Nữ nhân Tô gia

Phần 89
Phần 89: Chúng ta đừng chia tay, được không!

Đêm đó, Cố Quân Diệc ngồi trước cửa sổ, dùng tay lần theo dấu chữ khắc bên trong chiếc nhẫn, hứng gió cả đêm, đợi đến khi bình minh bắt đầu ló dạng, anh mới hiểu được một chuyện.

Con người đại khái đều sẽ có lúc hèn mọn, mặc kệ ngươi là thiên chi kiêu tử, hay là cỏ dại bình thường, luôn có một thời điểm như vậy, để cho ngươi triệt để rơi xuống. Kiên trì cũng không cần, tự tôn cũng không cần, nơm nớp lo sợ như đi trên băng mỏng, chỉ cần đối phương cười một tiếng, liền cái gì cũng không sao cả.

Tô Huyên, đại khái chính là kiếp nạn của anh đi.

Trong sự chú ý của vạn người, Tô Huyên được đưa đến tiểu lâu của sinh viên quốc phòng.

Đây là nơi sinh viên quốc phòng tổ chức huấn luyện, nằm ở phía bên phải sân trường, lúc này từ trên cao nhìn xuống, hẳn là góc nhìn tốt nhất trong trường để xem chào cờ.

Tô Huyên chưa từng đứng ở góc độ này mà chào cờ.

Phía dưới là đám người ồn ào, khắp nơi đều là tiếng cười nói vui vẻ. Mọi người đều chờ đợi, chờ đợi lá cờ được kéo lên, chờ đợi kết thúc của năm nay, chờ đợi năm mới đến, tình lữ đứng cạnh nhau nắm tay âm thầm hứa hứa, anh em bạn thân cũng kề vai sát cánh, kể lại tâm nguyện của năm tới.

Người nam nhân còn mặc quân phục, dáng người thẳng tắp đứng bên cạnh nàng, thanh âm vẫn trong trẻo dễ nghe như trước, lại có thêm vài phần ảm đạm.

“Ở bên nhau lâu như vậy, còn chưa từng cùng nhau vượt qua thời điểm 0 giờ năm mới, anh không muốn sau này có tiếc nuối… có được không?”

Tô Huyên cúi đầu, trước mặt là bàn tay thon dài của nam nhân, lòng bàn tay hướng lên trên, ngón tay thon dài mở rộng ra, là một cái thủ thế chờ đợi được nàng giao phó bàn tay.

Thời gian tựa hồ đều chậm lại, Tô Huyên chậm rãi nâng cổ tay lên, đặt bàn tay trắng nõn nhỏ nhắn vào trong bàn tay ấm áp, một khắc mười ngón tay nắm chặt, cảm giác quen thuộc ập đến, lại làm cho người ta có chút xúc động muốn khóc, nàng vẫn luôn tự cho dục vọng là tối cao, nhưng rốt cuộc, vẫn là luyến tiếc.

Thời gian từng giây từng phút trôi qua, đợi đến khi người bên ngoài bắt đầu hò hét đếm ngược, Tô Huyên cũng nhịn không được nhỏ giọng đếm lên: “5, 4, 3… 2… 1…”

Một giây đồng hồ chuyển đổi, quốc ca vang lên, kỳ thủ tiêu sái vung tay lên, cờ đỏ năm sao phiêu đãng trên không trung, chậm rãi dâng lên.

Toàn bộ sân khấu không có bất kỳ một tiếng tạp thanh nào, tất cả mọi người cùng nhau hát quốc ca, tập trung hành lễ.

Cho đến khi tiếng nhạc dừng lại, lá cờ đạt đến đỉnh.

Mọi người dừng lại, hoan hô chúc mừng năm mới, bất luận là nhận ra lẫn nhau hay không, đều cho đối phương một nụ cười thật lớn, tiền đồ chưa biết, có lẽ không gặp lại, nhưng hôm nay vẫn chúc ngươi…

“Chúc mừng năm mới ~”

Tô Huyên cũng quay đầu, chăm chú nhìn người yêu cũ, đem câu chúc phúc chân thành này nói ra.

Cố Quân Diệc không nói chuyện, mà cứ như vậy mắt cũng không chớp nhìn nàng, khuôn mặt thanh nhã tuấn lãng so với trong mộng càng chân thật hơn, ánh đèn ban đêm làm cho ngũ quan hoàn mỹ có thêm vài phần nhu tình, càng làm cho người ta động tâm.

Đối đầu với đôi mắt thâm thúy kia, trái tim Tô Huyên chậm lại, muốn rút tay về từ lòng bàn tay ấm áp của nam nhân, lại bị nắm chặt hơn.

“Không có em, anh không vui nổi. Chúng ta đừng chia tay, được không!”

Chỉ là hai câu nói, lại làm cho Tô Huyên trợn tròn mắt, không thể tin được đây là từ trong miệng Cố Quân Diệc nói ra.

Danh sách chương (191 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191