Mai Ngọc - người con gái tôi yêu

Phần 41
Phần 41

Một mùa Giáng sinh mới lại về, khắp nơi trên cả nước đều đắm chìm trong bầu không khí tưng bừng và náo nức với ngày lễ lớn đang gần kề, lan toả trên mọi con đường, ngõ hẻm, và hiện rõ trên những khuôn mặt rãng rỡ của những người đi đường. Tất cả đều đang hào hứng chờ đón một Noel tươi vui và hạnh phúc.

Trên khắp các phố nhỏ đến những con đường lớn ở Hà Nội đã tràn ngập những sắc màu rực rỡ, những hình ảnh đặc trưng của Noel. Đâu đâu ta cũng thật dễ bắt gặp những cây thông lơn được trang trí rất đẹp với những trái châu đủ mọi mầu sắc, đèn nháy lấp lánh, và cả những món quà nhỏ, hình nộm ông già Noel…

Các dãy nhà hàng, những cửa hàng thời trang, khách sạn, quán cafe… v… v… và nhất là nhà thờ, đều được trang hoàng đèn màu rực rỡ, với những khung cảnh ấn tượng như hang đá, ông già tuyết, công chúa tuyết, những chú lùn, người tuyết, cỗ xe tuần lộc… tất cả được tô điểm thêm một màu trắng xoá của những bông tuyết trang trí trên ô cửa kính, hoặc cành cây khô.

Đến đâu cũng bắt gặp những giai điệu của những bản nhạc mừng giáng sinh rộn rã vang lên khiến cho lòng người cảm thấy tươi vui và ấm áp hơn trong những ngày cuối năm này.

– Đã cân chưa mày! Hai bên bằng nhau chưa? – Đứng trên thang, với tay treo trùm đèn nháy, và cả những vòng hoa chuông, thằng Kha quay xuống hỏi tôi.

– Bên trái hơi thấp, cho nhích lên một tí là vừa! – Tôi nheo mắt nhìn.

– Ok!

– Cây thông anh để hơi lệch đấy, phải cho vào chính giữa một chút! – Vừa nhắc thằng Kha xong tôi bước vội vào nhà cùng anh Tuyền khệ nệ kéo lại cây thông.

– Mua làm quái gì cái cây thông lớn thế này, vài ngay nữa lại vứt làm củi thôi chứ có làm gì đâu! – Anh Tuyền vừa xoa tay vừa nói.

– To thế này mới hoành tráng chứ – Tôi đứng ngắm nghía.

– Thôi công việc trang trí để cho bọn cái Thắm, anh em mình ra trang trí thêm mấy cái cửa nữa là ok – Anh Tuyền giục tôi.

– Vâng ạ!

– Anh Hiếu ơi!

Tôi ngoảnh lại, cái Nếp đang bưng một chiếc làn to chứa đầy vật trang trí đi đến.

– Cái này treo thế nào đây?

– Trời! Tôi xin người! Con gái mà cái đó còn phải hỏi nữa sao? – Tôi trợn mắt lên.

– Nhưng em đã trang trí cây thông bao giờ đâu?

– Nhìn trên đường đầy đấy! Cứ thế mà làm theo!

– Nhưng mà em… – Nó nhăn mặt phụng phịu.

– Giời ạ! Thế Thắm đâu?

– Nó đang bận túi bụi trong kia kìa! Anh giúp em đi!

– Tui còn bao nhiêu việc đây này, chờ nó ra bảo nó hướng dẫn cho mà làm. – Nói xong tôi xoay người bước theo anh Tuyền.

– Anh ơi!

– Gì nữa đây? – Tôi ngán ngẩm quay lại.

– Anh hết đau chưa mà đã đi làm vậy? Em nghe nói anh ngã xe nặng lắm hả! – Nó bước đến tỏ vẻ quan tâm.

– Hết rồi, mà kể cả đau thì cũng phải đi làm chứ! Không thì mút ngón chân ngón tay mà sống à? Thôi làm đi, cứ đứng chuyện trò bà chủ nhìn thấy thì làm sao! – Tôi xua tay rồi lại quay người bước tiếp.

– Anh ơi… – Nó vẫn chưa chịu buông tha cho tôi.

– Trời ơi! Hôm nay bà nặng vía hay sao mà cứ ám tôi hoài vậy? – Tôi chẳng quay lại nữa, vừa bước đi vừa gắt.

– Anh dán miếng Ugo đó trên má, nhìn dễ thương lắm đó! – Nó vừa cười khúc khích vừa nói với theo.

Tôi đỏ bừng mặt, và bước nhanh hơn nữa…

– Khuya rồi mà thằng Thanh và thằng Hoà còn đi đâu vậy? – Bước vào phòng thấy có mỗi anh Kiên đang ngồi chơi game, tôi liền hỏi.

– Anh chẳng biết nữa! Hai đứa nó đi từ chiều mà, em đi làm được 15 phút thì bọn nó cũng tót đi luôn!

– Anh ăn gì chưa? Anh em mình đi ăn đêm đi!

– Thôi! Anh ăn rồi, mà trong bếp còn cơm đấy, em rang lại mà ăn, giờ này ra ngoài làm quái gì, rét bỏ mẹ!

– Vâng ạ! – Tôi đặt balo xuống rồi cởi áo khoác ngoài ra vắt lên tường.

Bỗng có tiếng rồ ga nẹt pô ầm ầm từ đầu ngõ, rồi vào đến tận cổng khu trọ… rồ vào tận cửa phòng tôi.

– Hàng về! Hàng về! – Giọng thằng Hoà huyên náo cả khu xóm.

Tôi và anh Kiên ngó ra ngoài.

– Tình yêu của tao đấy! Mày thấy thế nào? – Thằng hoà ngồi trên một chiếc Minsk có vẻ như vừa được sơn sửa lại bóng loáng, vênh mặt nhìn tôi và anh Kiên với ánh mắt đầy kiêu hãnh.

– Đẹp lắm! Nhìn cậu đúng dáng ba toa chở lợn – Tôi tủm tỉm cười trêu nó, nhưng cũng không giấu được vẻ thích thú đối với chiếc xe.

– Cậu hãy sống thật lòng mình đi! Đôi mắt cậu đã phản bác lại điều cậu vừa nói đấy – Nó nhe răng cười.

– Anh tưởng mày định mua FX cơ mà!? Sao lại chuyển sang xe này? – Anh Kiên tròn mắt.

– Đắt lắm! Cũ cũng phải hơn hai chục. Với lại người em to, phải đi những thể loại như thế này mới phong độ anh ạ!

– Bao nhiêu vậy? – Tôi tò mò.

– Tớ phải mất công suốt cả tuần nay chọn lọc mấy chục con và lặn lội về tận Hoà Bình mới săn được em này đấy, máy móc nguyên bản. Còn tốt lắm! Mua 6 triệu rưỡi, về Hà Nội bỏ ra thêm 5 triệu nữa độ lại, sơn tút lại cái là nuột ngay!

– Ủa! Thế cậu mua từ hôm nào vậy?

– Mang về từ hôm kìa! Rồi vứt qua chỗ cửa hàng ông anh họ để ông ý chăm sóc, mãi đến tối nay mới đưa được em ý về để ra mắt mọi người! – Nó lim dim mắt mãn nguyện.

– Nào! Mặc áo vào rồi đóng cửa lại đi hai sếp! – Bỗng nó hối hả giục.

– Làm gì?

– Làm một vòng Hà Nội – Nó nhe răng cười.

– Thôi anh xin! Lai 3 tối khuya thế này cơ động tóm thì chết! – Anh Kiên lè lưỡi.

– À ừ nhỉ… Vậy thì ra quán vịt nướng ngoài đầu ngõ liên hoan vậy!

– Uhm! Nhưng mà thằng Thanh đâu, tưởng nó đi cùng mày? – Tôi vừa khoác áo vừa thắc mắc.

– Nó qua chỗ vợ nó rồi, kệ! Anh em mình cứ đi thôi! Nhanh lên nào.

Tôi và anh Kiên đóng cửa rồi ngồi lên xe, chiếc xe rồ ga phóng vụt đi, trả lại cho khu trọ không gian im ắng và tĩnh mịch…

– Nào uống đi! Sao hôm nay khí thế kém thế hai con giời? – Thằng Hoà mặt đỏ phừng phừng nâng chén lên.

– Anh vẫn uống đấy thôi! Nào! – Anh Kiên mặt mũi cũng không kém phần long trọng.

– Uống ít thôi! Mai tớ phải thi – Tôi miễn cưỡng nâng chén lên, tuy uống cầm chừng nhưng giọng đã bắt đầu khản.

– Cuối năm rồi thi cử cái quái gì! Bỏ qua hết đi, sắp Giáng sinh rồi lại năm mới, phải để cho đời thoải mái một tí chứ – Hoà quay sang tôi khề khà.

– Đó là việc của tao – Tôi khẽ nhấp một ngụm nhỏ.

– Thôi mai nó thi rồi! Để cho nó uống ít thôi, anh ngồi tiếp chú là được – Anh Kiên can.

– Bác này! Cứ làm nhụt nhuệ khí anh em! – Hoà vừa nói vừa với chai rượu rót tiếp.

– À mà cậu này! – Bỗng nó vỗ vỗ vai tôi.

– Sao?

– Cậu sẽ làm gì với số tiền kia? Sao tớ chẳng thấy cậu mua thêm cái gì cho mình cả?

– Đó là việc của tao! – Tôi với lấy chiếc đùi gà ngấu nghiến.

– Thì là việc của cậu, tớ nào giám tham gia, nhưng đã qua những ngày khốn khó thì cũng nên tự thưởng cho mình chứ?

– Mày vừa bảo là không tham gia, vậy mày cũng đừng nên góp ý! – Tôi vẫn chăm chú ăn, mặc kệ nó nói.

– Vậy chắc hẳn cậu cũng phải có dự định gì chứ? – Thằng Hoà vẫn không buông tha.

– Thôi uống đi! Hỏi lắm!

Đến lượt tôi chủ động nâng chén lên, rồi uống cạn… Khẽ khà ra một hơi khoan khoái tôi đặt chén rượu xuống.

– Tao sẽ đi du lịch! – Tôi trầm ngâm nhìn chén rượu.

– Oh! Haha, té ra là vậy! Cậu cũng biết tận hưởng đó chứ – Thằng Hoà bật cười ha hả.

– Mà cậu định đi đâu vậy?

– Sài Gòn…

– Hả!? – Cả anh Kiên và thằng Hoà cùng đồng thanh thốt lên.

Không để ý đến thái độ của họ. Tôi vẫn nhìn chén rượu đang mân mê trên tay… tận trong đáy lòng đang trào dâng một niềm cảm xúc thật khó để diễn đạt thành lời…

Danh sách chương (157 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157