Nữ nhân Tô gia

Phần 191
Phần 191: Vận mệnh kỳ diệu

Năm Tô Mạn 16 tuổi, Tô Huyên làm mẹ, đứng ra đảm nhận trách nhiệm giáo dục giới tính cho con, tính ra thì thời gian này vẫn sớm hơn so với nàng từng được tiếp nhân nhận khi trước một chút.

“Mạn Mạn, thân thể nữ nhân nhà họ Tô rất đặc thù, mà con bởi vì là con của mẹ, trong cơ duyên xảo hợp, nên nhận được di truyền thể chất trước kia của mẹ, thậm chí nghiện tính trong máu càng thêm nồng đậm…”

Tô Huyên nhìn nữ nhi xinh đẹp, trong lòng còn có chút áy náy.

Khi đó nàng và Cố Quân Diệc giống như đi tới miệng vách núi, nghiện tính trở thành một thanh đao treo trên đỉnh đầu, bọn họ đều yêu cầu đối phương làm theo biện pháp của mình, Tô Huyên muốn xả máu, Cố Quân Diệc muốn nàng phát tiết, không ai thuyết phục được ai.

Không ai nghĩ rằng vào đúng thời điểm này, nàng lại mang thai.

Thân thể cực khó mang thai này, cư nhiên lại mang thai!

Tô Huyên rất khiếp sợ, lập tức được Cố Quân Diệc đưa trở về Tô gia.

Bà ngoại Tô giúp Tô Huyên kiểm tra thân thể, phát hiện thể chất của nàng không có biến hóa, vẫn là thân thể cực phẩm, nhưng xao động trong máu đã bình tĩnh lại.

Nói cách khác, nghiện tính đã không còn.

Điều này làm cho Tô Huyên cảm thấy phi thường không thể tưởng tượng nổi, bất luận là mang thai hay là nghiện tính biến mất, đối với một thân thể như vậy mà nói, đều là kỳ tích.

Tô Huyên nhớ tới đã từng nhìn thấy một câu chuyện ngụ ngôn thật giả khó phân biệt, trong một quyển sách cổ Tô gia, trong đó nói vào thời viễn cổ, một con cái sẽ có nhiều con đực, khi đó chỉ có khái niệm giao phối, mang thai sẽ tạo thành suy yếu cho thân thể con cái, khi giao phối sẽ chảy máu rất nhiều, kết quả là, giao phối cùng sinh sôi nảy nở trở thành hai phe đối lập.

Có lẽ là bởi vì lâu như vậy nàng vẫn chỉ có một người đàn ông là Cố Quân Diệc, đã khiến một số thuộc tính của thân thể này thay đổi.

Tuy không có cách nào giải thích rõ ràng, nhưng nghiện tính biến mất, đối với Tô Huyên và Cố Quân Diệc lúc đó mà nói, chính là kết cục tốt nhất, về phần đứa bé, lại càng là đóa hoa nở ra trong kết cục hoàn mỹ.

Nếu như phải nói có cái gì không tốt, thì đó chính là sau khi Tô Mạn sinh ra, bọn họ phát hiện được rằng, huyết mạch cùng nghiện tính kia không phải là đã biến mất, mà là di truyền, cái gọi là sinh sôi nảy nở, thật đúng là quá phi thường.

Vận mệnh kỳ diệu lấy hình thức “thế hệ tiếp theo”, chấm dứt thống khổ cùng rối rắm của thế hệ này.

Ngày đó ánh mặt trời vừa vặn, biết được nghiện tính đã hoàn toàn biến mất, Tô Huyên bị Cố Quân Diệc ôm chặt vào trong ngực, nam nhân kia cái gì cũng không nói, lại có từng giọt nước ấm áp theo cổ nàng trượt xuống.

Tô Huyên biết, trận tranh đấu với nghiện tính này, không chỉ không làm cho bọn họ tách ra, còn làm cho tình cảm của hai bên càng thêm sâu sắc. Nghiện tính rời đi, thay vì nói là vì đứa nhỏ, chi bằng nói, là bởi vì cả hai bên đều không muốn buông tay.

Từ trong hồi ức thanh tỉnh lại, Tô Huyên rất áy náy, tình yêu của nàng và Cố Quân Diệc, cuối cùng nhờ con gái mà được thành toàn, mới có thể có được kết quả hoàn mỹ nhất, nàng thân là người mẹ, nhưng con gái lại vì nàng mà tiếp nhận tất cả, thật sự là đảo lộn.

Tô Huyên đem toàn bộ kinh nghiệm mình tổng kết được nói lại cho Tô Mạn biết, bao gồm tần suất nghiện tính, biện pháp giải quyết, nói cho nàng biết không cần vì vậy mà rối rắm, cũng không cần bởi vì thân thể mà có gánh nặng gì, tình ái là chuyện tốt đẹp.

Chờ đến khi nàng nói xong toàn bộ, mới phát hiện trong mắt Tô Mạn mang theo mười phần kinh ngạc.

“Khụ, Mạn Mạn, con cũng không cần phải hoảng loạn…”

Lời trấn an vừa nói được một nửa đã bị cắt đứt, chỉ nghe Tô Mạn đau lòng nhức óc nói:

“Mẹ, thân thể thích hợp làm Hải Vương (ý là bắt cá nhiều tay) như vậy, mẹ cư nhiên lại chỉ có một mình ba, thật sự là… lãng phí!”

Sau khi phát hiện con gái mình thật sự thích quan hệ tình dục, lại thêm trời sinh tính tình tùy ý vô biên, Tô Huyên ngược lại là yên lòng, trên đời này có người trọng dục, có người trọng tình, mỗi người đều có cách sống của họ. Không cần phải thuyết phục, cũng không cần yêu cầu lẫn nhau, chỉ cần Mạn Mạn thông suốt, vĩnh viễn sẽ không làm cho mình không vui.

Nghĩ tới đây, Tô Huyên quay đầu lại nhìn người đàn ông vĩnh viễn canh giữ bên cạnh nàng cách đó không xa, khóe miệng bất giác mỉm cười.

Đối với nàng mà nói, khi còn trẻ, có lẽ sẽ trầm mê vào trong khoái ý nhất thời, coi tình cảm như vật phẩm, có cũng được, không có cũng không sao. Nhưng trải qua ngàn vạn cánh buồm mới phát hiện, so với kích thích nhất thời, sánh bước bên nhau đi đến cuối cuộc đời mới là thứ họ cần nhất.

Cố Quân Diệc, có anh thật tốt!

— Hết —
Cảm ơn bạn đã đọc truyện ở website , trước khi thoát website làm ơn click vào banner quảng cáo bất kỳ để truyện được UPDATE nhanh hơn! Click xong nhớ xem tầm vài giây rồi mới tắt quảng cáo nhé các bạn.

Danh sách chương (191 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191