Mai Ngọc - người con gái tôi yêu

Tác giả: tài năng | 157 chương | Hoàn thành
Chương 1
Phần 1

– Hiếu! Dậy, nhanh lên, gần 7 giờ rồi còn ngủ chết trương… mày có định đi học không đấy???

– …

– Dậy!! Dậy mau. – Mẹ vơ cái gối đập liên tục vào mặt tôi.

– Đây, đây, con dậy đây… từ đây ra trường mất có 10 phút thôi mà mẹ… – Tôi lồm cồm bò dậy làu bàu!!

– Thế mày định không đánh răng, rửa mặt, ăn sáng à, thanh niên rồi, tác phong phải nhanh nhẹn lên chứ. – Mẹ vừa gấp chăn màn vừa xa xả nói.

Tôi uể oải đứng dậy, bước vào phòng vệ sinh…

Làm vệ sinh cá nhân xong xuôi, thu dọn bài vở, quần áo chỉnh tề. Tôi đến bên mẹ chìa tay.

– Gì đây? Còn không mau đi học đi ông tướng. – Mẹ gườm nhìn tôi.

– Mẹ… tiền ăn sáng!! – Tôi nũng nịu.

– Cái gì!? Hôm qua vừa đưa cho mày 20 nghìn xong mà mày đã tiêu hết rồi, mày tưởng tao cướp ra tiền à con? – Mẹ trợn mắt.

– Hôm qua bọn con phải góp tiền đi thăm cô giáo ốm, con thiếu tiền còn phải đi vay thêm nè, con có tiêu gì đâu mà mẹ nói vậy. – Tôi làm ra vẻ tội nghiệp.

– Đây, cầm lấy rồi đi đi cho khuất mắt tôi! – Mẹ giúi vào tay tôi đồng 10 nghìn.

– À, hôm nay bọn con phải đóng quỹ lớp rồi, mẹ cho con thêm 20 nghìn nữa đi!

– Cái gì nữa đây! Sao mày lúc nào cũng có lý do để moi tiền tao thế?

– Lý do chính đáng mà mẹ. – Tôi nháy mắt.

– Thôi đây… cầm lấy, hôm nào đi họp phụ huynh tao hỏi mà không phải thì chết với tao!

– Vâng con thanks you mẹ, bye bye mommy. – Tôi thơm mẹ cái rùi chạy tót ra cửa, vẫn còn nghe tiếng mẹ nói vọng đằng sau:

– Con với chả cái…

Tháng 10, tiết trời đang chuyền sang thu. Hít thở bầu không khi trong lành, man mát của buổi sáng sớm, tôi thở dài khoan khoái, rảo chân đạp xe đến trường… Thị trấn yên bình nằm giữa một vùng đồng bằng trung du Bắc bộ bao quanh là núi, buổi sáng nào cũng vậy không khí tấp nập và hối hả. Từ những anh cán bộ viên chức ăn mặc chỉnh tề, đạo mạo đến những người nông dân khắc khổ đem sản vật nông nghiệp lên chợ bán, những bác xe ôm chia nhau điếu thuốc hút dở kèm nụ cười dạng dỡ. Đâu đó một vài tốp học sinh ríu rít đến trường…

– Ê ku, chờ tao với!!!

Tôi ngoảnh lại phía sau. Thằng Sơn lúi húi đạp xe lên.

– Đang ngắm em nào mà cứ đờ người ra thế. – Nó nhe răng cười.

– Ngắm cái con khỉ… hôm qua thắng hay thua vậy?

– Thua 3 – 1, chán lắm! Thiếu mày với thằng Tiến thì thắng thế quái nào được, chiều nay còn tiền không, cốp tiếp đi, đá sân Thành Đỏ. Mỗi đội cốp 50 nghìn, thắng ăn cả, phải phục thù chứ!

– Để xem nào đã, dạo này bà già tao quản lý chi tiêu ác lắm. – Tôi trầm ngâm.

– Ui giời, mỗi thằng góp có 10 nghìn mà không xoay được à. – Nó bĩu môi.

– Thì tao đã bảo là để xem nào đã! – Tôi gắt.

– Ờ, có gì để tao còn hẹn với… úi… nhìn kìa! – Mắt nó sáng lên, tôi nhìn theo hướng nó chỉ, một vài tà áo trắng tinh khôi đang lướt trên đường, gió thổi thốc lên để lộ những mảnh da thịt trắng ngần. 2 thằng ngẫn ngơ nhìn theo…

Tôi 17 tuổi, ở cái độ tuổi mà các cụ hay nói là bẻ gãy sừng trâu… tôi là con của… mẹ tôi và sống ở cái thị trấn nhỏ này. Tôi không thể nói là đẹp trai lắm nhưng ưa nhìn và khá đô con, có lẽ do tôi chăm chơi thể thao mà cơ thể đã sớm nẩy nở hơn so với các bạn cũng trang lứa. Tôi sống khá nội tâm và có thể nói là đa cảm, hay suy nghĩ về cuộc sống, có lẽ do từ bé cho đến giờ chỉ sống bên mẹ, nên về mặt tình cảm tôi rất yếu đuối…

Ở cái độ đang tuổi ăn tuổi lớn, và cả tuổi… tò mò nữa, những thằng con trai như chúng tôi luôn cảm thấy hiếu kỳ với những vấn đề về giới tính và tôi nghĩ bất kỳ người đàn ông trên thế giới từ vĩ nhân đến… tiểu nhân đều đã từng trải qua giai đoạn này. Lên cấp 3, các bạn nữ đã bắt đầu lớn phổng phao, những đường cong thiếu nữ, những lằn dây áo, quần con ẩn hiện dưới những lớp áo dài trắng trong luôn thu hút những ánh nhìn và cả sự bàn tán từ phía chúng tôi… trong những cái đầu ngờ nghệch đã manh nha những suy nghĩ về chuyện tình cảm và quan hệ nam nữ…

Như những đứa bạn cũng trang lứa, tôi cũng đã biết tự kích thích bộ phận sinh dục của mình để tìm khoái cảm, để dập bớt những ham muốn đang bắt đầu khơi gợi lên trong tâm trí mỗi khi bắt gặp một hình ảnh hở hang, yêu thương… nào đó trên tạp trí, phim ảnh, mặc dù sau mỗi lần như vậy tôi cảm thấy thật xấu hổ và tội lỗi… ban đầu tôi cứ tưởng chỉ mình tôi có thói quen này, sau này tâm sự ra thì hoá ra thằng nào cũng vậy, từ những thằng hiền lành học giỏi đến những thằng cá biệt nghịch ngợm, và tôi dần hiểu theo cách nói trần tục, người ta gọi đó là thủ dzâm.

Có một ngày từ “thằng bé” của tôi phụt ra một chất dịch màu trắng khi tôi đang tự kích thích mà tôi cho là… mủ, tôi hoang mang tột cùng, tôi nghĩ là tôi bị một căn bệnh gì đó thật đáng sợ, có lẽ do tại tôi thủ dzâm nhiều quá chăng?? Tôi không biết hỏi ai cả vì… không có ai để hỏi, hỏi mẹ thì thật xấu hổ, mà cứ giữ trong lòng thì thật khổ tâm, không tập trung được vào việc gì, cuối cùng đánh liều hỏi thằng Quân. Một thằng anh cả của hội con trai trong lớp và rất chững chạc, thì bị nó cười cho thối mũi.

Nó đập đập đầu tôi nói:

– Cái chất đấy là để cấy vào người phụ nữ, nó làm cho phụ nữ bụng to, và sau 9 tháng sẽ sinh ra em bé, lớn lên giống như tao với mày, nói ngắn gọn là chất đấy dùng để sản xuất làm ra con người, hiểu chưa??

Tôi ngỡ ngàng:

– Thế làm sao mà cấy vào được?

Nó cũng bối rối:

– Thì… mày đưa cái của mày vào người bọn con gái, có thế thôi mà cũng hỏi!

Tôi gật gật ra vẻ hiểu:

– Vậy là giống như người ta tiêm đúng không!?

Nó khoát tay:

– Mày về mà hỏi bố mẹ mày sinh ra mày như thế nào, tao chẳng dỗi hơi mà đi giải thích nữa, đúng là đần hết chỗ nói!

Tôi yên tâm và bằng lòng với những khái niệm mới lạ này, vậy là tôi đã trở thành một thằng đàn ông, là người lớn rồi, có thể sản xuất con người, sinh ra em bé được rồi. Ngộ thật đấy!!

– Mày lôi tao ra đây làm gì vậy? – Tôi quay sang thằng Sơn hỏi ngây ngô.

– Suỵt yên nào!! – Nó đưa tay ra hiệu cho tôi im lặng, rồi gỡ cái mẩu giấy trên bức tường ngăn cách giữa nhà vệ sinh nữ và nam, hiện ra một cái lỗ thông sang được đục rất khéo. Tôi há hốc mồm.

– Sao lại có cái lỗ này ở đây!?

– Đã bảo mày im cơ mà!! – Nó gắt nhẹ, đưa tay bịt miệng tôi. Rồi nhe răng cười bí hiểm:

– Tao đã tốn biết bao tâm huyết đấy!

Nói rồi nó lúi húi nhòm vào cái lỗ, bỗng nhiên nó há hốc mồm… Tôi chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra thì nó đã dúi đầu tôi xuống, giọng nó run run thì thào:

– Xem đi…

Tò mò tôi ngõ vào, bỗng nhiên tôi run bắn cả người, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, hình ảnh các bạn nữ đang giải quyết nhu cầu vệ sinh đập thẳng vào mắt tôi… từng đường cong… những chỗ nhạy cảm lồ lộ ra… tôi nín thở đứng lên nhìn nó thảng thốt, bàng hoàng, nó liếc tôi nhe răng cười nham nhở. Cảm giác xấu hổ như vừa làm một điều gì đó thật tội lỗi trào dâng trong lòng, tôi co giò chạy thẳng ra khỏi nơi đó như một thằng ăn trộm vừa bị bắt quả tang.

Bắt đầu kể từ ngày hôm ấy trong đầu tôi luôn hiện ra những hình ảnh lần đầu tiên nhìn thấy trong đời, cảm giác ngại ngùng xấu hổ, xem lẫn một chút cảm xúc gì đó mơ hồ cứ trào dâng trong lòng tôi… vừa tò mò vừa kích thích, tôi bắt đầu quan tâm kỹ hơn đến các bạn nữ bằng cặp mắt soi mói và cái đầu đang nảy nở những suy nghĩ thật đen tối, chao ôi!! Thật là mâu thuẫn… tôi chẳng hiểu nổi chính bản thân mình nữa???

Danh sách chương (157 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157