Khoái Lạc Hệ Thống

Phần 109
Phần 109

“Huỳnh gia? ” Linh Chi hơi nhướng mày khi nói. Đôi mắt nàng hiện vẻ ngạc nhiên nhìn về Hồi Trí.

“Ừm… ” Hồi Trí gật đầu, ngừng một chút rồi nói tiếp:

“Trưởng làng có nói rằng… Huỳnh gia là một trong những gia tộc lớn ở Diệp Lục Đế Quốc… thế lực của họ chủ yếu tập trung ở Bình Minh Thành. ”

“Bình Minh Thành sao? Hình như nơi đó cách rất xa. ” Một lần nữa, Linh Chi ngạc nhiên.

“Ừm… ” Nét mặt Hồi Trí có vẻ suy tư.

“Vậy… ngươi tính sẽ làm gì? ”

Nghe hỏi vậy, Hồi Trí rút từ túi không gian một thanh kiếm với lưỡi kiếm màu đỏ nổi bật.

“Hmmm… đây là Xích Kiếm, một bảo vật của Huỳnh gia. Ta thật không biết vì sao ta lại có nó, nhưng rất có thể ta có liên quan gì đó với họ. Vậy nên, ta nghĩ mình sẽ đi một chuyến đến Bình Minh thành để tìm hiểu. ”

“Ngươi… ngươi sẽ… đi sao? ”

Linh Chi cúi mặt xuống khi nói, điều này làm Hồi Trí chú ý.

“Chuyện gì vậy Linh Chi? ”

“À không có gì đâu… Chỉ là… ”

“Chỉ là gì? ”

“Chỉ là… Ta sẽ rất mừng nếu ngươi tìm lại ký ức… nhưng mà ta cũng sợ… ”

“Sợ… nàng sợ điều gì? ”

“Liệu… ngươi có quên ta hay không? ”

Tuy nói lí nhí nhưng từng chữ một trong câu nói của Linh Chi, Hồi Trí đều nghe hết. Và như một chất xúc tác, nó khiến hắn phản ứng rất mạnh.

“Không… không bao giờ ta quên nàng đâu. Dù có tìm được ký ức hay không, ta vẫn sẽ về với nàng! ”

Linh Chi hơi lộ vẻ bất ngờ, nàng lại nói:

“Ngươi nói gì vậy? Nếu ngươi tìm được ký ức, tìm được người thân thì hãy sống cùng họ, ngươi đã xa họ quá lâu rồi. Ta chỉ cần ngươi không quên ta là đủ rồi. ”

Linh Chi không thể giữ chân Hồi Trí ở đây được. Nàng không muốn biến mình thành một con người ích kỷ.

Nhưng, nàng cũng không muốn phải xa Hồi Trí.

“Không đâu… ta vẫn sẽ tới tìm nàng và sống cùng nàng! ”

Hồi Trí vẫn bướng bỉnh nói.

“Tại sao chứ? ”

“Bởi vì… vì… vì… ta y – y – yêu… ”

Khuôn mặt Hồi Trí đỏ chót lên còn Linh Chi lại đang hồi hộp, trông chờ điều gì đó từ hắn.

“Yêu? Ngươi… ngươi nói gì? ”

“Linh Chi… thật ra ta… y – y – yêu… yêu… ”

“Yêu… yêu gì? ”

Linh Chi nắm chặt hai tay lại, mặt nàng cũng đang đỏ lên. Có lẽ, nàng biết Hồi Trí chuẩn bị nói gì, một thứ mà nàng rất mong đợi.

“Lần này… nhất định phải nói ra! ”

Những cảm xúc mà Hồi Trí chôn giấu bao lâu nay.

Ngay tại thời điểm này, chúng đã hóa thành một ngọn lửa mạnh mẽ bùng cháy trong lòng hắn.

Hắn sẽ không chần chừ.

Hắn sẽ nói ra tất cả.

“Linh Chi! Ta yêu… ”

“—Rẹt! ”

Một cảm giác đau nhói ở não bộ.

Cứ như có thứ gì đó khoan vào não hắn vậy.

“Aaaa… ”

Hồi Trí ôm đầu, ngã khuỵu xuống đất.

Từ mũi hắn, máu thành dòng đổ ra.

“Hồi Trí! ”

Linh Chi vội chạy đến đỡ hắn.

“Aaaa… ”

Mọi thứ xung quanh dần trở nên mơ hồ với Hồi Trí.

Cuối cùng, trước mắt hắn chỉ còn một màu đen.

Hắn ngất đi.

Nhưng, trước khi ngất, hắn đã nghe được một giọng nói bí ẩn vang trong đầu.

“Mau lấy lại ký ức đi! Ta chờ ngươi lâu rồi, KHẢI MINH! ”

“—Rẹt. ”

Danh sách chương (138 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138