, vội vội vàng vàng chở Hằng qua trường.

– Anh Sơn, còn nhiều cháo lắm, vào ăn cho nóng! – Hồng quay ra cửa vẫy vẫy.

– Thôi, anh đi ăn với Hằng rồi.

Trả lời Hồng xong nó quay sang tôi.

– Cafe đi đại ca!

Danh sách chương (157 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157