Nữ nhân Tô gia

Phần 172
Phần 172: Nhẫn

Điều kỳ diệu nhất về tình yêu chính là ở chỗ, nó sẽ trở thành một ngày bình thường không có gì đặc biệt, đều trở nên khác biệt, khi ngọt ngào, không khí sẽ tươi sáng hơn một chút, Khi mâu thuẫn xảy ra, không khí sẽ nhuốm màu của những đám mây u ám.

Chờ đến khi tới trước cửa căn phòng quen thuộc, Tô Huyên cảm thấy mình có chút buồn cười, đã lâu như vậy, nơi này đã sớm thay đổi sang một hộ gia đình mới rồi, đồ dặc năm đó bọn họ lưu lại, hẳn là đã sớm vào trạm tái chế phế liệu.

Nhưng tựa như ma xui quỷ khiến, nàng vẫn ấn xuống chuỗi mật mã mở khóa cửa trong trí nhớ.

“Cạch” một tiếng, cửa phòng đáp tiếng mở ra.

Giờ khắc này, trái tim trong lòng ngực nàng đập lên thình thịch, búp bê bày trên tủ giày trước sau như một nở nụ cười, giàn hoa lục la trồng trước trên ban công đã muốn phát triển lớn hơn gấp đôi trước kia, hết thảy đều là quen thuộc như vậy.

Tô Huyên từng bước đi vào, trong lúc giật mình tựa hồ trở về quá khứ.

Muốn nói trong phòng có gì khác biệt, chính là trong phòng khách đặt một bàn làm việc lớn, Cố đại boss vẫn luôn chú trọng hình tượng bề ngoài ngồi ngay ngắn trên ghế, anh mặc một chiếc áo sơ mi nhăn nhúm, trên cằm mọc ra không ít râu ria, trên đầu trên mặt đều là vảy bạc vụn bay tán loạn, anh lại như không phát hiện, búa đồng cùng con dao khắc trong tay thỉnh thoảng lại có động tác, thỉnh thoảng còn kèm theo súng kíp thiêu đốt.

Mà bên cạnh tay anh, bày ra hơn trăm chiếc nhẫn bạc đã hoàn thành.

Hoa văn của chiếc nhẫn này rất quen mắt.

Khi thoáng nhìn thấy chiếc nhẫn đang treo trên cổ nam nhân, Tô Huyên đột nhiên nhớ ra, đây là quà tết nàng tặng anh năm bọn họ chia tay.

Sau khi gặp lại vẫn không nhìn thấy, nàng còn tưởng rằng năm đó đã bị anh ném đi, lại không nghĩ tới…

Nàng chuyển tầm mắt đến những chiếc nhẫn đã hoàn thành, đều là kích thước của tay nàng, hơn nữa trên vách bên trong tất cả đều khắc chữ.

Mỗi một câu, đều không giống nhau.

Tô Huyên cầm từng chiếc nhẫn lên nhìn, phía trên mặt trong của mỗi một chiếc nhẫn đều là lời ân ái.

“Lần đầu tiên gặp tiểu ngốc có dụng tâm kín đáo”, “Kỳ thật em không cần đi về phía anh, em chỉ cần xuất hiện, liền đủ rồi”…” 06. 03 Định tình”…

Những lời ân ái này dường như được khắc theo thứ tự thời gian, đến những chiếc nhẫn mới nhất, chỉ lặp đi lặp lại hai câu “không chia tay”, “tình yêu của anh”.

Nam nhân giống như lâm vào ma chướng nào đó, không ngừng mài giũa, cọ rửa, điêu khắc… cũng không biết đã bao lâu không dừng lại để nghỉ ngơi, trong đôi mắt thâm sâu đã tràn đầy tơ máu, tựa hồ chỉ cần nhẹ nhàng chạm vào liền có thể té ngã.

Tô Huyên thật sự là nhìn không nổi nữa, một phen đem tất cả đồ đạc gạt đi, kéo người đi vào phòng tắm.

Động tác gần như là bạo lực, đem rửa sạch tất cả vụn bạc dính trên người nam nhân, cạo sạch râu ria, lại một lần nữa thay cho anh một thân quần áo sạch sẽ.

Thẳng đến khi người trong gương lại trở nên thanh tịnh đẹp trai, Tô Huyên mới cảm thấy thoải mái hơn một chút, nàng cũng không biết vì cái gì, tựa hồ trong lòng nàng, Cố Quân Diệc nên như vậy, trên thực tế, nàng chỉ muốn xả giận lên người anh một chút liền thôi, nhìn đối phương bị đày đọa đến thay đổi hoàn toàn, trong lòng nàng một chút cũng không vui.

Hoàn toàn không phản kháng, để mặc nàng xử lý mình, người trong gương tựa hồ còn có chút mờ mịt, khóe miệng vô thức nâng lên, tựa hồ nghĩ tới cái gì đó.

“Có chuyện gì vậy? Là muốn anh đến dự lễ cưới sao?”

Câu nói này phi thường phù hợp với cách nói chuyện âm dương quái khí của Cố đại boss, nhưng khi phối hợp với dáng vẻ cúi đầu cùng nụ cười khổ bên môi kia, trong nháy mắt lại có một loại bi ai xót xa quanh quẩn trong không khí…

Danh sách chương (191 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191