Mai Ngọc - người con gái tôi yêu

Phần 100
Phần 100

– Này! Làm sao thế?

Sơn mở mắt ra. Thấy tôi đang nằm tròn mắt nhìn nó. Đang ngủ nửa đêm mắc tè không chịu được. Dậy xả xong đi vào nằm, nghe tiếng sụt xịt ngoảnh lại thấy nước mắt nó rịn rịn trên khóe. Sợ nó lại gặp ác mộng như đêm trước tôi vội lay gọi.

– Em không sao! Tưởng đại ka ngủ rồi! – Nó bối rối nằm xoay người lại.

– Có gì muốn nói với tao không Sơn?

Không thấy nó trả lời. Tôi thở dài, vắt tay lên trán nhìn lên trần nhà. Phải chăng trong tâm trí nó đang có một cái gì đó đấu tranh dữ dội lắm nên mới có thể đẩy một thằng cục súc khô khan như nó vào tâm trạng như vậy? Phải chăng cuộc sống của nó bên đó có những điều nằm ngoài sức tưởng tượng của tôi? Nhưng dù có là gì đi chăng nữa, nó chẳng chịu chia sẻ thì tôi cũng chẳng biết làm gì để tâm sự với nó cả.

– Đại ka này! – Bỗng nó cất lời phá tan bầu không ý im ắng.

– Sao nào? – Tôi như mở cờ trong bụng. Rốt cuộc thì nó cũng đã chịu chia sẻ.

– Em ôm đại ka ngủ nhé!

– Hả! – Tôi hơi thất vọng kèm theo một cảm giác khó hiểu dì dị.

– Ờ được. Đêm nào ngủ mày chẳng gác tao.

Chỉ đợi có vậy nó quay lại quàng tay qua người tôi.

– Có lẽ em đã yêu Hằng rồi! – Nằm được một lúc nó lại mở lời.

– Chắc không?

– Em nghĩ là chắc!

– Cho nó biết chưa!?

– Em cũng không biết phải làm thế nào nữa. Chúng em đồng cảm, nhưng hai đứa ở hai thế giới khác nhau hoàn toàn. – Nó thở dài.

– Mày quan điểm như thế là rất dở!

– Sao ạ!

Tôi đưa tay lên nắm nhẹ vào cánh tay nó đang quàng qua ngực mình.

– Ngủ đi! Sáng mai dậy sớm qua đón Hằng đi cùng với mọi người. Tao sẽ cho mày biết mày thuộc về thế giới nào.

Hai thằng chuẩn men ôm nhau ngủ kể cũng lạ. Nhưng đôi khi những cái ôm là sự cần thiết để sẻ chia những nỗi lòng, những tâm trạng đang rối bời. Tôi chẳng biết cuộc sống trong thế giới ngầm của nó phức tạp và khốc liệt đến nhường nào, bàn tay của nó vấy máu đến đâu?

Nhưng tôi biết chắc một điều… nó là bạn của tôi… và sẽ mãi là như thế.

Đang nghĩ ngợi thì tiếng gáy khò khò của nó xen ngang. Tôi ngoảnh nhìn, thấy nó ngủ ngon lành từ lúc nào rồi.

“Thế giới mày thuộc về chỉ đơn giản có vậy thôi Sơn à! Không có máu, nước mắt, và những cơn ác mộng!”

Tôi mỉm cười nhắm mắt, tiếp tục thiếp đi trong tiếng tích tắc đồng hồ…

Đã qua ngày mới rồi…

– Mày làm cái quái gì thế?

Tôi trố mắt nhìn thằng Hòa lúi húi cuốn túi giấy bạc nướng đã bọc mấy miếng thịt tẩm ướp gia vị vào ống xả rồi buộc lại cẩn thận.

– Đặc sản đấy, hôm trước tham khảo ông anh dân du lịch bụi chuyên nghiệp, ông ấy chỉ cho món này.

– Chín được không? – Tôi tò mò.

– Tầm khoảng 70km là ăn được rồi!

– Nhưng mà kinh lắm, bụi đường bẩn bỏ mẹ! – Tôi lè lưỡi.

– Bọc qua một lớp giấy nướng rồi lấy đâu ra mà bụi!

– Thế mày không tính mấy cái chất độc hại từ pô nó ám vào nữa à. Ăn vào lỡ tẩu hỏa nhập ma thì sao?!

– Không chết được đâu mà sợ! Mà 2 thằng kia đi mượn xe lâu thế nhỉ? 7h sáng rồi đấy!

– Chắc đang về rồi mà – Tôi cũng nhìn đồng hồ.

Sáng nay Sơn dậy sớm cũng với Lâm qua chỗ Thanh mượn xe, cuối cùng thì nó cũng đã quyết định đi cùng với chúng tôi. Có lẽ đây là cơ hội tốt nhất để nó có thể nhìn nhận lại mọi vấn đề trong cuộc sống để mà đưa ra những quyết định quan trọng cho tương lai sau này của chính bản thân nó. Giờ tầm tuổi này rất khó có thể khuyên nhủ ngoài chính bản thân nó nhận định ra được cái gì mới là tốt cho cuộc đời.

Tôi với Hòa buộc gá đồ đạc vào xe xong xuôi rồi thì Lâm mới phi xe về cùng với Thủy. Chỗ nhu yếu phẩm còn lại xe Lâm chở nốt. Lâm bảo qua đón Hồng và nàng trước rồi hẹn Sơn ở cầu Trắng Hà Đông. Sơn qua đón nốt Hằng, tất nhiên rồi. Vậy là mọi thứ đã xong đâu vào đấy.

Danh sách chương (157 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157