Khoái Lạc Hệ Thống

Phần 115
Phần 115

“Hii… ”

Linh Chi vừa rửa rau vừa ngâm nga câu hát. Có vẻ nàng đang chuẩn bị cho bữa trưa.

“Nhất định phải nấu thật ngon! ”

Còn nhớ hôm qua, Hồi Trí bất ngờ bị ngất đi. Vậy nên hôm nay Linh Chi quyết định sẽ nấu cho hắn một vài món ngon để bồi bổ. Nàng cũng muốn thay hắn đi chợ nhưng hắn nằng nặc đòi đi vì sợ nàng gặp nắng.

Hết cách với hắn nên đành ngoan ngoãn ở nhà vậy.

“Kriiiiiii… ”

Bạch Long bất ngờ réo lên một tiếng. Linh Chi nghe vậy vội ra xem thử thì…

“Hồi Trí! ”

Sắc mặt Linh Chi chợt biến sắc, một nét kinh ngạc vô cùng. Và nguyên nhân của việc này chính là Hồi Trí, kẻ đang quỳ ở giữa sân với dáng điệu vô cùng mệt mỏi. Không biết có chuyện gì đây?

Linh Chi vội vàng lại xem.

“Hồi Trí… ngươi có sao không? Trời… vết thương này là sao đây? ”

Từ ngạc nhiên đã chuyển sang lo lắng, đôi mắt Linh Chi hơi ướt nhìn vào mắt Hồi Trí.

“Hộc… hộc… ”

Hồi Trí cố kiềm hơi thở gấp gáp của mình lại và nói: “Linh Chi… chúng ta phải mau chạy… trước khi bọn cướp đến! ”

“Cướp? Ngươi nói sao? ”

Linh Chi không hiểu hắn đang nói gì cả. Thấy vậy, hắn lấy hơi kể vắn tắt cho nàng nghe về việc làng Cao Linh bị cướp tấn công.

“Thật sao? Cả trưởng làng… cũng đã chết? ”

Mộc cú sốc khiến Linh Chi ngơ ngác. Nàng có vẻ chưa tin vào những gì Hồi Trí kể. Nàng cố nghĩ đây là một trò đùa của hắn.

Nhưng không.

Ánh mắt của hắn đã nói lên tất cả.

Đó là sự thật, hoàn toàn không có sự bịa đặt.

“Chúng ta phải mau trốn khỏi đây thôi! ”

Hồi Trí đứng dậy nắm lấy tay Linh Chi.

“Um… ta… ta hiểu rồi… ”

Linh Chi bị sự gấp gáp của hắn thúc giục, cũng vội vàng đứng dậy.

“Nhưng mà… phải trốn ở đâu đây? ”

“Cứ chạy đại thôi! ”

Hồi Trí dắt Linh Chi bỏ chạy, đồng thời ôm theo Bạch Long nữa. Hình ảnh dân làng từng người, từng người một ngã xuống càng khiến hắn không thể chần chừ dù chỉ một giây.

Những người ở làng Cao Linh, hắn đã không thể bảo vệ.

Nhưng bằng mọi giá, hắn phải bảo vệ được Linh Chi.

Chạy.

Chạy thật xa để sống sót.

Thế nhưng…

Chưa ra khỏi cổng, cả hai đã phải đứng lại.

Họ bị chặn đường bởi hai kẻ lạ mặt.

“Ồ, có gì ở đây nè… một mỹ nhân. Haha… đem về cho đại ca chơi thế nào cũng được thưởng. ”

Kẻ mũi dài đứng ở trước vừa cười đê tiện vừa nói.

Tên: Từ Đại Lộc.

Tuổi: 30.

Sinh lực: 12000/12000.

Hồn lực: 13000/13250.

Cảnh giới: Hồn Sư tầng 7.

Thông tin thêm: Là người thuộc băng cướp Nanh Sói, có đam mê với chế tạo độc dược.

“Cái gì… ngươi… ngươi cũng là cướp sao? ”

Hồi Trí run rẩy khi biết được những thông tin về tên mũi dài. Hắn ta cũng thuộc bọn cướp tấn công làng Cao Linh, cả tên phía sau hắn cũng vậy.

Tình thế đã trở nên vô cùng tồi tệ đối với cả hai. Một tên không hồn lực như Hồi Trí làm sao đánh lại hai tên cướp, còn Linh Chi, dù nàng sở hữu hồn lực nhưng lại không thể chiến đấu được.

Về phần hai tên cướp kia, xét tên mũi dài trông không biết đánh nhau cho lắm nhưng tên theo sau hắn lại có vẻ rất hiếu chiến, giống hệt với mấy tên đồng bọn đã thảm sát người dân làng Cao Linh.

“Linh Chi… ta sẽ cầm chân bọn chúng… nàng… nàng mau chạy đi! ”

Hồi Trí đưa Bạch Long cho linh Chi rồi lấy hết can đảm lao đến hai tên cướp.

“Không… Hồi Trí… ngươi đừng làm vậy! ”

“Nàng mau chạy đi… ”

Hồi Trí bỏ lại những lời tuyệt vọng của Linh Chi lại phía sau, đâm đầu thẳng vào hai kẻ địch trước mắt.

Sợ hãi?

Cảm giác ấy đâu rồi?

Tại sao hắn không cảm thấy sợ chứ?

“Guh… ”

Hồi Trí hoàn toàn không nhận ra điều đó. Lúc này, hắn chỉ biết rằng mình phải cố cầm chân càng lâu càng tốt để Linh Chi có thể thoát thân.

“Hừ… xử nó đi! ”

Lộc ra lệnh cho tên phía sau.

“Tuân lệnh! ”

Vừa đáp xong, hắn ta lập tức lao lên, chân nhanh như chớp tung một cước vào mặt Hồi Trí.

“Bốp! ”

Một cú đá rất mạnh.

Cả cơ thể hồi Trí bật về sau và ngã xuống.

“Hừ… thằng này yếu quá! ”

“Mau… bắt mỹ nữ kia lại… món quà tuyệt vời dành cho đại ca đó! ”

Tên cướp kia nghe lệnh của Lộc vội bước đến Linh Chi, nàng lúc này vẫn còn đang kinh hãi khi thấy Hồi Trí bị đánh.

“Không… ”

“Kriii… ”

Bạch Long bỗng thoát khỏi tay Linh Chi và lao đến tên cướp, hàm răng mở ra cắn vào tay hắn ta.

Tên cướp vốn không hề phòng bị trước Bạch Long nên đã bị nó cắn một phát đau điếng.

“Chết tiệt… con súc vật! ”

Hắn ta ra sức vùng vẫy cố dứt Bạch Long ra khỏi tay.

Vào lúc này, Hồi Trí ở phía sau gượng dậy. Đến cả bạch Long cũng ra sức chiến đấu, hắn làm sao bỏ cuộc được.

“Kriii… ”

Trước lực tay mạnh mẽ của tên cướp, Bạch Long bị quăng thẳng xuống đất, rên lên một tiếng đáng thương.

Rồi sau đó, tên cướp vì quá tức giận nên đã rút thanh kiếm của mình ra và…

“Chết đi súc vật! ”

Mũi kiếm không phanh lao xuông cơ thể nhỏ bé của Bạch Long.

“Kriiiiiiiiiiiii! ”

“Không… ”

“Bạch Long… ”

Hồi Trí và Linh Chi đồng loạt hét lên.

Bạch Long, con vật nuôi đáng yêu của họ…

ĐÃ CHẾT.

Cơ thể nó đã nhuốm trong máu đỏ.

“Không thể nào… ”

Nước mắt Linh Chi tự động tuôn ra.

Còn Hồi Trí, hắn không khóc, vì hôm nay nước mắt hắn đã chảy đến cạn.

“Được rồi, mỹ nhân mau về cùng bọn ta để đại ca thưởng thức… ”

Tên cướp đá xác của Bạch Long sang một bên và tiếp tục tiến đến chỗ Linh Chi.

“… Không… đừng lại đây! ”

Linh Chi tuyệt vọng phản kháng.

“Hehe… chống cự làm gì nữa… uh! ”

Tên cướp bất ngờ bị một lực mạnh mẽ tác động từ phía sau, đến nỗi hắn làm rơi cả thanh kiếm. Đó là Hồi Trí.

“Linh Chi… chạy… mau chạy đi! ”

Hồi Trí vừa ra sức giữ chân tên cướp vừa hét.

“Không… ”

Linh Chi không muốn bỏ mặc Hồi trí lại.

Nàng thật sự không muốn.

Chứng kiến Bạch Long hi sinh đã quá đủ với nàng rồi.

“Hừ… chạy đi đâu nữa! ”

Một giọng nói vang đến từ sau khiến nàng lạnh sống lưng.

Không biết từ khi nào, tên Lộc đã xuất hiện ở sau nàng.

“Uh… ”

Một cảm giác đau nhói ở cổ.

Lộc với thao tác nhanh lẹ đã dùng một cây kim đâm vào bên cổ nàng.

Một cảm giác buồn ngủ kéo đến và…

Linh Chi ngất đi.

“Linh Chi… ”

Hồi Trí gào lên, cùng lúc đó, tên cướp bị hắn ôm chân vận hồn lực sút bay hắn ra.

“Lũ khốn… Mau thả Linh Chi ra… ”

“Cái thằng này không sợ chết à? Tao cho mày xuống địa ngục! ”

Tên cướp tức giận lượm kiếm lên. Nhưng hắn không nhanh bằng Hồi Trí.

“Yaaa… ”

Hồi Trí dùng chút sức lực còn lại lao đến chỗ Lộc và Linh Chi.

“Á đù… thằng chó điên này, mau cản hắn lại!

Tên cướp kia vội đưa tay nắm lấy vai Hồi Trí nhưng không đủ cản hắn lại, hắn rướn người lên, miệng há ra thật to và…

*Tiếng cắn*

“Aa… ”

Hàm răng chắc khỏe của hồi trí đang gặm lấy chiếc mũi dài dị hợm của Lộc, khiến hắn đau vô cùng.

“Khốn kiếp! ”

Tên cướp kia vội lôi Hồi Trí trở lại, tay cầm kiếm đưa lên sẵn sàng giết hắn.

Nhưng…

“Dừng lại! ” Lộc la lên.

“Anh Lộc không giết thằng này à? ”

Một nét khó hiểu hiện ra trên khuôn mặt tên kia.

“Hừ… ” Lộc đưa Linh Chi cho tên đó giữ lấy, tay hắn đưa lên xoa cái mũi vừa bị táp, nét mặt giận dữ nói:

“Thằng chó này dám cắn tao… Để nó chết dễ dàng như vậy sao được… Tao sẽ cho nó ân huệ được trở thành chuột bạch thử thuốc của tao! ”

Lộc cười, nụ cười đáng sợ hơn bao giờ hết, đồng thời hắn tung chân vào mặt Hồi Trí.

“Bốp! ”

Hồi Trí cũng đã ngất đi.

“Được rồi, mang chúng nó về căn cứ! ”

Danh sách chương (138 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138