Mai Ngọc - người con gái tôi yêu

Phần 11
Phần 11

Nắng oi ả xuyên qua từng tán lá rọi xuống mặt đất hập lên nóng kinh người, từng cơn nóng điên cuồng phả vào lớp học vốn đã trật trội nay lại càng oi bức thêm, chiếc quạt trần kẽo kẹt như chỉ có một nhiệm vu duy nhất là… phân phối nhiệt độ đi khắp phòng. Những buổi học cuối cùng của năm học 2000 – 2001 sắp qua đi, vì đã thi học kỳ hết rồi nên những tiết học trống bài thầy giáo cho bọn học sinh chúng tôi tự quản, cả lớp ồn ào như một cái chợ vỡ với những mớ âm thanh hỗn độn… đập bàn, la hét, xì xào, thủ thỉ… ôi thì đủ cả, thi thoảng một vài cục giấy vo tròn tụi nó ném nhau rơi lộp bộp trên bục giảng, rồi có một vài cái lạc địa chỉ bay thẳng vào đầu tôi, nhưng tôi chẳng màng… uể oải chống cằm với những suy nghĩ tâm sự rối bời. Thi thoảng tôi lại liếc cặp mắt lo âu về phía chỗ ngồi đầu tiền bàn số 2 quen thuộc đang để trống, chủ nhân của nó sáng nay đã không đi học. Mọi ngày từ nơi ấy nàng vẫn thi thoảng liếc xuống nhìn tôi, lè lưỡi trêu tôi… vậy mà hôm nay…

Bốp..!

– Ui cha!! – Tôi ôm đầu quay lại, thằng Sơn nhìn tôi cười nhăn nhở:

– Mày làm sao mà như người mất hồn thế?? Trúng tà à?

Tôi làu bàu:

– Không phải việc của mày!!

– Ơ hay, bạn bè có ý tốt mới hỏi thăm, làm gì mà khó chịu thế!?

– Ừ thì tôi cảm ơn, giờ ông lướt đi được chưa?

Nó cười sằng sặc:

– Mày hôm nay làm sao thế, à tao bảo cái này… – Nó chồm người lên ghé miệng vào tai tôi có vẻ nghiêm trọng lắm… tôi hồi hộp lắng nghe, nhà nó cùng phố với nhà nàng, biết đâu nó lại biết chút tin tức gì thì sao.

– Ờ… mày nhìn con Lan kìa, hôm nay nó mặc silip dây, lại còn màu đen nữa… phê quá.

– Mày cút ngay trước khi cả quyển sổ này bay vào mặt mày – Tôi bực bội đẩy nó ra, vơ lấy quyển từ điển dày cộp dứ dứ.

Nó lè lưỡi:

– Thôi… cho em xin, làm gì mà hôm nay lành như bụt thế, mọi hôm đại ca cũng super soi ghê lắm mà.

Tôi đỏ mặt tía tai:

– Này thì super này…

Tôi thẳng tay liệng… nó nhanh như sóc né sang… cả quyển từ điển đập thẳng vào trán cái Vân ‘Híp’ đang ngồi phía sau, nó vươn cái thân hình bồ tượng đứng dậy chống nạnh vênh mặt nhìn tôi giận dữ:

– Á à… hôm nay ông ăn gan hùm hả…

Tôi tái mặt xua tay:

– Không… tại thằng này… em không cố tình, xin lỗi chị!!

– Hức, tưởng trời nóng bức bối muốn tìm nơi giải toả chứ, nhầm chỗ rồi… em tuy mỏng manh nhưng mà không dễ vỡ đâu – Nó ném trả lại tôi quyển từ điển kèm theo cái nguýt dài, rồi lại ngồi xuống buôn chuyện tiếp.

Tôi ném về phía thằng Sơn cái nhìn bực bội, rồi quay lên.

– Khoan đã cho tao hỏi chút – Nó gọi giật giọng.

Tôi quay lại gườm gườm:

– Gì nữa đây, hôm nay mày ăn nhầm bả chuột à?

– Mày có biết vì sao hôm nay sếp không đi học không? (Ở lớp tụi con trai vẫn kính nể gọi nàng là sếp vì khả năng học, và luôn nhiệt tình năng nổ tham gia những hoạt động mang lại lợi ích cho tập thể)

Tôi giật mình bối rối quay mặt đi:

– Tao… không biết! Mày ở gần nhà… hơn thì mày phải biết chứ!

Nó tỏ vẻ lo âu:

– Hay là sếp bị ốm, khổ thân sếp quá, chắc tập văn nghệ mệt quá đây mà, tao thấy mày hay nói chuyện với sếp thì hỏi mày vậy thôi… đang định nhờ sếp hỏi hộ điểm toán xem có thoát không, nếu dưới 4 phẩy nữa chắc bố tao giết tao mất..!

Tôi đã không nghe thấy những gì nó nói nữa bởi tai tôi đang ù đi, cảm thấy một nỗi nghẹn đang dồn ứ trong cổ họng, sống mũi cay cay, cảnh vật ồn ào trước mắt bỗng nhiên im lặng và nhoà dần đi trong mắt tôi… trong tai tôi lại văng vẳng đâu đây tiếng cười lảnh lót hồn nhiên của nàng… “Cái đồ bẻm mép… bẻm mép…”Ngốc ạ… “Em… yêu… anh” từng giọng nói của nàng đang thì thào bên tai tôi… tôi nhìn về phía ấy… kia rồi, nàng đang lè lưỡi trêu tôi kìa… tôi mỉm cười với nàng, 2 dòng lệ nóng hổi tuôn trào trên má…

– Ê… ê… mày làm sao thế… này!! – Tiếng nói của thằng Sơn lôi tôi trở về hiện thực… lớp học lại ồn ào sôi nổi… tôi định thần nhìn lại… hình ảnh của nàng đã biến mất trả lại khoảng không trống rỗng trên chiếc ghế và cả trong trái tim tôi… tôi lau vội dòng nước mắt… vơ cặp hối hả chạy ra khỏi lớp học… tiếng thằng Sơn gọi giật lại… và cái lớp học ồn ào cứ xa dần… xa dần…

Tôi đứng tần ngần dưới gốc bàng nay đã phủ kín một màu xanh, lòng hổi tưởng lại hình ảnh ngày ấy nàng đứng dưới đây nhìn tôi… vân vê vạt áo… Tôi ngước nhìn lên cửa sổ tầng 3 nhà nàng, nơi đã chôn dấu biết bao kỷ niệm và quan trong hơn, đó chính là nơi bắt đầu của tình yêu 2 chúng tôi, lòng bồi hồi một cảm xúc nhớ thương da diết, nhưng cũng xen lẫn sự lo lắng khôn nguôi. Đêm qua tôi đưa nàng về khi đồng hồ đã điểm 12 giờ, tôi không biết nàng sẽ nói với bố mẹ như thế nào về lý do về muộn này, ngay cả tôi khi về nhà cũng bị 2 cái bạt tai và một trận mắng té tát của mẹ… Tôi đưa tay lên định gõ cổng, nhưng cứ ngập ngừng, đưa lên rồi hạ xuống… tôi phải làm sao đây, đầu óc tôi rối bời những suy nghĩ…

“Choang… choang!!!” – Tiếng bát đĩa rơi vỡ từ trong nhà nàng vọng ra khiến tôi giật mình sực tỉnh.

– Anh quá quắt lắm rồi… giờ anh muốn thế nào nữa đây! – Giọng một người đàn bà vang lên.

– Cô tưởng cô hay lắm sao, tôi đã chán ngấy cái cảnh sống như thế này rồi! – Tiếng người đàn ông oang oang. Tôi sửng sốt chưa hiểu chuyện gì xảy ra.

– Anh thử nghĩ xem kể từ lúc anh từ bên ấy trở về, anh đã mang lại cái gì cho mẹ con tôi, ngoài những khoản nợ và những lời đe doạ từ mấy thằng đầu trộm đuôi cướp… mẹ con tôi sống được đến giờ này đã là nhờ phúc của tổ tiên lắm rồi… tôi nào có trách anh đâu… phải chi anh biết tu chí làm ăn… biết quan tấm đến vợ con một chút… nào ngờ anh vẫn chứng nào tật ấy, vẫn đam mê mấy cái trò đỏ đen… anh có còn là con người nữa không??? – Giọng người đàn bà nức nở.

Người đàn ông cười khẩy:

– Ừ đấy, tôi biết tôi vô dụng… không làm ra tiền, để vợ mình đi theo thằng khác, tôi vô dụng mà!!

– Anh im đi… anh không được xúc phạm tôi như thế, anh biết cái gì mà nói chứ!

– Bố mẹ thôi đi… bố mẹ tệ lắm! Con không muốn sống trong ngôi nhà này nữa! – Giọng nói nức nở của nàng vang lên giữa bầu không khi căng thẳng khiến cho tim tôi trào dâng một nỗi xót xa…

“Ầm..!” – Một thân hình bé nhỏ quen thuộc xô cánh cổng lao ra, bỗng nhiên vấp phải viên gạch ngã sóng soài, tôi lao đến đỡ nàng dậy:

– Ngọc!!! Em không sao chứ??

Nàng ngước lên, khuôn mặt tiều tuỵ và đầm đìa nước mắt, nhìn tôi thoáng chút ngạc nhiên, rồi bỗng nhiên nàng giữ chặt tay tôi, nói dồn dập:

– Anh..!! Đưa em đi khỏi nơi này… càng xa càng tốt… nhanh lên… anh!!

Tôi sững người, nhưng rồi lại lật đật làm theo lời nói của nàng như một cái máy, chúng tôi nhảy lên xe phóng đi… nàng ôm chặt lấy tôi… từng dòng nước mắt của nàng thấm đẫm lưng áo tôi… tim tôi rối bời trong nỗi hoảng loạn và đau xót… tôi chỉ biết nghiến răng, mải miết đạp… thật nhanh… thật nhanh… mau thoát khỏi cái nơi đang mang lại đau khổ cho nàng… phía sau… tiếng người đàn bà thét lên tuyệt vọng:

– Ngọc… con ơi… đừng đi!!!

Danh sách chương (157 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157