Nữ nhân Tô gia

Phần 147
Phần 147: Hối hận, áy náy

Khi biết Tô Huyên là người Tần gia, Cố Quân Diệc là lần đầu tiên trong đời hoàn toàn mất đi ý niệm.

Hơn nửa ngày sau, đại não mới khôi phục lại được lý trí, ý nghĩ đầu tiên là, nếu mình là nữ nhân, vậy… trái tim anh liền nguội lạnh, nhưng ngay sau đó, nhiều cảm xúc phức tạp hơn lại nổi lên.

Ngạc nhiên, xấu hổ, áy náy, cuối cùng là hoảng loạn, sợ hãi.

Nếu như tất cả giả thiết trước đó đều bị phủ định, Tô Huyên không ở cùng một chỗ với người đàn ông khác, nàng cũng không phải bởi vì tiền tài nên muốn tái hợp cùng mình… Vậy, anh đã làm cái gì vậy?!

Mà so với việc ngu xuẩn trong quá khứ, thế cục hiện tại càng làm tim anh chết lặng.

Kỳ thật cho dù Tần An Dục không xuất hiện, anh vẫn sẽ bảo vệ nàng như cũ.

Trong thực tế, khi nói xong câu “Nếu tôi nói có thì sao?” Trong nháy mắt anh đã lập tức hối hận.

Nhưng cũng bởi vì một giây đố kỵ kia, bởi vì muốn nhìn thấy sự quan tâm của nàng, bởi vì muốn để cho nàng nếm thử nỗi đau đã từng của mình, muốn nàng chủ động tìm kiếm sự che chở của mình, anh không lập tức đứng ra, anh đem nàng ép đến tuyệt cảnh, cũng đem mình ép đến tuyệt cảnh.

Nhưng những lời này, bây giờ nói ra ai sẽ tin đây?

Cho dù bây giờ anh thành khẩn xin lỗi cỡ nào, cố gắng bù đắp cỡ nào, tất cả mọi người cũng chỉ nghĩ rằng:

“Ồ, đại khái là bởi vì Tần gia đi”.

Nhưng những thứ này cũng đều không là gì cả, anh cũng không quan tâm đến chuyện bị người khác hiểu lầm, thứ làm cho anh tuyệt vọng nhất, chính là câu nói “Quên đi” của nàng.

Câu “Quên đi” này, cũng không chỉ là nói quên đi trận khôi hài này, mà là quên đi tất cả mọi chuyện giữa bọn họ.

Một khắc kia, nàng nhìn anh một cái, trong con ngươi không có hận, cũng không oán, chỉ có thoải mái.

Ý tứ của nàng quá rõ ràng, nàng nói, hãy quên đi những ngọt ngào năm năm trước, quên đi không cam lòng năm năm vừa qua đi, sau khi gặp lại nhau, yêu hận dây dưa cũng hãy quên đi, đến lúc này, anh đi đường anh, tôi đi đường tôi, mỗi người đều an hảo, không còn quan hệ gì nữa.

Thân thể đột nhiên nặng nề đến cực hạn, chỉ hai chữ này, lại giống như ngàn vạn lưỡi đao, xuyên qua tim anh.

Anh tình nguyện để nàng hận anh, tình nguyện nàng tức giận mắng anh, hoặc là cứng rắn đứng ra đối chọi với anh, không chết không thôi, cũng tốt hơn câu “Quên đi” này.

Đối với thương vụ khai phá Tây thành, Cố thị là một trong những đầu tàu của thành phố A, lại biểu hiện ra lòng nhiệt tình cực lớn, thậm chí nghiêm túc đến mức, một buổi giao lưu bình thường, đều thỉnh cầu chủ động tới cửa báo cáo, còn là do Cố Quân Diệc tự mình giảng giải.

Cùng lúc đó, Tần thị bên kia sau khi nhận được tin tức, không biết tại sao cũng nhanh chóng đồng ý gặp nhau trao đổi còn chưa nói, người tiếp đãi cũng trực tiếp đổi thành Tần An Dục.

Kết quả là, một kế hoạch đơn giản, lại kinh động đến đại boss hai bên, thanh thế hào hùng, ai không biết còn tưởng rằng sẽ gây ra bao nhiêu sóng gió.

Tòa nhà văn phòng Tần thị.

Trên bàn làm việc bằng gỗ lim thượng đẳng bày ra một bộ dụng cụ uống trà, hơi nước lơ đãng bay lên, mang theo mùi hương thơm ngát lan tỏa khắp nơi, hơi thở cổ xưa này cùng sự phồn hoa san sát bên ngoài cửa sổ sát đất tạo thành một loại tương phản rõ ràng. Giống như hai người, một người ngồi trước bàn, một người ngồi sau bàn, đều là nhân vật phong thần tuấn lãng, không ai sánh kịp, bất quá một người chính là nội liễm thành thục, một người lại mang theo chút ngây ngô nhuệ khí.

Danh sách chương (191 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191