Nữ nhân Tô gia

Phần 117
Phần 117: Điều đáng sợ nhất

Sau đó, tất cả đều giống như thuận lý thành chương, anh nhìn thấy một chút thủ đoạn của Tô Huyên, tựa như sáu năm trước, khi anh mới quen nàng, nàng tự cho là mình ngụy trang rất tốt, nhưng Cố Quân Diệc kỳ thật đều hiểu, chẳng qua chính mình cũng thích nàng, nàng vừa cẩn thận vừa cố ý tiếp cận, ngược lại khiến anh nếm ra vài phần ngọt ngào.

Nhưng mặc kệ hiểu rõ như thế nào, những mánh khóe kia của nàng, mỗi một lần, vẫn sẽ để cho mình bị lừa.

Nói với nàng rằng mình “đã có bạn gái”, trên thực tế, câu nói đó lại như là cho bản thân mình một cái tát, nhắc nhở bản thân, không ngã hai lần ở cùng một nơi.

Nhưng cái tát này có đánh thức được anh không? Dường như không.

Ngược lại giọng nói vừa rồi, giống như một chậu nước đá, làm cho anh từ đầu đến chân lạnh thấu xương.

Dạ dày mơ hồ đau nhức, Cố Quân Diệc cảm thấy, để cho mình lại đau một chút, như vậy, có lẽ lý trí sẽ ở đây, có lẽ những nỗi đau khác, sẽ nhạt đi một chút.

Bảy giờ chiều, thân thể đã chịu đến cực hạn, Cố Quân Diệc mới cầm chìa khóa xe chuẩn bị ra cửa mua đồ, cửa vừa mở ra, người đầu tiên nhìn thấy chính là người phụ nữ ngồi trên mặt đất.

Nàng vẫn mặc quần áo buổi sáng khi rời đi, phi thường đơn bạc, lúc này đáng hứng gió đêm thổi tới, chỉ nhìn thôi, liền cảm thấy lạnh. Người phụ nữ dựa vào góc tường, đôi mắt nhắm nghiền, dường như đang ngủ, toàn bộ khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng.

Cái túi đặt bên cạnh nàng rớt xuống, lăn xuống đất.

Có bánh bao đông lạnh mà anh thường ăn, có một số loại trái cây theo mùa, có không ít đồ ăn nhanh tiện lợi… Đều là những thứ anh chuẩn bị ra ngoài mua, thậm chí, còn có một hộp thuốc đau dạ dày.

Làm sao nàng biết được?!

Cố Quân Diệc đứng ở cửa, giờ phút này anh ăn mặc chỉnh tề, thanh tùy thanh tịnh, thoạt nhìn không chút sơ hở.

Mà nữ nhân cuộn mình ở góc, trên váy đầy nếp nhăn, còn mang theo bụi bặm, thoạt nhìn vô cùng chật vật.

Nhưng anh lại cảm thấy, mình mới là người bị dồn đến góc chết kia.

Trong nháy mắt này, điều đáng sợ nhất không phải là bị đoán trúng tâm tư, cũng không phải thứ mình muốn mua đều bị nàng đưa đến trước mắt, thậm chí cũng không phải bởi vì bị nàng phát giác đau dạ dày, mà là thời khắc mở cửa phòng, đáy lòng anh vốn bình lặng như nước chết, lại nổi lên gợn sóng kịch liệt.

Cả ngày tức giận oán hận, bình chướng vừa mới một lần nữa thiết lập, vào giờ khắc này, tất cả đều sụp đổ.

Giờ khắc này, anh căn bản không có cách nào lừa gạt chính mình, nói anh không muốn gặp nàng.

Nếu lúc này Tô Huyên tỉnh lại, nhất định sẽ bị ánh mắt của nam nhân dọa sợ, anh cứ đứng như vậy, nhìn nàng suốt mười phút, cái loại im lặng này, giống như là thời gian không gian toàn bộ tĩnh lặng, trong không khí có lo lắng yêu thương cùng thù hận, đủ để đem một người đốt cháy hầu như không còn.

12 giờ đêm, người đàn ông mang dép lê, cầm một hộp thuốc tràn đầy oán hận gõ cửa một căn hộ, cửa vừa mở ra, liền phát ra oán giận:

“Cố Quân Diệc, Cố tổng, anh muốn hành hạ tôi có phải hay không, nửa đêm hôm qua gọi tôi tới, lăn qua lăn lại cả đêm, hôm nay còn tới? Sao, bác sĩ tư nhân không có quyền con người sao? Không phải là một cơn cảm lạnh say rượu sao? Hôm qua không phải tôi đều để lại thuốc rồi sao, làm sao, uống thuốc khó lắm à?”

Danh sách chương (191 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191