Nữ nhân Tô gia

Phần 142
Phần 142: Con gái của Tần An Dục ta

Mẹ Cố cùng Hạ Nhuế Nhuế nghe anh trả lời như thế, trong mắt lại xẹt qua một tia mừng như điên.

Mẹ Cố kéo tay Hạ Nhuế Nhuế lên, trong giọng nói tràn đầy vui mừng:

“Nhuế Nhuế a, bác đã sớm nói qua, Quân Diệc thích con, Cố gia chúng ta, chỉ tiếp nhận một mình con làm con dâu mà thôi!”

Khuôn mặt của Hạ Nhuế Nhuế đỏ bừng, mang theo ánh nhìn của tiểu nữ nhi xinh đẹp, nàng dường như lơ đãng nhìn Tô Huyên một cái, trên mặt còn mang theo lo lắng.

Mẹ Cố cũng theo đó liếc nhìn Tô Huyên một cái, hừ lạnh một tiếng, vẫy vẫy tay với sinh viên phục vụ bên cạnh:

“Nơi này tốt xấu gì cũng là khách sạn tốt nhất thành phố, phiền toái các người tăng quy cách lên một chút, không nên tùy tiện để mặc cho bất kỳ loại người nào cũng có thể đi vào! Đều là nhân vật có đầu có mặt, va chạm không nổi!”

Nhân viên phục vụ đứng lặng ở một bên đã lâu lập tức liên tục lên tiếng xin lỗi, khi chuyển sang Tô Huyên, lập tức thay đổi sang một gương mặt khác, cực kỳ không khách khí:

“Vị tiểu thư này, yến hội lần này cần ăn mặc trang phục chính thức, đồng thời phải xuất trình thiệp mời tham dự, phiền cô mau chóng rời đi!”

Hai chữ tiểu thư còn đặc biệt nhấn thêm trọng âm, hiển nhiên những người này đều nghe được ám chỉ của mje Cố, trong mắt lộ rõ vẻ trào phúng. Giữa hai hàng lông mày lại tỏ ra cực kỳ không kiên nhẫn, bàn tay nâng lên kia, cơ hồ chọc vào trên người Tô Huyên, tựa hồ nếu nàng không rời đi, sẽ có người “mời” nàng đi ra ngoài.

Tất cả những lời tục tĩu đều hướng về phía Tô Huyên đâm chọc, ánh mắt đám người ở bốn phương tám hướng toàn bộ mang theo cười nhạo cùng khinh bỉ, những người này thậm chí không thèm che dấu thanh âm của mình:

“Tiểu tam này cũng quá lớn mật đi, chủ động tới cửa gây náo loạn, quả thực là tìm nhục nhã, cũng không nhìn Hạ tiểu thư người ta có thân phận gì, thật sự là không biết tự lượng sức mình!”

“Muốn lên chính thất mà, chính là thủ đoạn quá thấp kém, đám gây chuyện trước mặt mẫu thân người ta, thật sự là ngu xuẩn!”

“Nhưng cũng phải nói, cô gái này lớn lên bộ dáng cũng được, xem ra Cố thiếu chơi chán rồi, đợi lát nữa tôi đi nhặt một cái thử xem…”, người này bộ dạng say mê, lúc nói chuyện còn nhìn vào các bộ phận nữ tính của Tô Huyên ẩn vài lần.

Đủ loại ác ý đập vào mặt, giờ khắc này, giống như là tất cả mọi người đều có cừu oán với Tô Huyên.

“Nói đủ chưa?”

Thấy tình cảnh này, Cố Quân Diệc lạnh lùng mở miệng, ánh mắt chuyển hướng ra xung quanh, ánh mắt sắc bén như muốn đâm thủng những người này. Nhất là người nói chuyện cuối cùng, đối mặt với tầm mắt như chim ưng của anh, liền giống như là đột nhiên bị bóp cổ, mặt trướng lên đỏ bừng, nói không nên lời.

Nhưng lời cảnh cáo của anh có hiệu quả với những người khác, nhưng với mẹ Cố thì chưa chắc.

“Con mới là đủ rồi!! Quân Diệc, con thật là coi chúng ta cái gì cũng không biết sao…”

Mặt mày mẹ Cố nghiêm túc, trước mặt một đám người xem kịch, bắt đầu giải thích chi tiết:

“Người phụ nữ này chính là người con kết giao khi còn đại học đúng không, lần lượt dây dưa không rõ với mấy người đàn ông, hết lần này đến lần khác lại bắt đầu tiếp cận con, rõ ràng là có dụng tâm khác… Nữ nhân hạ tiện như vậy, Cố gia chúng ta vô phúc tiêu thụ! Trời sinh dâm…”

“Câm miệng lại!”

Cố Quân Diệc lớn tiếng quát, hai mắt như muốn nứt ra, thân thể khẽ lắc lư, hiển nhiên là cực kỳ tức giận. Nhưng thanh âm của anh, lại bị một thanh âm khác càng có khí thế hơn áp chế.

Cửa yến hội không biết từ khi nào đã mở rộng, các vị khách quan trọng như chúng tinh vây quanh mặt trăng, vây quanh gia chủ Tần gia đang từ xa đi đến, khuôn mặt của ông lạnh lùng, thanh âm trầm thấp lại hữu lực có tiếng:

“Con gái Tần An Dục ta, hoa tâm một chút thì sao?!”

Danh sách chương (191 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191