Khoái Lạc Hệ Thống

Phần 76
Phần 76

Tại một nơi khác trong Khu Rừng Chết Chóc…

“Đội Dã Thú: 2600 điểm; số thành viên còn lại: 3.

Đội Hoàng Kim: 2700 điểm; số thành viên: 2.

Đội Hoa Sen: 2640 điểm; số thành viên: 5.

Đội Nữ Hoàng: 1110 điểm; số thành viên còn lại: 0…

Thời gian còn lại là 1 tiếng!”

“Grrr… nguy rồi, hai đội kia đã vượt qua đội chúng ta rồi!” Một tên con trai giọng bực tức nói.

“Hừ… Mẹ kiếp!” Một cô nàng đứng cạnh hắn vì quá tức giận nên đã văng tục. Hai người này sau đó cùng đưa ánh mắt nhìn về một phía, nơi đó có một tên con trai ốm yếu nằm bất tỉnh nhân sự.

Thật không quá khó để đoán ra ba người này chính là thành viên của đội Dã Thú. Hiện tại thì đội Dã Thú đã mất đi vị trí dẫn đầu. Thời gian cũng không còn nhiều cho họ, chỉ có một tiếng. Nếu bây giờ họ không làm gì thì họ chắc chắn sẽ thua. Tuy nhiên, họ bây giờ có thể làm gì? Mọi thứ bây giờ đều đặt hết lên vai tên Vương Ám, vậy mà hắn ta lại nằm bất tỉnh thế kia.

“Khốn kiếp!

Tất cả là tại mày!” Tên con trai lao đến nắm cổ áo Vương Ám và kéo hắn ngồi dậy. Tay hắn nắm chặt lại và tung đấm vào mặt Vương Ám, một cú đấm rất đau.

“Uh!” Cú đấm đó đau đến nỗi đánh thức được Vương Ám. Đôi mắt hắn lim dim mở ra.

“Hừ!” tên con trai quăng Vương Ám xuống đất rồi dùng chân liên tiếp đá, đạp vào bụng hắn.

“Grrr…” Cô nàng kia cũng tiến lại tham gia, nàng dùng chân của mình liên tiếp đạp vào đầu của Vương Ám.

“Chết mẹ mày đi!”

“Thằng chó khốn nạn! Tại mày… tất cả là tại mày…”

Bọn họ trông thật man rợ khi hành hạ Vương Ám. Tuy nhiên cũng khó trách được khi mà số phận của họ lại đặt vào một kẻ không thể làm gì vào lúc này. Bảo sao họ không tức.

Với cái cơ thể ốm yếu và tình trạng không hồn lực mà phải hứng chịu những đòn đánh mạnh bạo hiểm ác kia, dù có được bảo vệ bởi lớp hồn lực từ chiếc huy hiệu thì cơ thể của hắn cũng khó lòng chịu nổi. Máu bắt đầu chảy ra từ các vết thương trên đầu, bụng liên tiếp thắt lại vì cơn đau quằn quại. Nước mắt của Vương Ám bất chợt lăn xuống.

“Làm ơn… tha tôi đi… Ah!”

Vương Ám chưa kịp nói hết thì bị cô nàng kia tọng nguyên bàn chân vào mặt.

“Không… tha tôi đi… làm ơn tha tôi Điiiiiiii!” Vương Ám bỗng thét lên, một luồng hồn lực màut ím khổng lồ hất tung hai người kia ra. Luồng hồn lực ấy nhanh chóng bao trùm cơ thể hắn.

“Cái gì thế này?”

“Hắn lấy lại sức mạnh rồi sao… thế thì tốt… nhưng mà…”

Luồng hồn lực bao quanh cơ thể Vương Ám liên tục biến dạng đủ kiểu. Cuối cùng, nó tạo ra hai cánh tay với bàn tay đầy móng vuốt, trông như tay của một con quỷ vậy. Hai cánh tay ấy lập tức phóng đến chộp lấy hai người kia.

“Cái… không… thả ta ra!!!!” Hai người đó la hét dữ dội, trông họ có vẻ rất sợ hãi. Và rồi, hai bàn tay siết chặt lại…

“Aaaaaaaa…”

“Khôngggggggg…”

Những tiếng la thất thanh vang lên.

Máu văng ra tứ tung.

Vài giây sau đó, có một tiếng cười khúc khích nghe vô cùng kinh dị. Tiếng cười ấy chính là do Vương Ám phát ra.

“Ha… ha… Giết… đánh bại… giết tất cả bọn chúng!!” Vẻ mặt Vương Ám bây giờ không còn như bình thường nữa, ánh mắt vô hồn của hắn được thay bằng một ánh mắt điên loạn, một ánh mắt như muốn tiêu diệt mọi thứ.

Danh sách chương (138 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138