Mai Ngọc - người con gái tôi yêu

Phần 138
Phần 138

Tỉnh giấc, thấy mình đang nằm trên giường bệnh. Tôi cố căng mắt nhìn xung quanh qua ánh đèn hắt vào cửa sổ. Bỗng cảm nhận cái gì đó đè nặng lên bụng, định hình kỹ thì là cái đùi của thằng Hòa. Tiếng gáy như lò kéo bễ của thằng Sơn đang nằm trên chiếc giường gấp là âm thanh rõ rệt nhất trong đêm khuya tĩnh mịch. Lâm chắc về khách sạn ngủ rồi.

Tôi nhăn mặt, gỡ cái đùi to vật vã của thằng Hòa ra khỏi người rồi ngồi dậy.

Ngồi bần thần nhìn ra phía cửa sổ ngẫm nghĩ. Chẳng biết mình thiếp đi bao lâu nữa. Cánh tay lại vướng víu với cái dây truyền nước. Từ bé đến giờ chưa phải trải nghiệm cảm giác bệnh tật thế này, giờ thấy khó chịu thật.

Ngồi một lúc, tôi mới gượng ngồi dậy, rồi rón rén bước xuống giường. Cẩn thận kéo theo cây truyền nước khe khẽ mở cửa bước ra ngoài.

Hôm nay có vẻ bệnh viện quá tải hay sao ý. Thấy người nhà và thậm trí cả bệnh nhân trải chiếu nằm la liệt ngoài hành lang. Tôi nhẹ nhàng bước qua, cố gắng không làm gián đoạn giấc ngủ mệt mỏi của họ.

Tôi cứ thế bước đi, sự vô thức của hành động hay là ý thức của tâm trí dẫn dắt tôi tới trước cửa một căn phòng.

Tôi lẳng lặng đứng một hồi lâu. Giờ này chắc nàng cũng đã ngủ say rồi.

Nàng có biết tôi đang ở ngay đây, đang dõi theo giấc ngủ của nàng qua cánh cửa này không?

“Đáng lẽ ban tối, khi nàng gọi điện, tôi nên nghe máy mới phải, hoặc bước ra ôm nàng vào lòng”.

Tôi tự nhủ trong sự tiếc nuối và dằn vặt. Trong đầu nhớ lại khoảnh khắc lúc tôi chạy đuổi theo nàng.

“Mình phải gặp, phải nói chuyện”.

Tôi đã đặt quyết tâm và bất chấp tất cả, cho dù dì nàng có biết chuyện thì tôi cũng quỳ xuống xin lỗi. Dù có bị mắng chửi té tát đi chăng nữa.

Tôi điên cuồng rẽ lách qua từng dòng người đông đúc trong hành lang bệnh viện.

Lúc này mọi thứ tôi đều xem nhẹ, kể cả lương tâm cắn dứt của mình. Tôi thầm trách bản thân đã hồ đồ vội vã mà đưa ra quyết định quá sớm.

“Giọt sương có thể xa rời chiếc lá bởi nắng gió, nhưng anh sẽ không bao giờ rời xa em, bất kể giông bão có lớn tới mức nào”.

Nàng kia rồi!

Thoáng thấy bóng dáng của nàng đang được bà dì dìu đi, lẫn với dòng người qua lại. Tôi mừng rơn bước nhanh tới.

– Ngọc…

Đang định thốt lên gọi nàng thì một bàn tay nắm lấy vạt áo tôi, khiến tôi khựng lại. Tôi ngoảnh nhìn xuống.

– Chú ơi chú!

Một bé gái nước mắt nước mũi nhễ nhại, mếu máo nhìn tôi. Tôi sửng sốt khi nhận ra bé gái này chính là…

– Huhu, mẹ… con… đâu? – Bé gái nói qua tiếng nấc.

Tôi bần thần ngoảnh nhìn bóng nàng khuất xa dần, đắn đo giây lát rồi ngồi xuống. Đưa tay trìu mến quệt nước mắt cho bé gái.

– Ngoan nào! Đừng khóc, nói chú nghe coi ai bắt nạt con?

– Không… ai! Con… không… không… nhìn thấy mẹ! – Bé gái càng khóc tợn.

– À! Con đang bị lạc phải không nào?

Bé gái mím môi gật gật.

– Rồi! Vậy con có nhớ con đi từ đâu lại đây không?

Bé gái ngoảnh nhìn xung quanh, rồi nhìn tôi… lắc đầu. Mếu máo tiếp.

– Thôi mà, con mà khóc là chú không dẫn đi tìm mẹ nữa đâu! – Tôi nghiêm giọng nạt.

Bé gái nín bặt, nước mắt vẫn chan hòa trên gương mặt bầu bĩnh.

– Đi theo chú!

Toan cầm tay bé gái dắt đi thì bé gái níu lại.

– Sao nào?

– Con… mỏi chân!

– Trời, nũng nịu quá! – Tôi phì cười, rồi ngồi xuống.

– Lên chú cõng.

Bé gái ngoan ngoãn bấu lên vai tôi. Tôi cõng bé đi dọc hành lang tìm, tìm người phụ nữ mà tôi đã từng gặp, người phụ nữ đi cùng với người đàn ông ấy…

– Trà My, tên con đẹp lắm! – Tôi vừa đi vừa bắt chuyện.

– Ơ! Sao… sao… chú biết tên! – Bé gái có vẻ ngạc nhiên.

– Chú đoán đó, siêu không? – Tôi ngoác miệng cười.

– Chú… siêu! – Bé gái trầm trồ.

“Chú không phải là chú, mà là anh trai của em, em gái à…”

Nghĩ trong đầu tới hai từ ’em gái’, đột nhiên nước mắt tôi tuôn trào, sống mũi cay cay. Bé gái có thể còn quá nhỏ để nhận ra tôi qua hai lần gặp gỡ ngoài Hà Nội. Nhưng sự liên hệ máu mủ thiêng liêng nào đó khiến bé níu giữ chính tôi mà không phải là ai khác giữa đám người đông đúc trong bệnh viện. Có lẽ là như vậy chăng?

Đi loanh quanh một lúc tôi đã thấm mệt, bình thường thì có mà cõng cả ngày không vấn đề, nhưng đang ốm nên có vẻ xuống sức nhanh hơn thì phải. Tôi vừa đi vừa hỏi thăm mà thấy vô vọng quá.

“Sao mình ngu thế nhỉ?” – Chợt tôi tự nhủ.

“Xuống phòng bảo vệ kêu người ta thông báo qua loa là xong! Đơn giản vậy mà nãy giờ không nghĩ ra”.

Tôi liền cõng bé xuống phòng bảo vệ.

– A, mẹ, mẹ ơi!! – Bé gái reo lên.

Vừa tới phòng, đã thấy một người phụ nữ ngồi trong, có vẻ đang rất sốt ruột. Thấy tôi cõng bé gái đi tới, khuôn mặt cô ấy giãn ra.

– Trời ơi, con đi đâu báo hại mẹ tìm muốn chết!

Người phụ nữ vội đứng dậy, tôi thả bé gái xuống cho bé chạy tới ôm chầm lấy mẹ.

– Hư quá, lần sau mẹ không cho con đi đâu theo nữa! – Người phụ nữ vừa cưng nựng vừa trách móc.

– Con… xin… lỗi!

– Cảm ơn cậu nhé! Vào thăm bạn bị tai nạn lao động trong này. Loanh quanh khuất tầm nhìn cái là nó chạy biến đi đâu mất, tìm hoài không thấy. Đang định nhờ mấy anh bảo vệ đi tìm hộ thì… may quá. – Người phụ nữ rối rít.

– Dạ! Không có gì ạ! Không phải cháu thì sẽ là người khác thôi! Mà tốt nhất cô đừng cho bé vào những nơi như bệnh viện thế này! – Tôi mỉm cười.

– Bà giúp việc về quê, bố đi công tác, anh đi học thêm. Ở nhà chẳng có ai trông nên bất đắc dĩ mới kéo nó theo! Một lần nữa xin cảm ơn cậu, thật không biết nói gì!

– Bé gái dễ thương lắm! Không có gì đâu cô!

– Mà tôi nhìn cậu quen quen, như đã gặp ở đâu rồi thì phải?

– Chắc cô nhầm với ai thôi! Cháu xin phép ạ! – Tôi cúi chào người phụ nữ, vẫy tay nháy mắt với bé gái rồi vội quay người bước vội đi.

Người phụ nữ định nói thêm gì đó nữa, nhưng tôi đã đi mất rồi.

Đi một quãng xa, tôi len lén ngoảnh lại nhìn. Rồi khẽ thở dài. Cơ duyên đưa đẩy đến những cuộc hội ngộ chẳng thể lường trước được. Trớ trêu thay…

Giờ chắc nàng về phòng mất rồi. Thôi để chờ tìm cơ hội khác vậy, nàng vẫn còn ở đây mà.

Bỗng tôi thấy chếnh choáng, đưa tay vịn vào tường. Khẽ lắc đầu nhăn mặt.

Về phòng đã… bỗng nhiên thấy mệt quá… tôi cố gắng gượng, lảo đảo bước đi.

Danh sách chương (157 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157