Mai Ngọc - người con gái tôi yêu

Phần 46
Phần 46

Ngày… tháng… năm…

Cơn mưa chiều đến bất chợt xua tan đi cái nóng gay gắt như đổ lửa trên thành phố. Từng dòng nước xối xả đổ xuống mặt đường ran rát, ập vào từng dòng người đang xuôi ngược ngược xuôi trên khắp mọi nẻo đường. Người dân Sài Gòn có vẻ như là vui thích tận hưởng cái mát lạnh từ thiên nhiên ấy hơn là tìm cho mình một chỗ trú. Tụi trẻ con chạy ra vày nước, khuôn mặt rạng ngời. Thiếu nữ nhẹ xõa mái tóc huyền, bước đi vội vã để mặc tà áo dài bết vào dáng ngọc yêu kiều, để mặc cho đất trời tưới mát vào những tâm hồn chẳng vướng bụi trần ai…

Mưa vẫn luôn hiền hòa trong dòng chảy cuộc sống bộn bề những lo toan, thảnh thơi xua tan đi những ưu phiền mệt nhọc, vui tươi trong những đôi mắt thơ trẻ, dịu dàng trong những ánh nhìn yêu thương… Gào thét trong xúc cảm chia ly, và nhạt nhòa theo những dòng nước mắt…

Cơn mưa chợt đến rồi chợt đi, vội vã… Mưa Sài Gòn là thế. Nhiều nước mà tạnh mau, chứ không dai dẳng như mưa Hà Nội. Để lại những con đường loang loáng nước, để lại khoảng trời mát rượi trên những vòm cây xanh, để lại một bầu không khí trong lành, ẩm ướt. Và những dòng người đang lội bì bõm trên đường trong giờ tan tầm.

Bỗng có tiếng nhạc réo rắt thoang thoảng một điệu khúc Diễm Xưa từ một chiếc loa phóng thanh cũ kỹ nào đó…

‘Mưa vẫn mưa bay trên tầng tháp cổ.

Dài tay em mấy thuở mắt xanh xao.

Nghe lá thu mưa gieo mòn gót nhỏ.

Đường dài hun hút cho mắt thêm sâu…’

Tiếng nhạc hay tiếng lòng, lãng đãng khói sương từ một niệm khúc trong miền dĩ vãng bỗng thổi về, trong mải miết kiếm tìm, rồi chợt dừng lại… gieo vào những tâm hồn yêu một nỗi buồn… xa xôi.

Có tiếng thở dài, rồi bàn tay nhỏ xinh khẽ đưa ra ngoài cửa sổ, hứng lấy những giọt sương còn đọng lại trên tán bằng lăng…

Đôi mắt chất chứa biết bao phiền muộn, nhìn về phía chân trời xa, cơn mưa đã qua, mà sao trời chẳng sáng?? Bởi là chiều muộn, hay bởi ánh hoàng hôn ấy đã không về?

Khẽ nở một nụ cười buồn, ánh mắt lại tìm về với những trang viết… trải dài trong nỗi nhớ miên man…

– Mai Ngọc!

– “Dạ”

– Xuống ăn cơm đi con! Rồi còn uống thuốc.

– “Vâng ạ…”

Ngày… tháng… năm…

Giờ này anh đang làm gì?

Câu hỏi đó luôn là những dòng đầu tiên em viết cho anh. Dẫu biết sẽ vẫn như mọi khi, không có câu trả lời nào cho em…

Nhưng em sẽ vẫn tự có câu trả lời cho riêng mình…

Để mỗi ngày, hình bóng của anh vẫn luôn hiện diện trong cuộc đời em, gần gũi và thân thương.

Nước mặt đã cạn theo những lá thư không hồi âm. Nhưng nỗi nhớ thì vẫn luôn đong đầy, vẫn luôn khát khao cháy bỏng, để còn cảm nhận được một trái tim yêu vẫn luôn đập thổn thức trong em. Để còn níu kéo một lẽ sống, một niềm tin, một hy vọng trong cuộc đời…

Ngày… tháng… năm…

– Ngọc à! Sao lúc nào cậu cũng có nhiều tâm trạng vậy?

– “Tâm trạng?”

– Nụ cười của cậu thật đáng ghét, nó luôn buồn thảm như đôi mắt của cậu vậy!

– “Đấy là cậu cảm nhận vậy thôi, mình vẫn sống một cuộc sống bình thường như bao người khác mà”.

– Không phải “sống bình thường”, mà là “bình thường để sống”!

– “Cậu nghĩ thế nào cũng được, nhưng đừng cố tìm hiểu mình, cậu sẽ thất bại đấy”.

– Tớ chẳng tìm hiểu, tớ chỉ muốn chia sẻ thôi!

– “Cảm ơn Nhi”!

– Đấy! Lại nụ cười ấy, cậu không thể rạng rỡ hơn được à??

– …

Ngày… tháng… năm…

– Happy Birthday!

– Chúc mừng sinh nhật lần thứ 19 nha!

– Cả lớp cùng hát vang nào!

– Happy birthday to you, happy birthday to you, happy birthday to Mai Ngọc, mãi mãi xinh xắn và đáng yêu…

– Yeah!

– Vỗ tay nào!

– Ngọc ước và thổi nến đi chứ!

– …

– Kìa!

– …

– Sao vậy??

– Ôi! Lại mít ướt rồi…

Ngày… tháng… năm…

Nếu có một điều ước, ngay lúc này…

Ước gì lại được nghe giọng nói ấy thủ thỉ bên tai…

“… Đúng ngày này cách đây 17 năm, một thiên thần đã xuống trần gian…”

Ngày… tháng… năm…

– Sao hôm nay con về muộn thế? Nhật Huy đợi con suốt 2 tiếng rồi đấy!

“- Đợi con? Con có lỗi vì làm anh ta đợi sao?”

– Kìa! Sao lại nói thế? Tối nay bố mẹ cậu ấy mời gia đình mình qua đó ăn cơm. Hôm nay sinh nhật con mà.

“- Phải, sinh nhật con. Vậy nên xin mẹ đừng bắt con làm những điều mà con không thích!”

– Cái gì mà không thích, con đang ở vị trí nào vậy? Con thừa biết những gì gia đình mình có được ngày hôm nay là nhờ sự nâng đỡ của ai rồi đấy?

“- Mẹ! Mẹ cứ nhắc đi nhắc lại cái điệp khúc này mãi vậy? Mẹ thay đổi quá nhiều rồi!”

– Thôi không tranh luận nữa, vào nhà đi con, sửa soạn thay quần áo chờ bố về rồi đi.

“- Sẽ chẳng đi đâu cả mẹ ạ, món quà tốt nhất mà bố mẹ nên dành cho con hôm nay, là hãy để con được yên, xin đừng lôi kéo cuộc sống riêng của con vào chuyện công việc của bố mẹ!”

– Sao con lại có thể ăn nói với mẹ như vậy? Dù gì thì bố con cũng đang phải cáng đáng cả cái gia đình này con biết không? Công việc của bố con đã được người ta tạo điều kiện rất thuận lợi, tuy là bác Thức giới thiệu vào, nhưng không thể phủ nhận là họ đã rất nhiệt tình với mình, mẹ xin con đừng có ăn nói vô trách nhiệm như thế!

“- Trách nhiệm? Tại sao con lại phải có trách nhiệm ở đây cơ chứ?”

– Thế mọi thứ trang trải cuộc sống cho gia đình mình từ khi vào trong Sài Gòn từ đâu mà có, con phải hiểu điều đó chứ?

“- Con sẽ tự đi làm để trang trải, con không muốn sống phụ thuộc vào ai cả?”

– Sao con lại có thể ăn nói hồ đồ vậy? Ba mẹ không hề muốn con phải làm cái gì cả, việc của con trước mắt chỉ là học mà thôi!? Con hiểu không?

“- Mẹ muốn con hiểu, nhưng mẹ có chịu hiểu cho suy nghĩ của con đâu! Con thà không sống ở trong cái nhà này còn hơn!”

– Mai Ngọc! Con đi đâu??

“- …”

– Mai Ngọc!!!

Danh sách chương (157 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157