Mai Ngọc - người con gái tôi yêu

Phần 143
Phần 143

– “Anh về tới phòng chưa?”

– Anh vừa về tới nơi, sao giờ còn chưa ngủ?

– “Anh học diễn xiếc ở đâu vậy?”

– Sao?

– “Em suýt la lên khi thấy anh đu từ lan can xuống, may mà Tiên đứng bên cạnh bịt mồm lại!”

– Em không giữ lời!

– “Sao cơ!”

– Anh đã bảo đừng nhìn theo anh rồi cơ mà!

– “Đừng trách em!”

– Hả?

– “Mai Ngọc hứa với anh, còn hoàng hôn thì không!”

– Em cũng bẻm mép quá nhỉ?

– “Bị lây nhiễm từ anh thôi!”

– Em à!

– ‘Dạ!’

– Tối mai anh lại vào nhé!

– “Không được! Anh làm vậy nguy hiểm lắm, với lại Tiên cũng chỉ ở lại được một đêm thôi, ngày mai dì hoặc mẹ sẽ ngủ cùng em!”

– Vậy sao?

– “Anh cũng phải trở lại Hà Nội đi, còn chuyện học hành nữa!”

– Giờ còn điều gì khiến anh bận tâm được đâu!

– “Em biết, nhưng em cũng cần có thời gian để cân bằng lại mọi chuyện, anh hiểu điều đó hơn ai hết mà!”

– Anh sẽ đợi!

– “Đó không phải là lời hứa, mà là điều anh phải làm!”

– Anh sẽ làm tất cả cho sự chờ đợi này!

– “Em tin…”

– Anh cũng thế!

– “Giờ có gì em sẽ chủ động nhắn hoặc gọi nha!”

– Vâng!

– “Vâng á?”

– Em vẫn là sếp mà!

– “À, cho em gửi lời hỏi thăm tới Sơn và các bạn nha, cảm ơn mọi người rất nhiều!”

– Em sẽ phải đi nói với chúng nó thôi!

– “Đừng cài em như thế!”

– Không phải cài, chúng nó cũng sẽ đợi em!

– “Có người dúi trách nhiệm cho em kìa?”

– Trách nhiệm từ bây giờ luôn, bớt lo nghĩ và mau bình phục, được chứ?

– ‘Vâng!’

– Đi ngủ em nhé!

– “Anh cũng vậy!”

– Ngủ ngon… Em!

– ‘Không’Công chúa mít ướt”nữa à?”

– Lúc này thì hơi sến!

– “Nhưng em vẫn thích nghe!”

– Ngủ ngon… công chúa…

– “Ngủ ngon… hoàng tử đạo chích”.

– Gì thế?

– “Em chẳng đã bảo là sẽ đổi tên cho anh mà…”

– Tên hay nhỉ?

– “Anh thích chứ?”

– Em gọi anh là gì anh đều yêu hết, có điều cái tên này khiến anh có đôi chút chạnh lòng!

– “Vì sao?”

– Anh chỉ lấy lại thứ đã thuộc về anh thôi mà!

– “Em không phủ nhận, nhưng cách thức có đôi chút tương đồng!”

– Thôi được rồi, cứ nói mãi thế này, thì bao giờ mới ngủ được!

– “Anh tắt máy trước đi!”

– Không!

– “Vì sao?”

– Khi nãy em đã dõi theo anh rồi, lần này ngược lại cho công bằng!

– “Tính toán cả với em nữa!”

– Đương nhiên! Ai bảo không giữ lời!

– “Thôi được rồi, lần này em chịu, anh ngủ sớm đi nha… yêu… anh…”

– Anh cũng vậy…

– “Tút… tút…”

Đứng ngoài lan can khách sạn, tôi cứ áp máy vào tai dù những tiếng tút tút trong điện thoại đã im bặt từ lúc nào…

– Mẹ, lung lay cái răng cửa rồi! – Hòa ngó vào gương lấy tay nắn nắn rồi suýt xoa.

– Tao cũng đâu khá khẩm, mày như kiểu có thù oán gì với tao hay sao ý, đánh như đòn thù. – Lâm ngồi cầm cái khắn bọc đá chườm vào má, một bên mắt tím bầm, làu bàu.

– Không diễn thật thì làm sao thuyết phục được! – Hòa nhe răng cười.

– Nhưng có nhất thiết phải sâu thế không?

– Mà cái lão già đấy đuổi khỏe thật, chạy muốn lả người! – Hòa lè lưỡi.

– Thì mày quai lão phọt cả miếng kẹo cao su trong mồm ra, lão chẳng hận.

– Chắc tiếc cái kẹo cao su.

– Hẳn vậy rồi!

Hai thằng nhìn nhau bật cười khoái trá.

Sơn bước từ trong nhà tắm ra, tay vẫn nắn nắn mấy giẻ sương sườn.

– Có sao không? – Tôi ngồi ở giường, vừa xoa dầu vào những chỗ đau nhức vừa hỏi nó.

– Ăn nguyên cái cùi chỏ của đại ca, với tốc độ như vậy không gẫy cái xương nào là phúc đức cho thằng em lắm rồi! – Nó nhăn nhó. Rồi bước lại tủ lạnh lấy chai bia.

– Chúng mày à? – Tôi ngừng xoa dầu nhìn tụi nó.

– Gì thế?

– Sao?

– Cảm ơn các cậu về tất cả! – Tôi xúc động nói.

Cả lũ chúng nó trố mắt nhìn tồi, rồi tất cả bật cười ngặt nghẽo. Lâm bước tới quặp tay vào cổ tôi.

– Bọn này không có ơn huệ gì hết, nhá!

– Chúng ta là một đội mờ! – Hòa cầm chai bia đã bật nắp đưa cho tôi.

– Giờ thoải mái nhậu được chưa, đại ca? – Sơn bước tới nháy mắt.

– Tao vẫn đang uống thuốc mà! – Tôi ái ngại.

– Thuốc thang gì cái thằng đu dây từ trên tầng 2 xuống mà vẫn toe toét được! – Hòa cười hềnh hệch.

– Được thôi, nhưng tao e số lượng bia trong tủ không đủ cho mình mày đi tè! – Tôi cầm chai bia lên cụng với chúng nó, cười theo.

– Yên tâm, em đã gọi lễ tân, lát nó mang thêm một két nữa lên, đồ ăn em cũng nhờ nó gọi rồi. Ok!

– Nào! Sau mấy ngày vật vã ở Sài Gòn, giờ đã có thành tựu. Thả phanh đi! – Hòa hào hứng.

Cả mấy thằng cùng hô hào, rồi nốc ừng ực.

“Em à, em sai rồi nhé! Số phận vẫn dành một chút công bằng cho chúng ta với những người bạn tuyệt vời bên cạnh. Vậy nên mình hãy công bằng với tình yêu và lẽ sống của mình. Chỉ đơn giản như vậy, trở ngại đến mức nào cũng đâu có là vấn đề, phải không?”

Danh sách chương (157 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157