Nữ nhân Tô gia

Phần 151
Phần 151: Ủy khuất

Trong mắt Tề Chính Viễn xẹt qua một tia ảo não:

“Xin lỗi, là vấn đề của tôi, tôi…”

Tô Huyên chớp chớp mắt, vẻ mặt có chút khoa trương, nói:

“Tề lão sư, anh thế nhưng ngàn vạn lần không nên từ ba phương diện năm góc độ thảo luận vấn đề này anh sai ở đâu nha, bằng không tôi sẽ thật sự bị nghiền nát thành một cặn bã học tập ~~~~”

Lúc nói những lời này, nàng chắp hai tay lại trước ngực, lại phối hợp với biểu tình thoải mái trên gương mặt kia khiến cảm xúc vốn có chút xấu hổ của Tề Chính Viễn cũng trong nháy mắt bị xua tan. Hai người nhìn nhau cười cười, bầu không khí cũng chợt chuyển biến tốt đẹp, nương theo gió đêm có chút se lạnh, cư nhiên còn có thêm vài phần ăn ý với nhau.

Nhưng khi bức họa này rơi vào trong mắt một người nào đó, lại có vẻ vô cùng chói mắt.

Đợi đến khi đối phương rời đi, Tô Huyên vừa xoay người lại, liền nghe thấy một thanh âm quen thuộc:

“Cách em đối đãi với người xa lạ, thẳng thắn bộc trực hơn so với với tôi rất nhiều.”

Trong nháy mắt quay đầu lại, nàng mới phát hiện, không biết từ lúc nào, dưới tàng cây trước cửa biệt thự, Cố Quân Diệc đã đứng ở nơi đó. Anh mặc một bộ âu phục cực kỳ tinh mỹ, mái tóc cũng được xử lý vô cùng trang trọng, giống như vừa mới bước ra từ một yến hội cao cấp nào đó, chỉ là nhìn tư thế cứng ngắc kia, dường như đã ở chỗ này chờ đợi thật lâu, thật lâu.

Không biết có phải là ảo giác của Tô Huyên hay không, nàng cư nhiên từ trong những lời này lại nghe ra một tia ủy khuất.

Thấy Tô Huyên không nói nói gì cả, người đàn ông lại đi về phía trước vài bước, nhìn về phía Tề Chính Viễn rời đi, ánh mắt nặng nề như nước:

“Rất hài lòng?”

“Cũng… được.”

Nhưng mà chỉ hai chữ này, dưới ánh mắt sắc bén của đối phương, cư nhiên có chút nói không nên lời.

Tô Huyên theo bản năng cảm thấy chột dạ, giống như là mình vừa lén anh làm một chuyện gì đó không thể tha thứ vậy. Đợi một khắc sau nàng mới phản ứng lại, bọn họ đã chia tay, hiện tại ngay cả quan hệ khế ước cẩu huyết kia cũng không duy trì được nữa, coi như là mình thật sự cùng người khác có cái gì, nam chưa cưới, nữ chưa gả, đều rất bình thường.

Tô Huyên cắn răng: “Vậy cũng không liên quan gì đến anh!”

Những lời này làm cho người đứng dưới tàng cây khẽ run lên, bàn tay đặt ở bên cạnh siết chặt thành quyền, sau đó càng là sải bước đi tới trước mặt Tô Huyên, chênh lệch chiều cao giữa hai người mang đến cho Tô Huyên cảm giác áp bách mãnh liệt, nàng thậm chí còn hoài nghi mình sẽ bị đánh một trận.

Cố Quân Diệc hít sâu một hơi, chỉ cảm thấy mỗi một giây, đều giống như có người đang đâm vào ống phổi của mình, cảm xúc nồng đậm cuồn cuộn trong cổ họng, khẩn cấp muốn hóa thành lợi kiếm, giống như trước kia, dùng thương tổn lẫn nhau để chứng minh bọn họ còn liên quan đến nhau.

Nhưng trong đầu lại hiện lên câu “Quên đi” kia, cảm giác hoảng sợ cùng mất mát mấy ngày nay lại hiện lên, cảm giác kinh hãi khi biết nàng đang xem mắt, là một thương nhân ưu tú, anh hiểu rõ ràng hơn so với bất luận kẻ nào, trong tình huống vừa ra liền chết, nhất định sẽ có một người thỏa hiệp.

Trong trường hợp đã biết trước kết quả, thỏa hiệp càng sớm, cơ hội thành công càng cao, tổn thất cũng sẽ ít hơn. Nhưng biết thì biết, nhưng khi câu nói đã cất giấu trong lòng từ lâu kia được nói ra, thanh âm của anh lại thô lỗ không thôi:

“Tôi sẽ quên đi những chuyện đã xảy ra năm năm trước, chúng ta một lần nữa, làm lại từ đầu”

Danh sách chương (191 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191