Mai Ngọc - người con gái tôi yêu

Phần 13
Phần 13

Chẳng biết bây giờ là mấy giờ rồi nhỉ, nhưng chắc là cũng khuya lắm rồi, tiếng lửa cháy kêu lách tách, ngồi thu lu bên manh chiếu rách tôi chống cằm vào đầu gối suy nghĩ mông lung. Ngoài trời mưa đã ngớt hẳn… đâu đó thi thoảng vọng lại tiếng chim lợn kêu eng éc, khiến tôi rùng mình. Trong tôi hỗn độn những cảm xúc, sợ sệt, lo lắng… dẫu sao, tôi vẫn chỉ đang là một ‘cậu bé’ đang sắp trưởng thành mà thôi…

Với tay lật lại mớ quần áo của tôi với nàng, chà! Cũng sắp khô rồi, cầm áo của nàng phủi nhẹ mấy cái, bỗng có cái gì văng ra, giật mình tôi đưa tay chộp lấy, may quá, tí nữa thì rơi vào bếp… Bỗng nhiên tôi run bắn người lên, một cảm giác mỏng manh, mềm mại… là chiếc quần lót nhỏ xinh quen thuộc… Có lẽ khi cởi ra để hong, vì ngại ngùng nên nàng đã cần thận cuốn nó vào tay áo, tôi bật cười vì cái sự xấu hổ trẻ con của nàng…

Ngồi say mê ngắm nghía chiếc quần chíp dễ thương mà lòng tôi rộn ràng lên những cảm xúc yêu thương… lòng tôi lại rạo rực, bất giác tôi đưa lên mũi… nhắm mắt tận hưởng mùi hương trinh nguyên này… Nhớ lại đêm đó, cũng may kinh nghiệm non nớt trong chuyện quan hệ nam nữ đã không cho tôi cướp đi đời con gái của nàng… Tôi không hề cảm thấy tiếc nuối gì cả, vì tôi yêu nàng, và tôi tự nhủ với lòng mình rằng sẽ không bao giờ lặp lại những hành động xấu xa, đi ngược lại với ý muốn của nàng nữa… chúng tôi sẽ chỉ làm điều đó khi đã là những người trưởng thành thực sự, trong căn phòng tân hôn đầy nến và hoa, lãng mạn… chúng tôi tự nguyện hiến dâng cho nhau tất cả như một minh chứng cho lời thề ước gắn bó với nhau muôn đời, muôn kiếp…

Tôi say mê trong niềm cảm xúc, thả hồn vào một giấc mơ cùng nàng đắp xây tương lai hạnh phúc… mãi mãi…

– E hèm..!

Tiếng của nàng vang lên trong không gian vắng lặng… Tôi giật nảy mình, vo vội vào lòng bàn tay, tôi quay lại… tay đưa ra đằng sau lưng hiấu giếm… mặt đỏ phừng phừng. Nàng đứng đó từ lúc nào, mái tóc đen tuyền xoã xuống ngây thơ, đôi mắt long lanh nhìn tôi, nhưng nghiêm nghị. Bộ quần áo nàng đang mặc… của bà, khiến tôi liên tưởng đến cô Tấm trong câu chuyện ngày xưa… không! Nàng còn đẹp hơn cả cô Tấm ấy chứ…

– Đưa đây… – Nàng bước tới trước mặt tôi, chìa đôi tay nhỏ xinh ra, 2 má ửng hồng.

– Đưa… gì cơ. – Tôi nghệt mặt ra, không thể tưởng tượng ra khuôn mặt tôi lúc đó trông như thế nào nữa, tim tôi đập thình thịch, người tôi run bắn, như một đứa trẻ đang ăn vụng quà bị phát hiện.

– Trả em đây! – Nàng nghiêm giọng.

– Trả gì cơ!? – Tôi cố trấn tĩnh.

– Anh biết là cái gì rồi còn hỏi… – Nàng gườm tôi.

Tôi ấp úng, lắp bắp:

– Anh… anh…

– Anh hư lắm!!! – Nàng nhoài người ra túm lấy tay rôi… giật lấy chiếc quần, không quên khuyến mãi vào đó một nhát cắn…

– Ái… ái… a. – Tôi hét lên. Nàng đưa tay bịt miệng tôi, gắt nhẹ:

– Anh to mồm thế, bà thức dậy bây giờ!!

– Ai bảo em cắn anh, đau quá. – Tôi nhăn mặt.

Nàng nguýt tôi một cái rõ dài:

– Như thế là còn nhẹ đấy, anh nhiều tội lắm đó, biết không!?

Tôi cúi gằm mặt xuống như một đứa trẻ biết hối lỗi. Nàng véo nhẹ vào má tôi:

– Sẽ còn xử tội anh nữa, chưa hết đâu… giờ quay mặt đi, nhắm mắt lại!

– Em định làm gì anh nữa đây!? – Tôi thộn mặt ra.

– Chẳng làm gì cả… anh cứ làm như em nói đi! – Nàng nói như ra lệnh.

Tôi lật bật quay người lại làm như lời nàng nói, đầu óc rối tinh rối mù.

– Anh nhắm mắt chưa? – Nàng hỏi dò xét.

– Rồi!! – Tôi trả lời chắc nịch.

– Uhm, tốt!

Có tiếng loạt soạt phía sau, theo phản xạ tò mò, tôi tí hí mắt ra. Bỗng nhiên tôi há hôc mồm. Trời!!! Dù đang quay lưng lại, nhưng dưới bếp lửa, bóng nàng in trên tường… tôi thấy nàng đang cởi chiếc quần xa tanh ra để mặc quần lót vào… bóng nàng kiều diễm, từng đường cong thiếu nữ nẩy nở in trên tường khiến tôi chết lặng… tôi cố kìm chế hơi thở mạnh… tim tôi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực…

– Xong rồi, anh quay lại được rồi đó. – Nghe tiếng nàng lảnh lót, tôi bần thần quay lại, khuôn mặt vẫn chưa hết bàng hoàng…

– Sao mặt anh đỏ thế!

– À! Không… anh! – Lại một lận nữa tôi giật mình. Tôi liền đánh trống lảng để khoả lấp nỗi ngượng ngùng và xúc cảm đang trào dâng:

– Sao em không ngủ, mai phải dậy sớm mà!

– Em chẳng thể chợp mắt được. – Nàng ngồi xuống tựa cằm vào gối, nhìn đám lửa, khuôn mặt đầy ưu tư. Tôi ngồi xuống bên nàng, nhìn khuôn mặt thanh tú ửng đỏ dưới anh lửa hồng, thật diễm lệ làm sao, bất giác tôi đưa tay vuốt ve mái tóc nàng:

– Đừng suy nghĩ nhiều làm gì em… cơn mưa đã qua rồi, mai là trời sáng, chúng ta sẽ đón ánh bình mình mới, niềm vui mới, và hạnh phúc mới… hãy tin anh đi!

– Nhưng em… giờ này chắc mẹ đang lo lắng lắm… – Mắt nàng rưng rưng.

– Anh cũng có tâm trạng như em… nhưng biết làm gì hơn, chỉ cần mai chúng ta trở về, tất cả sẽ lại yên bình. – Tôi bùi ngùi:

– Đây là lần thứ 2 anh trốn nhà đi qua đêm!

– Sao cơ!? – Nàng quay lại nhìn tôi sửng sốt.

Nhẹ nhàng kéo nàng vào lòng, mắt tôi nhìn vào khoảng không vô định, những ký ức năm xưa lại tràn về… ngày ấy… cũng là một ngày mưa…

– Em Hiếu, ra có mẹ gặp. – Cô giáo chủ nhiệm lớp 6F ngó vào lớp, gọi.

– Dạ có em – Đang mải đuổi nhau với mấy đứa bạn trong lớp, tôi chạy ra thở hổn hển:

– Mẹ em đâu cô?

– Đang chờ em ngoài cổng đó.

Tôi co giò định chạy ra thì cô lấy tay chặn lại:

– Khoan đã, mẹ em bảo em mang cặp về, mẹ viết đơn xin nghỉ học cho em buổi hôm nay rồi.

– Vâng!!!

Tôi tròn mắt, không hiểu chuyện gì mà mẹ lại ra đây đón tôi, và sao lại phải nghỉ học, nhưng tâm hồn trẻ con vô lo vô nghĩ, chỉ thắc mắc thoáng qua, tôi chạy vào lớp, lấy cặp, lè lưỡi trêu tụi thằng Quân đang nhìn đầy ghen tị. Tôi lấy cặp đội lên đầu che mưa chạy ra… bóng dáng mẹ quen thuộc thấp thoáng ngoài cổng…

Khoác cho tôi chiếc áo mưa, mẹ đạp xe đèo tôi trong cơn mưa tầm tã…

Danh sách chương (157 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157